TRUYỆN BÁO ỨNG :

TRUYỆN BÁO ỨNG :
GIẾT VẬT THẾ NÀO – CHẾT NHƯ THẾ ĐÓ

(Trích Báo ứng hiện đời 1&2- TG : Quả Khanh -Hạnh Đoan biên dịch)
_______________

1. SINH NGHỀ TỬ NGHIỆP

Ngô tiên sinh là Hoa kiều ở Thái Lan, là thương nhân thu mua thổ sản, do nguồn vốn ít, nên chỉ có thể mua liền bán ngay, vì vậy lợi nhuận không nhiều.
Gần đây có người giới thiệu ông thu mua rắn mối, lợi nhuận rất cao, nhưng Ngô tiên sinh chỉ làm có ba tháng thì không chịu làm nữa.
Bạn bè đều tiếc cho ông, gặp việc có lời cao mà không chịu tiếp tục, lại cam tâm đi làm những việc kiếm lời ít ỏi như thu mua hành tỏi… Nhưng Ngô tiên sinh vẫn không hề tiếc, ắt hẳn là có nguyên nhân. Vì sao thu mua rắn mối lợi nhuận hết sức cao, thế thì phải bàn từ món “Rượu tắc kè đại bổ”.
Trong bản thảo của danh y Lý Thời Trân ngày xưa có viết: “Tắc kè bổ phế, ích khí, bổ thận, ích tinh huyết, định suyễn, ngưng ho”.
Đông y trị đàm suyễn đều dùng tắc kè làm thuốc chính, nhân đó mặt hàng dễ bán trên thị trường là rượu tắc kè đại bổ.
Tắc kè được mua về bào chế với thuốc và ngâm rượu, nhu cầu ngày càng tăng, tắc kè bị bắt quá mức hầu như sắp tuyệt chủng. Thế là hiệu thuốc bèn dùng rắn mối để thay thế tắc kè. Bây giờ ở Trung Quốc rắn mối cũng bị bắt gần tuyệt chủng. Cho nên nhà thuốc bèn chuyển hướng thu mua rắn mối Thái Lan.
Nông dân miền Đông Bắc Thái Lan những lúc rảnh rỗi vụ mùa thì xúm nhau đi bắt rắn mối để gia tăng thu nhập, có người thậm chí bỏ luôn nghề nông chuyển sang nghề bắt rắn mối làm giàu. Trong đây có nhà Tố Vượng là bằng chứng điển hình.
Vợ chồng Tố Vượng và con là ba nhân khẩu, ngày xưa rất nghèo, phải thuê ruộng mà làm, nhưng từ khi chuyển sang nghề bắt rắn mối rồi thì trong vòng ba năm ngắn ngủi họ đã có hơn mười mấy mẫu đất, còn mua được một xe vận tải nhỏ. Có lợi nhuận nồng hậu như thế này, dân làng đều ham, thế là phong trào bắt rắn mối dâng cao như thủy triều.
Nhưng mà nông dân mỗi ngày có bắt nhiều lắm cũng chỉ được hơn mười mấy con rắn mối. Trong khi Tố Vượng giàu có thấy rõ, y còn có tiền gửi ngân hàng.
Bởi vì ngoài việc tự bắt rắn mối ra, Tố Vượng còn thu mua rắn mối sống của dân làng bắt được đem về sấy khô sau đó mới bán đi. Số rắn mối chết trong tay gia đình Tố Vượng ước tính có tới mấy trăm. Có hai nguyên nhân thúc đẩy Ngô tiên sinh bỏ nghề thu mua rắn mối:
Nguyên nhân thứ nhất: Hôm nọ Ngô tiên sinh tình cờ đi ngang qua nhà Tố Vượng, chứng kiến cảnh Tố Vượng làm rắn mối khô. Rắn mối sống được y bắt và thu mua về, sau đó dùng dao mổ bụng, moi nội tạng nó…nhưng lúc này rắn mối vẫn chưa chết, Tố Vượng bèn dùng que tre vót nhọn đâm xuyên qua miệng nó thẳng tới đuôi, khiến nó không ngừng giẫy giụa, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng vào người, sau đó Tố Vượng mới đem rắn mối đi phơi nắng.
Khi Ngô tiên sinh chứng kiến cảnh tàn nhẫn này ông không khỏi rùng mình, bèn quay đầu đi thẳng, không dám ngó lại nữa.
Nguyên nhân thứ hai: Vào tháng Ba năm nọ, nước Thái Lan hằng năm có lễ tát nước, toàn quốc đều được vui chơi. Hôm đó Ngô tiên sinh từ Thanh Mại (Chiang Mai) về Băng Cốc, khi qua con đường đèo vùng núi ông chứng kiến một tai nạn bi thảm. Chiếc xe vận tải nhỏ bị lật nhào xuống vực sâu ven lộ, hiện trường có ba người chết, đó là gia đình Tố Vượng, gồm hai vợ chồng và đứa con trai.
Hôm đó mặc dù là lễ tát nước, nhưng Tố Vượng vẫn không nghỉ làm, tiếp tục lái xe đi thu mua rắn mối, kết quả cả nhà bị tai nạn ngay trên con đường đèo, xe hàng hóa lật nhào xuống vực sâu.
Vợ con Tố Vượng bay ra khỏi xe, chết không toàn thây. Lúc chết mắt vẫn còn giương to, trợn trừng giống như đôi mắt rắn mối lúc chết vậy. Càng kinh khủng đến không dám nhìn nữa là bản thân Tố Vượng, y từ trong xe bay ra nhanh như đạn bắn, không nghiêng không lệch mà lại nhắm rơi xuống đúng ngay cọc cây trúc nhọn mà công nhân sửa đường vừa chặt phía vực sâu thẳm ven đường. Tố Vượng bị cây xuyên thẳng qua miệng tới hậu môn, thảm trạng giống như Tố Vượng đã làm với những con rắn mối.
Ngô tiên sinh tận mắt chứng kiến thảm cảnh cả nhà Tố Vượng chết quá kinh khiếp, ông sợ đến nỗi gai ốc cùng mình, chỉ biết buộc miệng nói: Báo ứng! Đúng là báo ứng!
Từ đó ông bỏ hẳn nghề liên quan đến mua bán động vật.
_______________

