VINH HOA PHÚ QUÝ KHÔNG THỂ LÂU DÀI, CUỐI CÙNG CŨNG SẼ RỜI BỎ CHÚNG TA MÀ ĐI. LÚC MẤT RỒI CHỈ CÒN LẠI TOÀN LÀ ĐAU KHỔ. CÁ

VINH HOA PHÚ QUÝ KHÔNG THỂ LÂU DÀI, CUỐI CÙNG CŨNG SẼ RỜI BỎ CHÚNG TA MÀ ĐI. LÚC MẤT RỒI CHỈ CÒN LẠI TOÀN LÀ ĐAU KHỔ. CÁC NGƯƠI NÊN CHĂM CHỈ LÀM CÁC VIỆC LÀNH, RỜI XA CÁC VIỆC ÁC. SIÊNG NĂNG TU HÀNH, CẦU SANH VỀ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC.

Người đời vì sự tranh đua nên sống trong cảnh thô bạo khổ cực nhọc thân làm lụng để tự cung cấp. Tôn quí ti tiện, nghèo khổ giàu sang, lớn nhỏ trai gái phải lao tâm khổ trí, suy nghĩ lo toan. Không nhà lo nhà, quyến thuộc tài vật, có hoặc không cũng lo, có rồi còn thiếu, muốn sao cho bằng người.

Nên ít muốn vừa đủ.

Lại còn lo sợ vô thường, nước lửa trộm cướp, oan gia trái chủ, lửa thiêu nước chìm, tiêu tan sạch sẽ, tâm ý khư khư không chịu buông xả, mạng chung hết thở, không ai tránh khỏi, nghèo giàu như nhau, sầu khổ trăm mối. Thế nên ở đời cha con anh em, vợ chồng thân thuộc nên thương kính nhau, không nên ghét giận nhau, có không nên thông cảm nhau, không nên tham tiếc, nói năng hòa nhã đừng chống đối nhau. Hễ có tranh cãi liền sanh giận dữ, thành oán thù nhiều kiếp về sau, sự việc ở đời đem nhiều khổ lụy, tuy chưa gặp phải, phải gấp có ý tưởng ngăn trừ.

Con người vì ái dục nên phải sống chết qua lại sáu nẻo tự chịu khổ vui không ai thay thế được, lành dữ biến hóa theo đó đi thọ sanh không đồng, tụ họp không hạn kỳ. Lúc còn cường tráng sao không nỗ lực tu tập đợi đến lúc nào? Người đời, không biện biệt được tốt xấu cát hung họa phước, thần trí ngu muội, lại theo các giáo điều khác, liên tiếp điên đảo, nguồn gốc vô thường mê mờ không chịu suy xét, chẳng tin kinh pháp, không biết lo xa, say mê giận hờn, tham đắm tài sắc, trọn chẳng ngừng nghỉ, thật đáng thương thay!

Đời trước ngu muội, không biết đạo đức, không ai chỉ bảo đâu có lạ gì? Sanh tử luân hồi, thiện ác báo ứng đều chẳng tin tưởng cho là không có. Tự thử nhìn lại: Nào cha khóc con, con khóc cha, anh em vợ chồng than khóc lẫn nhau, một đời sanh tử tiễn đưa thương tiếc, buồn thương trói buộc không sao giải nổi, nghĩ nhớ ân sâu không ngoài tình dục, sao chẳng suy cùng xét kỹ chuyên tâm hành đạo, khi tuổi già mạng hết không biết làm sao?

Kẻ mê thì nhiều, người ngộ đạo rất ít, phần nhiều ôm lòng giết hại, ác khí tràn đầy làm điều hư dối, trái ngược trời đất mặc tình tạo tội, khi mạng sống hết, đọa vào ác đạo không biết ngày ra. Các ngươi phải nghĩ kỹ, xa lìa điều ác siêng làm việc lành, ái dục vinh hoa không thể giữ mãi, đều phải ly biệt chẳng có vui gì!

Nên phải siêng năng tinh tấn cầu sanh về cõi An Lạc được trí huệ sáng suốt công đức thù thắng, đừng theo tâm tham dục, cô phụ kinh giới, uổng phí đời sau.

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ
PHẨM BA MƯƠI BA: KHUYẾN DỤ SÁCH TẤN
Nguyên Hán bản Ngài HẠ LIÊN CƯ (hội tập)
Việt dịch: HT. Thích Đức Niệm, Cư sĩ Minh Chánh
XIN THƯỜNG NIỆM A DI ĐÀ PHẬT _()_

Related Articles

Responses