TỤNG KINH CHÚ, XUNG QUANH TỎA HƯƠNG THƠM LẠ.

TỤNG KINH CHÚ, XUNG QUANH TỎA HƯƠNG THƠM LẠ.
(Trích “Địa Tạng Bồ Tát Bản Tích Linh Cảm Lục” – Ấn Quang Đại Sư Giám Định).

Năm Dân Quốc 13 (1924) ông X vì sự nghiệp bị thất bại, đóng cửa suy nghĩ, hàng ngày đọc Kinh Kim Cang và Kinh Quan Thế Âm Phổ Môn Phẩm. Ông một mình, ở một phòng trên lầu ba, cửa sổ bằng kiếng rất sáng sủa. Trong phòng ngoại trừ một cái bàn và ghế để đọc Kinh ra thì trống trải, không có đồ vật gì nữa.
Một ngày kia, ông đang đọc Kinh thì ngửi thấy mùi thơm của hương trầm phảng phất, nhưng không có thấy lư hương. Đọc xong Kinh, ông đi qua phòng đặt bàn thờ tổ tiên, ông không thấy ai thắp hương. Đó là lần đầu tiên ông ngửi thấy mùi hương Trầm.

Dân Quốc thứ 15 (1926) tháng Giêng âm lịch, ông X đến Tô Châu, ở nhà cư sĩ Lý Bá Nông. Cư sĩ dạy ông niệm bảy câu thần chú, và nói với ông rằng:
– Mấy câu thần chú này có uy lực vô cùng, thường đọc thì được rất nhiều lợi ích
Đêm Nguyên Tiêu ông cùng cư sĩ đi bách bộ ngoài vườn, nơi này gia cư thưa thớt, đều là người trồng rau. Lúc này nhà nào nhà nấy đều đóng cửa tĩnh mịch, không một tiếng động. Ông đang niệm thầm mấy câu thần chú mới học được, khi đi đến cái cầu, bỗng ngửi thấy mùi hương trầm phảng phất, xung quanh không có một cái nhà nào. Ông bèn hỏi Lý cư sĩ:
– Ông có ngửi thấy mùi hương thơm hay không?
Cư sĩ trả lời rằng:
– Ngửi thấy, chắc ông đang niệm thần chú. Mùi hương này có khác với hương Trầm, đó là sự cảm ứng của thần chú đấy!.

Năm Dân Quốc 15 (1926) mỗi buổi sáng tôi cùng cư sĩ Ngô Giác Sở đọc Hoa Nghiêm Kinh, phẩm Phổ Hiền Hạnh Nguyện. Phó Quân Hàn làm việc tại hãng dệt Hằng Phong cũng đến tụng niệm cùng chúng tôi.
Một ngày nọ vào mùa đông, chúng tôi đang tụng Kinh, bỗng ngửi thấy mùi thơm hoa quế. Lúc đó bốn người tụng Kinh đều ngửi thấy cả. Tụng xong Kinh hỏi những người trong nhà thì mọi người đều ngửi thấy mùi hoa quế, mà trong nhà thật ra là không có vật gì mà tỏa được hương thơm của mùi hoa quế cả.

Năm Dân Quốc thứ 17 (năm 1928), tôi vừa đọc Kinh và lễ bái trước bàn thờ có tượng của Đại Sĩ xong, bèn lên lầu đến phòng Mẹ tôi vấn an. Mẹ tôi nói:
– Con vừa thắp hương, mùi rất thơm, mùi hương này chắc không phải thứ hương thường.
Tôi trả lời:
– Dạ đương nhiên vì đó là thứ hương Trầm!.
Nhưng lạ là Mẹ tôi tại sao lại ngửi thấy mùi thơm của hương? Vì Mẹ tôi đã hơn mười năm nay bị bệnh nghẹt tắc mũi, không cảm giác nên không ngửi thấy mùi gì cả. Tôi bèn hỏi Mẹ tôi:
– Hôm qua con ở phòng bên cạnh có hòa thuốc trong có xạ hương và băng phiến, Mẹ có ngửi thấy gì không?.
Mẹ tôi trả lời:
-Không!
Tôi nói:
– Con ở bàn thờ trên lầu có thắp hương cầu khẩn cho Mẹ, chắc đó là cảm ứng của Bồ Tát đấy!.
Mẹ tôi nghe xong rất đỗi vui mừng. Vì từ phòng Mẹ, tôi đến phòng đặt bàn thờ phải đi quanh co, mà Mẹ tôi còn ngửi thấy mùi thơm của hương trầm. Ngoài sự hiển linh của Bồ Tát ra, không còn lẽ gì khác cả.
(Cư Sĩ Lâm – Địa Tạng Hội Linh Cảm Ký Thuật).

Related Articles

Responses