**UNG NHỌT BIẾT NÓI**

(Trích Khuyên người tin sâu nhân quả)

Vào đời Hán Cảnh Đế, chư hầu bảy nước lộng quyền kiêu ngạo xem thường hoàng đế, Ngô Vương Lưu Tỵ lại có ý mưu phản. Quan ngự sử đại phu là Triệu Thố lo lắng sự biến loạn, khuyên vua nên cắt bớt đất đai phong cho chư hầu để giảm thiểu quyền lực của họ. Bảy nước chư hầu nghe tin hoàng đế muốn cắt bớt đất đai được phong, liền đồng loạt nổi loạn. Hán Cảnh Đế hết sức lo sợ, hội triều thần bàn cách đánh dẹp, nhưng Viên Áng vốn có tư thù với Triệu Thố nên thừa dịp khuyên hoàng đế nên giết Triệu Thố để yên lòng chư hầu. Hoàng đế nghe lời, bắt Triệu Thố mang chém ngang lưng tại chợ Đông. Về sau, quan Bộc xạ Đặng Công dâng thư kêu oan, hoàng đế hết sức hối hận nhưng sự đã rồi.

Đến đời Đường Ý Tông có quốc sư Ngộ Đạt. Khi còn là một vị tỳ-kheo chưa mấy người biết đến, ngài có tình cờ gặp gỡ một vị tăng ở kinh đô. Vị tăng này thân mang bệnh dữ, mọi người đều xa lánh, chỉ riêng ngài Ngộ Đạt hết lòng chăm sóc, không hề tỏ vẻ chê chán. Đến lúc chia tay nhau, vị tăng cảm thâm tình ấy nên dặn lại rằng: “Ông sau này sẽ gặp nạn, lúc đó có thể đến tìm ta ở núi Trà Lũng thuộc Bành Châu, Tây Thục. Trên núi ấy, cứ tìm đến nơi nào có hai cây tùng sẽ gặp nhau.”

Về sau, ngài Ngộ Đạt ở Trường An, đức hạnh ngày một vang xa, được hoàng đế Ý tông kính lễ tôn làm Quốc sư, ban tòa báu bằng gỗ trầm hương, đối đãi ngày càng cung kính, trọng hậu hơn. Khi ấy, bỗng nhiên nơi đầu gối của ngài phát sinh một cái nhọt độc hình dáng như mặt người, cũng đầy đủ mắt, mày, răng, miệng, lại cũng ăn uống được như người không khác. Nhọt độc ấy làm cho ngài Ngộ Đạt đau đớn cực kỳ, hết thảy lương y đều không ai biết được ấy là bệnh gì, vô phương cứu chữa.

Chợt nhớ lại lời dặn lúc chia tay của vị tăng ngày trước, ngài Ngộ Đạt liền tìm đến núi Trà Lũng. Lúc đến nơi trời đã xế chiều, bốn phía không một bóng người, cỏ cây um tùm mù mịt. Đang lúc còn băn khoăn chưa biết định liệu thế nào, chợt thấy xa xa trong làn khói mây mờ ảo có hai cây tùng ẩn hiện, vội theo hướng ấy tìm đến. Quả nhiên gặp được vị tăng ngày xưa tại đó.

Ngài Ngộ Đạt liền đem hết những nỗi khổ sở bấy lâu nay của mình ra trình bày. Vị tăng nói: “Không có gì phải lo lắng cả, dưới chân núi này có một con suối. Đợi đến sáng mai, dùng nước suối ấy rửa qua một lần là khỏi bệnh thôi.”

Sáng sớm hôm sau, có một đồng tử đưa ngài xuống núi, đến chỗ con suối. Vừa chụm hai tay vốc nước suối định rửa, bỗng nghe cái nhọt phát ra tiếng kêu lớn: “Chưa rửa được, chưa rửa được! Tôi còn có chuyện nhân duyên đời trước muốn nói. Thầy là người thông bác chuyện xưa nay, vậy đã từng đọc qua chuyện Viên Áng hại chết Triệu Thố trong sách Tây Hán thư hay chưa?”

