VỪA LÀM THIỆN, VỪA TẠO ÁC, PHƯỚC HỌA ĐAN XEN

VỪA LÀM THIỆN, VỪA TẠO ÁC, PHƯỚC HỌA ĐAN XEN

Thuở trước có ông Đàm Hiếu Khanh, nhà rất giàu có. Nhưng ngặt một điều, ông đã 50 tuổi mà không có một đứa con nào cả. Các cháu trong gia tộc tranh nhau kế thừa và chia của. Lòng ông buồn lắm.
Nỗi khát khao có được một đứa con để nối dõi tông đường đã thôi thúc Đàm Hiếu Khánh làm rất nhiều việc thiện, ngay cả đi xin xâm bói quẻ. Ông cũng đích thân đi hết núi này, núi nọ, chùa lớn. chùa nhỏ, thắp hương lễ Phật cầu xin cho được một đứa con.
Hôm nọ, có một vị Tăng đi khất thực ngang nhà. Nhìn thấy dung mạo đoan chánh, ông sinh tâm hoan hỷ thỉnh Tăng vào nhà cúng dường. Nhìn dáng vẻ tiều tụy của Đàm công vị Tăng nhân hỏi:
– Chẳng biết bần Tăng có thể giúp được gì cho thí chủ không?
Đàm Công ngập ngừng đáp:
– Bạch Hòa thường, con vốn thuộc hàng danh gia vọng tộc. Bao đời tin sâu Phật pháp, làm việc phước lành không mong cầu chi cả, chỉ mong có được một đứa con để nối dõi. Cúi mong Hòa thượng từ bi giúp cho, xin đội ơn Ngài.
Tăng nhân nói;
– Tôi rất cảm thông cho tình cảnh của ông nhưng ngặt nỗi không cách nào giúp được. Nay tôi khuyên ông nên lập đàn sám Đại bi, chuyên tâm trì niệm hồng danh Quán Thế Âm Bồ Tát, may ra sẽ có kết quả.
Trải qua 49 ngày đêm tu sám. Đêm nằm ngủ người vợ mơ thấy đức Quán Thế Âm Bồ Tát trao cho một đứa con trai. Người vợ liền đưa tay tiếp nhận thì ngay khi đó có một con bò chạy xộc tới. Người vợ giật mình thức giấc, hôm sau gặp thầy thuốc khám thì biết mình đã có mang.
Đàm Hiếu Khanh nghe vợ nói mừng như mở hội, hai vợ chồng lại xuất ra 1000 đồng để xây dựng Quán Âm Các, thỉnh tượng Bạch Y Quán Âm phụng thờ.
Thời gian sau người vợ hạ sinh được một cậu con trai, chưa được mấy ngày, đã bị chết yểu.
Nỗi mừng chưa thỏa thì nỗi đau ập đến. Bà vợ vì qua đau buồn nên sinh bệnh. Đàm Hiếu Khanh thì than trời trách đất, quyết đi đến gặp Hòa thượng hỏi cho ra lẽ.
Trông thấy Đàm Hiếu Khanh, Hòa thượng đã nói :
– Tôi đợi ông từ sáng đến giờ, thôi vào trong rồi hãy nói.

Không cần Đàm Hiếu Khanh trình bày, Hòa thượng giải thích :
– Gia đình ông vốn ưa ăn thịt bò, tuy làm việc thiện nhưng không trì trai giữ giới, sự việc xảy ra là lời cảnh báo cho ông. Thôi, hãy cố gắng có cầu tất có ứng. Trở về ông tiếp tục làm các việc thiện như bố thí, phóng sinh, và phải trì trai, giữ giới (không sát sinh).
Hai năm sau người vợ có thai. Lần này bà hạ sanh được một cậu con trai, nằm trong bọc trắng sinh ra, khôi ngô tuấn tú, thông minh lạ thường.
Từ đấy về sau, cả gia đình cùng nhau trai giới, chuyên lòng trì niệm hồng danh Quán Thế Âm Bồ Tát.
__________________________

Người đời hễ thấy ai làm được nhiều việc thiện, lại bị gặp những tai ương, họa hoạn, liền trách ” Trời không có mắt” hay cho rằng Nhân quả không công bằng. Nhưng ít ai hiểu tường tận rằng, dù làm việc thiện nhiều, mà các việc ác không trừ diệt, thì phúc họa song hành.
Như ông Đàm Hiếu Khanh trong truyện này, dù ông xuất nhiều tiền tạo phước, nhưng vẫn cứ sát sinh ăn thịt, nhất là thịt bò. Thì những oan gia bò đó đương nhiên sẽ đến báo oán gia đình ông, không cách này thì cách khác, đó là quy luật không thể khác. Còn các việc thiện ông làm, thì ông sẽ hưởng phúc báo ở những lúc khác.
Chỉ có cách vừa làm nhiều việc thiện, vừa lánh xa việc ác ( giữ giới) thì cuộc sống mới đạt được sự hạnh phúc trọn vẹn.

Nguồn : chuyện nhân quả

Related Articles

Responses