CÁ “CÂU” NGƯỜI

Có một y viện huyện thuộc vùng cao nguyên Thái Lan, do giao thông bất tiện, nên bệnh nhân phải đi từ sáng sớm tới bệnh viện để khám và kịp quay trở về nhà trước khi trời tối.
Một Chủ nhật nọ, bệnh nhân cần khám đều đã khám xong, nên chiều nay xem như bác sĩ được rảnh rang. Bỗng một y tá cuống quýt hướng viện trưởng báo cáo, có người bị mắc xương cá nơi yết hầu, đang chờ cấp cứu, xin viện trưởng đến cho.
Đó là một thanh niên hơn 20 tuổi, hô hấp đã ngừng, thân thể vẫn còn ấm, sắc mặt tái nhợt hiện vẻ đau đớn, sợ hãi tột độ. Theo lời người nhà và thân hữu bệnh nhân kể thì lúc đưa vào viện anh mới tắt hơi.
Mặc dù người bệnh đã chết nhưng chiếu theo quy định của bệnh viện là cần phải giải phẫu để làm rõ nguyên nhân tử vong và tiện cấp giấy chứng tử. Sau đó, bác sĩ lắng nghe người nhà kể lại quá trình xảy ra cái chết trí mạng.
Thanh niên bị mắc xương cá chết tên là Thịnh, sáng sớm hôm nay cùng mấy người bạn trai ra đồng bắt cá. Do đêm qua mưa lớn nên đồng ruộng ao mương gì cũng ngập nước, cá tôm có đầy, nên ai cũng bắt được rất nhiều cá tôm.
Thịnh bắt được một con cá diếc núi, lại nhìn thấy trước mặt có một con cá chép to, trong lòng quá mừng, bèn bước vội tới bắt cá chép. Lúc này tay anh đang cầm cá diếc, không biết thả đâu cho ổn, nhưng không thể buông nó ra.
Trong giây phút vội vàng, anh quyết định đưa cá lên miệng ngậm, không ngờ con cá nhỏ lại chui tọt vào cổ và cắm dùi nơi cổ họng anh. Thịnh thấy cổ họng quá đau, liền dùng tay móc ra, nhưng đã quá muộn, cả mình con cá đều nằm nơi yết hầu, kéo ra không được.
Loài cá diếc núi này nhỏ nhắn và có rất nhiều ở đồng ruộng Thái Lan, thân mập, dài khoảng 2-3 thốn, vảy nó màu hoàng kim, sáng lấp lánh nhưng rất cứng và sắc. Nếu vuốt theo chiều thuận thì mình nó trơn, nhưng kéo ngược lại thì vảy sẽ thành những móc câu ghim chặt.
Vì vậy Thịnh càng lôi con cá ra, tức càng bị cái “móc câu” này phát huy tác dụng khiến anh đau nhức chí tử. Loại cá đặc biệt này sống rất khỏe, dai, nó có thể rời nước bò lên tuốt đỉnh núi, vì vậy gọi nó là cá diếc núi.
Chưa đầy mấy phút, Thịnh bắt đầu hô hấp khó khăn, con cá cứng đầu trụ ngay tại yết hầu, nuốt không được, nhổ không ra, muốn hét to cũng không thể, Thịnh đành dùng tay chỉ vào miệng, hai mắt trợn trắng.
Mấy người bạn thấy vậy hoảng kinh, vội vạch miệng Thịnh để đem cá ra nhưng vô phương, đành giương mắt nhìn Thịnh thống khổ co giật. Một người bạn vôi kêu xe taxi tới, chở Thịnh vào bệnh viện cấp cứu, nhưng đi được nửa đường thì chàng tắt thở.
Lúc này y viện đang phẫu thuật, bác sĩ rạch cổ Thịnh lấy ra con cá diếc núi nó vẫn chưa chết, y tá đem thả nó xuống ao trước bệnh viện, hóm hỉnh nói:
– Nếu như cảnh sát tra án thì sẽ truy bắt hung thủ, ngươi hãy xuống ao nước lánh đi nhé!
