TỤNG KINH, ẤN TỐNG CỨU VỢ THOÁT ĐỊA NGỤC.

TỤNG KINH, ẤN TỐNG CỨU VỢ THOÁT ĐỊA NGỤC.

Phương Nham Tứ ở tại Huy Châu là một người siêng năng vun trồng phước đức. Vợ Ông là Huỳnh Thị bị chết vì tại nạn thai sản. Không bao lâu thì Phương Nham Tứ nằm mộng thấy vợ mình về nói rằng:
“Lúc sanh tiền, tôi tạo nhiều tội lỗi nên khi xả thân, bị đoạ vào Âm ty, chịu hình phạt rất khổ, vậy xin phu quân vì thiếp mà tụng kinh Phổ Môn 1000 quyển và ấn tống Kinh này 1000 quyển thì mới mong được thoát khổ siêu sanh.”
Nham Tứ y theo lời vợ nói trong mộng mà làm theo, tụng kinh Phổ Môn đủ 1000 biến và ấn tống Kinh này 1000 quyển, hồi hướng công đức đó cho vợ. Không lâu sau thì người vợ kế có mang, đến lúc hạ sanh thì trong lúc đang mơ màng, nàng thấy người vợ chánh bước vào phòng, kế đó liền hạ sanh một bé trai. Mọi người biết rằng đứa bé này chính là người vợ cả Huỳnh Thị đầu thai, và đặt tên là Nguyên Hạnh.
Đứa bé ấy hình dung tuấn tú, mặt mũi sáng sủa, đẹp đẽ và dễ nuôi. Khi lớn lên thì học hành tấn phát, đậu đến Tiến Sĩ rồi ra làm quan rất vinh hiển. Do nhân duyên này mà Nham Tứ cùng với người vợ kế phát tâm kính tín Tam Bảo, trong nhà thờ cúng Quán Âm Đại Sĩ, hàng ngày lễ bái cúng dường và tụng Kinh Phổ Môn rất tinh tấn.

_______________________

CHÉP KINH CỨU BẠN THOÁT ĐỊA NGỤC

Đời Tùy, niên hiệu Đại Nghiệp, có vị sư đi đến miếu núi Thái Sơn, muốn tạm nghỉ lại đây một đêm. Người giữ miếu nói: “Đây không có nhà nào khác, chỉ còn chỗ dưới hiên của miếu Thần có thể tạm nghỉ, nhưng vì gần đây những người nghỉ nơi đó đều chết cả”.
Vị sư nói: “Không hề gì, cứ cho ta tạm nghỉ nơi đó”.
Người giữ miếu bắt đắc dĩ lại phải dọn giường cho vị sư nghỉ dưới hiên miếu.
Tối đến, vị sư ngồi ngay thẳng tụng Kinh. Ước chừng một canh giờ sau, thấy trong màn che có tiếng vàng ngọc khua, giây lát có vị Thần từ trong màn ra lễ lạy vị sư .
Vị sư nói:
-Nghe người giữ miếu nói trước đây nhiều người bị chết tại chốn này, có phải là do ông hại đó chăng, xin chớ hại ta.
Thần nói:
– Ngày trước tình cờ những người mạng số sắp chết, nghe tiếng động của đệ tử, vì quá sợ mà chết, chớ chẳng phải đệ tử làm hại, xin thầy chớ lo”.
Vị sư mời Thần ngồi nói chuyện. Lát sau, vị sư hỏi:
– Nghe nói Thần Thái Sơn cai trị loài quỷ, có thật chăng?
Thần đáp:
– Đệ tử có chút phước bạc, quả đúng là như thế. Có phải Thầy muốn biết rõ việc người thân của Thầy đã chết chăng?”
Vị sư nói:
– Ta có hai bạn đồng học đã chết, giờ muốn thấy những người đó!
Thần hỏi tên họ rồi nói:
– Một người đã đầu thai làm người, còn một người bị tội nặng đương ở địa ngục, không thể kêu đến, nếu Thầy muốn thấy cũng có thể được.
Vị sư rất mừng, liền đứng dậy đi theo Thần. Không bao xa thấy nhà ngục lửa cháy đỏ rực. Thần dắt Tăng vào một nhà, xa thấy một người đương ở trong lửa rên la nói không ra tiếng, thân thể nám đen không nhìn được, mùi thịt cháy hôi khét khiến người đau lòng.
Thần nói:
– Chính ông ấy đó, Thầy muốn đi xem vài nơi khác chăng?
Vị sư buồn rầu xin trở về. Giây lát đến miếu, lại cùng Thần ngồi, Tăng hỏi Thần cách cứu bạn học. Thần nói:
– Có thể được lắm, Thầy nếu chép được cho ông ấy một bộ Kinh Pháp Hoa, hồi hướng công đức cho ông ấy, thời chắc ông ấy được khỏi hình phạt.
Bấy giờ gần sáng, Thần từ biệt vị sư vào trong.
Sáng ra, người giữ miếu thấy vị sư vẫn yên lành lấy làm lạ hỏi. Vị sư thuật lại chuyện trong đêm.
Vị sư về chùa vì bạn chép Kinh Pháp Hoa, chép xong, đóng bìa cắt xén tử tế lại mang Kinh đến miếu. Đêm đó, Thần ra chào hỏi mừng rỡ, hỏi thăm vị sư đến có việc chi. Vị sư đem chuyện chép Kinh xong nói với Thần.
Thần nói:
– Đệ tử đã biết rõ việc ấy, Thầy vì bạn chép kinh, lúc mới chép đề mục thời ông ấy đã thoát khỏi cảnh khổ, hiện đã thác sanh vào nhân gian rồi, chỗ miếu này không được tịnh khiết, không thể thờ Kinh, xin Thầy đem về chùa.
Quan Biệt giá Trương Đức Tự ( thời nhà Tùy) nói: “Khi ông trấn nhậm ở Châu Duyện có biết rõ sự việc trên.”

Nguồn: Tự Tâm Vô Sắc.

Related Articles

Responses