Ngài Ngộ Đạt đáp: “Có đọc qua rồi.” Cái nhọt mặt người liền nói: “Thầy chính là Viên Áng ngày trước, còn tôi là Triệu Thố. Xưa tôi bị chém ngang hông ở chợ Đông, oan ức không thể nói hết! Tôi trải qua nhiều đời luôn muốn báo mối thù ấy, nhưng thầy trong mười đời qua đều làm cao tăng, giới luật tinh nghiêm, tôi muốn báo thù cũng không biết làm sao. Nay thầy nhận sự đãi ngộ của bậc nhân chủ, được nhiều ân huệ lớn, tâm danh lợi khởi sinh, đức độ có phần thương tổn, tôi nhân dịp ấy mới báo được thù xưa. Nay nhờ có Tôn giả Ca-nặc-ca dùng nước Tam-muội rửa sạch oán thù cho tôi, từ nay tôi với thầy không còn oan kết nữa.”

Ngài Ngộ Đạt nghe xong câu chuyện rùng mình run sợ, liền vốc nước suối lên rửa. Khi cái nhọt vừa chạm vào nước, ngài đau thấu xương tủy, đến nỗi ngất đi một lúc lâu rồi mới tỉnh lại thì cái nhọt đã biến mất.

Ngày nay vẫn còn lưu truyền bộ Thủy sám gồm 3 quyển, chính là do ngài Ngộ Đạt sau khi khỏi bệnh soạn ra để người đời sau dùng làm phương pháp sám hối.

______________________________________________

Lời bàn

Tôn giả Ca-nặc-ca là một vị A-la-hán, đệ tử của đức Thế Tôn. Quốc sư Ngộ Đạt lúc gặp ngài chỉ biết đó là một vị tăng bị bệnh, nào biết đó là một vị thánh tăng. Đến như thánh hiệu Ca-nặc-ca, cũng phải nhờ cái nhọt mặt người nói ra mới biết. Những nghiệp báo thuộc loại này, thuốc men của người thế gian làm sao có thể trị dứt được?

Nay xin kính cẩn nương theo lời dạy của bậc Đại Y vương, vì lưu lại cho đời sau những món thuốc hay nên ghi chép ra sau đây những phương thuốc vô cùng thần hiệu.

• Phương thuốc thần hiệu trừ dứt các loại bệnh ung nhọt đau đớn

– Khi làm quan không vô cớ hành hạ đánh đập người khác.

– Không dùng đòn roi đánh đập người làm công, giúp việc.

– Không đánh đập, hành hạ các loài động vật.

– Tay chưa rửa sạch không được cầm vào Kinh sách.

– Giúp thuốc thang trị bệnh cho người khác.

– Không ghê tởm, nhờm gớm những người bị mụn nhọt, ghẻ lở.

• Phương thuốc thần hiệu trừ dứt các bệnh đui điếc câm ngọng

– Không khinh miệt những người bị đui điếc câm ngọng.

– Nỗ lực lưu truyền những lời Phật dạy như Kinh điển, giáo pháp…

– Dâng cúng dầu, đèn, hương trầm…

– Không nhìn ngắm những chuyện dâm dục, giết hại…

– Không dòm ngó, xoi mói những chuyện riêng tư, muốn che giấu của người khác

– Không khởi tâm xấu ác mà nhìn cha mẹ, các bậc sư trưởng, tăng ni với sự hằn học, hung ác.

– Người có mắt sáng không học phép bói toán, làm ngăn trở sinh kế của những kẻ không may đã bị mù lòa.

– Không ngăn che, bịt mắt các loài cầm thú.

– Không nghe lời gièm pha, nói xấu của vợ mà đối xử nhạt nhẽo, thờ ơ với cha mẹ.

– Không nghe và tin theo các tà thuyết.

– Không lén nghe những việc riêng tư, bí mật mà người khác muốn che giấu.

– Không tin thuyết đoạn diệt, cho rằng sau khi chết là dứt hết, không có nhân quả báo ứng.

– Không hủy báng Tam bảo.

– Không lén lút chê bai cha mẹ, thầy tổ, các bậc trưởng thượng.

– Không dùng khả năng biện thuyết khéo léo để làm đảo lộn lẽ trắng đen, phải trái.

• Phương thuốc thần hiệu trị dứt các bệnh suy nhược, nhút nhát

– Phụng dưỡng, chăm sóc cha mẹ không nề khó nhọc.

– Tinh cần lễ bái Tam bảo.

– Cúng dường, chu cấp các vị tăng ni bị bệnh.

– Thay người bệnh làm những việc khó nhọc.

– Không ép buộc những người giúp việc cho mình hoặc những người nghèo khó phải làm việc quá sức.

– Sử dụng sức trâu cày, ngựa kéo có mức độ vừa phải.

