“Trong quy luật cạnh tranh sinh tồn, ta đã tàn hại không biết bao nhiêu sinh vật nhỏ, do bởi tham, bởi sân, bởi tà kiến.

“Trong quy luật cạnh tranh sinh tồn, ta đã tàn hại không biết bao nhiêu sinh vật nhỏ, do bởi tham, bởi sân, bởi tà kiến. Không chỉ một đời, mà trong nhiều đời như thế. Đấy là những món nợ nhất định phải trả.”
***
Thế nào là chuyển nghiệp? Chuyển nghiệp giống như trả nợ. Vay nợ thì phải trả, nhưng không nhất thiết rằng vay gạo thì phải trả gạo, vay tiền thì phải trả bằng tiền. Người vay tiền có thể không trả nợ bằng tiền mà thay vào đó bằng sức lao động. Như vậy con nợ vừa có thể trả được nợ vừa có thể tự mưu sinh để không phải vì trả nợ mà chết đói. Cũng vậy, hành giả sám hối để chuyển nghiệp; trong khi vừa trả quả vẫn có thể tu tập phát triển định và huệ đầy đủ. Như vậy luật nhân quả nghiệp báo không bao giờ trống rỗng mất ý nghĩa, và lời Phật dạy vẫn là chân lý bất dịch; Phật nói: Chúng sinh là kẻ thừa tự của nghiệp; nó phải nhận lãnh hậu quả của những điều nó đã làm.
…Trong quy luật cạnh tranh sinh tồn, ta đã tàn hại không biết bao nhiêu sinh vật nhỏ, do bởi tham, bởi sân, bởi tà kiến. Không chỉ một đời, mà trong nhiều đời như thế. Đấy là những món nợ nhất định phải trả. Cái mà ta phải trả trong hiện tại, không đơn thuần chỉ là những điều khổ nhọc cho thân và tâm. Những chướng ngại mà hành giả cảm thấy không thể vượt qua được trong khi tu tập, dù đã nỗ lực hết sức; cho đến lúc, cảm nhận được chướng ngại do đâu. Đó là dấu ấn những gì ta đã làm trong quá khứ, trong nhiều đời, dấu ấn ấy đã được mã hóa ngay trong dị thục khi ta mới thọ sanh. Đó là kết quả của nghiệp quá khứ; những sai lầm quá khứ nay đã thành chướng ngại…
(trích “Du Già Bồ Tát Giới – Phần Tổng Luận” – HT. Thích Tuệ Sỹ)

Nguồn: Thầy Đồng Bích.

Related Articles

Responses