Còn thi thể của Thịnh thì người nhà lãnh đem về. Thịnh bị mắc cá sống chết đi, gia đình làm tang lễ cho anh, theo phong tục Thái Lan, người chết 7 ngày thì đem thiêu. Thịnh chết trẻ bất ngờ, khiến nhiều người thương tiếc.
Nhưng sáng hôm đó ngay lúc cử hành lễ hỏa táng cho Thịnh, lại nghe tin có người bị cá diếc núi làm chết nữa, thực sự quá bất ngờ. Và còn bất ngờ hơn nữa, khi người chết là ông Thông – ba của Thịnh cũng bị cá diếc núi mắc kẹt nơi cổ y như thế, và do nuốt, nhổ không xong, vô phương hô hấp nên dẫn đến tử vong. Giống y hệt kiểu chết của Thịnh.
Đây quả là chuyện cực kỳ lạ lùng trong ngày đó, gây chấn động toàn huyện, toàn tỉnh. Bởi vì hôm đó gần tối mới cử hành lễ hỏa táng, thân hữu đều đến dự. Ông Thông ba của Thịnh muốn chuẩn bị tiệc đãi khách nên tờ mờ sáng đã ra mương bắt cá.
Để tiện bắt cá tôm, trước tiên phái tát bớt nước trong mương đi, lúc đó cá lớn, cá nhỏ bị dồn ép, chen nhau quẫy đạp không ngừng, cứ dùng rọ mà chụp bắt nó. Ông vừa bắt cá, vừa lớn tiếng kêu vợ cầm thùng ra đựng cá, kể ra thì chậm, nhưng lúc đó diễn tiến rất nhanh.
Ngay lúc ông Thông há to miệng gọi vợ, thì bỗng có một con cá diếc núi nhảy lên cao, không nghiêng không lệch rơi trúng ngay vào miệng ông. Ông Thông bị nạn bất ngờ, hoảng kinh, vội vàng vận dụng toàn lực khạc nhổ cá ra và đưa tay móc…
Nhưng con cá diếc núi có sức sống mạnh mẽ dẻo dai đã chui thẳng vào yết hầu, trụ lại đó không thèm đi tiếp nữa. Ông Thông được người bồng lên mương, lúc này hai mắt đã trợn trắng, trên đường đưa đến bệnh viện thì ông tắt thở.
Đây thực là chuyện lạ có một không hai nên được đồn vang khắp toàn thôn, toàn huyện rồi toàn tỉnh.
Y viện trong một tuần ngắn ngủi đã phải xử lý tình huống tử vong của hai cha con ông Thông.
Việc này phải nói là chấn động và khó hiểu. Vì vậy, viện trưởng đến nhà tang quyến chia buồn và cất công tìm hiểu vì sao cả hai cha con trong bảy ngày lại bị cá sống hại chết.
Té ra gia đình ông Thông, tổ tiên mấy đời đều cư ngụ ở đây, hễ rảnh vụ mùa thì bắt cá, nuôi cá làm nghề phụ. Nếp nhà nhờ đây mà giàu có, ông Thông bắt cá phơi khô đem bán, nghĩa là khi bắt cá còn sống, ông dùng que tre đâm từ miệng cá đến cổ họng nó, mỗi que đâm từ 5-10 con, ông dùng lửa sấy hoặc phơi nắng. Mỗi xâu cá được treo nơi khung tre, chờ tiêu thụ.
Từ tổ phụ đến Thịnh là bốn đời, chuyên làm như vậy. Dân làng thấy ông Thông dùng tre nhọn đâm yết hầu con cá sống khiến nó giẫy giụa đau đớn, thủ đoạn tàn nhẫn thảm đến chẳng nỡ nhìn. Ngàn vạn lần cũng không thể tưởng được cha con họ lại bị cá sống hại chết giống y nhau theo kiểu này.
Nếu ngay đây mà đối chiếu cảnh: “Người móc cá, cá móc người”, thì đây chính là diễn tiến lạ lùng của báo ứng. Đúng như nhà Phật từng nói: “Nhân quả báo ứng không hề xử oan người”, có thể nói “ Nhân quả xoay chuyển rất công bằng”. Xin mọi người cảnh giác, ngàn vạn lần chớ gieo nhân ác.
________________