• Phương thuốc thần hiệu trị dứt các bệnh chết yểu, chết bất đắc kỳ tử

– Hiếu thảo phụng dưỡng cha mẹ, ông bà…

– Giữ giới không giết hại, thường làm việc phóng sinh, cứu sống vật mạng.

– Không vì lợi dưỡng cho mình mà nuôi các loài dê, lợn, gà, vịt… để giết thịt hoặc bán cho người giết thịt.

– Không làm ra những loại khí cụ, bẫy rập, chài lưới… để giết hại các loài sinh linh trên cạn, dưới nước.

– Khuyên bảo, khuyến khích những người làm nghề giết mổ, chài cá, lưới chim… chuyển đổi sang các nghề nghiệp khác, tránh sự giết hại.

– Góp sức in ấn, phân phát lưu hành những sách khuyến thiện, khuyên người phóng sinh, bỏ việc giết hại, tin sâu nhân quả.

– Nếu học nghề thuốc chưa đến mức tinh tường, thông thạo thì quyết không nên hành nghề.

• Phương thuốc thần hiệu trị dứt các bệnh gia đình ly tán

– Không phá tổ bắt các loài chim.

– Không đào hang bắt các loài thú.

– Không đuổi bắt các loài dế, côn trùng…

• Phương thuốc thần hiệu trị dứt các bệnh giam cầm tù ngục

– Không dễ dãi khinh suất khởi sinh việc kiện tụng khi không thực sự cần thiết.

– Không giam nhốt các loài chim, thú.

– Không nuôi nhốt các loài dế, côn trùng… để làm trò vui.

– Không làm ra những khí cụ để hành hình, tra tấn…

– Không làm ra các loại lồng, chuồng để nhốt chim, thú, hoặc các loại phên, lưới để ngăn nhốt giam hãm các loài cá, côn trùng…

• Phương thuốc thần hiệu trị dứt các bệnh nghèo khốn khổ sở

– Phụng dưỡng, chăm sóc cha mẹ, ông bà… không được so đo tính toán phí tổn.

– Thường thiết trai cúng dường chư tăng ni.

– Giúp đỡ, chu cấp cho thân bằng quyến thuộc, cứu giúp người nghèo khó bần hàn không tính toán chuyện lợi hại.

– Khi có cơ hội, không từ chối việc dùng tiền của, tài vật giúp đỡ người khác.

– Tài vật không phải của mình thì không tìm cách tranh đoạt, giữ lấy.

• Phương thuốc thần hiệu trị dứt các bệnh hình dung xấu xí

– Chăm sóc phụng dưỡng cha mẹ, ông bà… điều quan trọng là phải giữ vẻ mặt vui vẻ kính thuận.

– Luôn giữ dáng vẻ cung kính nhu hòa khi phụng sự các bậc tôn trưởng, thầy tổ.

– Vẽ tranh, đắp tượng chư Phật, Bồ Tát…

– Tu sửa tranh, tượng chư Phật, Bồ Tát… – Cúng dường các loại đèn, dầu, hương trầm…

– Khuyên người khác từ bỏ việc thưa kiện, tranh tụng…

– Đối xử với người luôn giữ lòng khiêm tốn, cung kính giữ lễ.

– Không khởi tâm sân hận nóng nảy, hung bạo xúc phạm người khác.

– Không khinh bỉ, chế nhạo những người khuyết tật, giác quan không trọn đủ (như người mù, điếc, câm… )

• Phương thuốc thần hiệu trị dứt các bệnh ngu si, tà kiến

– Tôn kính, hết lòng tin sâu Tam bảo.

– Tôn trọng, quý tiếc các loại giấy có chữ viết.

– Tôn sùng, kính trọng thầy dạy.

– Thọ trì, tụng đọc Kinh điển Đại thừa.

– Thân cận, gần gũi các bậc cao tăng đức hạnh.

– Giảng giải, chứng minh, làm rõ với người khác về thuyết nhân quả ba đời, khiến cho tự mình cũng như mọi người đều tin sâu nhân quả.

– Loại trừ, thiêu hủy các loại sách hủy báng, bài xích Phật pháp.

– Dạy bảo, khuyên răn người khác phải có tâm nhẫn nại, không hề chán nản, mỏi mệt.

– Không khinh thường những người ít học, kém trí.

Mỗi một phương thuốc vừa kể trên đây đều bao gồm đủ ba phần: (1) tự thân nỗ lực làm, (2) khuyên bảo, chỉ dạy, khuyến khích người khác làm, (3) khi thấy người khác làm được thì sinh tâm hoan hỷ vui mừng, ngợi khen, tán thán.

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x