CHUYỆN NƠI LÂM TRƯỜNG

Tại lâm trường Hồng Nhật, huyện Lô Hoắc, tỉnh Tứ Xuyên, có một công nhân họ Vương, bình thường ưa câu cá, lúc rảnh thì ra sông câu.
Cách câu cá của anh không giống mọi người, mỗi khi cá cắn câu, anh kéo cần tháo cá xong là quăng thẳng lên không, đợi cá té xuống đất anh mới lượm nó bỏ vào sọt, khiến con cá đang sống rơi xuống bầm dập thân thể, không bị chết thì cũng trọng thương.
Công nhân lâm trường cưa cây xong thường phải dùng cần cẩu vận chuyển gỗ ra lộ. Một ngày mùa Thu năm 1979, anh Vương đang chuyển cây thì vô ý té vào chỗ cần cẩu làm việc và bị móc lên theo cùng với cây.
Anh hét to nhưng không ai nghe thấy, anh bị kéo lên cao giữa không trung, lúc này công nhân điều khiển máy mới phát hiện ra anh, vội vàng cho hạ cần cẩu nhưng không kịp.
Anh đã rơi từ trên cao xuống, té bầm dập, thân thể bị trọng thương, máu tuôn lênh láng, và anh nằm chết trên đất, giống hệt cảnh những con cá mắc câu bị anh ném lên cao và rơi xuống đất tắt hơi vậy.
Tận mắt chứng kiến vụ này, các công nhân đều cho rằng đây là nhân quả báo ứng, những người ưa câu cá đa số đều sợ hãi không dám đi câu nữa.

_________________

KHI MÁY MỔ HOÀN TẤT

Năm 1997, có một vị kỹ sư tài ba ưu tú, đã thiết kế và chế ra một máy mổ heo độc đáo khác người. Nếu đem heo sống bỏ vào miệng máy thì chỉ mấy phút sau, da, lông, thịt, xương, huyết, đầu… từng phần đều được cắt chia thành phẩm và xuất ra hoàn hảo.
Khi máy giết mổ này được lắp ráp thành công, ngày cho máy hoạt động thử thì tất cả ban lãnh đạo và gia đình kỹ sư thiết kế máy đều đến dự. Kỹ sư đích thân khai máy, biểu diễn cho mọi người xem.
Ông tự tin bật công tắc khởi động máy, lúc ông quay mình bước đi thì y phục bất ngờ bị vướng vào máy, giống như có người kéo giữ lại vậy, đang dùng tay tháo gỡ thì nơi miệng cỗ máy như có một lực cực mạnh hút ông vào thẳng trong máy. Những người đứng xem, chứng kiến thảm trạng này đều bàng hoàng hoảng kinh.
Một người vội lao tới ngắt điện, nhưng quá muộn, viên kỹ sư đã không còn sống, vì chỉ trong vòng mấy phút, đúng như tài năng ông thiết kế, máy giết mổ đã nhanh chóng hoàn thành sứ mệnh và chia chẻ thân ông thành từng phần hoàn hảo y như ý người sáng chế cài đặt, máu, thịt, xương, cái đầu, nội tạng đều xuất ra sắp xếp rất khéo trong thoáng chốc.
Các đồng sự của ông chỉ biết sững người ngó, còn gia quyến của ông thì khóc to vang trời. Ai cũng bất ngờ vì sự cố vừa xảy ra, không thể tưởng tượng được chính ông lại là vật thí nghiệm đầu tiên cho máy giết mổ.
Ta có thể thấy lòng ích kỷ không mảy may có chút từ tâm của nhân loại, giả như vừa rồi rơi vào máy mổ là một con heo thì tất cả sẽ reo mừng vì thí nghiệm thành công và tuyệt chẳng hề thương tâm như thế.
Lúc Đại văn hào Mỹ Hemingway chết, toàn thế giới đều chấn động và dành cho sự thương tiếc, vì ai cũng cho rằng một nhà văn tài ba nổi danh như thế vì sao có thể tự sát, hơn nữa lại dùng súng tự tử. Đối với việc này, ngưởi ta cảm thấy vô cùng thắc mắc không sao hiểu nổi.
Thực ra ông Hemingway lúc sinh tiền rất ưa săn bắn và đã dùng súng bắn giết vô số động vật, vì vậy mà cuối cùng ông đã dùng súng để tự giết mình. Nếu nói theo báo ứng nhân quả thì đây chẳng phải là đáp án hay sao?

____________________

TẶNG KINH SÁCH ( miễn phí)

Bạn muốn đọc thêm những sách nhân quả, cũng như muốn thỉnh kinh điển Phật Pháp về đọc tụng, vui lòng gọi điện vào số: 0376309077 gặp Thiện Như, báo họ tên, địa chỉ, số điện thoại (xin gọi, đừng nhắn tin, đừng xin thỉnh tại phần Bình luận) Ban ấn tống sẽ gửi tặng bạn như yêu cầu, phí ship người nhận trả.
Danh mục những kinh sách tặng :
– Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống
– Báo ứng hiện đời 1&2
– Báo ứng hiện đời 3
– Báo ứng hiện đời 4
– Nhân quả giải theo Phật giáo (Báo ứng 5)
– Giai nhân áo phượng ( Báo ứng 6)
– Những chuyện niệm Phật cảm ứng
– Nhân quả báo ứng mắt thấy tai nghe
– Kinh Địa Tạng
– Kinh Vô Lượng Thọ
– Kinh Dược Sư
– Kinh Phổ Môn
– Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện
– Từ Bi Thủy Sám
Giới hạn : mỗi người thỉnh tối đa 5 cuốn
Không xin thỉnh giùm cho người khác.
Sau khi đăng kí thành công, sau vài ngày nhân viên shiper sẽ gọi điện cho bạn, vui lòng không tắt máy và tiếp nhận cuộc gọi từ số lạ.
Do số lượng có hạn, nên một số đầu sách sẽ hết trước, mong các bạn thông cảm. Các bạn vui lòng đọc kĩ hướng dẫn và làm theo, những đăng kí sai hướng dẫn ban ấn tống sẽ tự động bỏ qua, mong các bạn thông cảm.

Nguồn : Fanpage
Quang Tử https://www.facebook.com/quangtu.chuyennhanqua/

Related Articles

Responses