TRÌ TỤNG LƯƠNG HOÀNG SÁM GIÚP CHA MẸ BÌNH PHỤC TAI BIẾN, HẾT ĐAU ĐẦU.

TRÌ TỤNG LƯƠNG HOÀNG SÁM GIÚP CHA MẸ BÌNH PHỤC TAI BIẾN, HẾT ĐAU ĐẦU.
(Trích sách “Bệnh Viện Trả Về – Phật Pháp Cứu Sống” – Phiên bản 2020 – 2021).

Tôi là một Phật tử, pháp danh là Liên Hoa, ngụ tại Bà Điểm, huyện Hóc Môn, TP. Hồ Chí Minh. Nỗi khổ tâm của tôi là cha mẹ tôi cứ đau yếu liên miên, trị mãi không dứt hẳn.
Mẹ tôi sinh năm 1958, trong suốt 5 – 6 năm nay thường xuyên bị đau đầu, mỗi ngày phải uống 2 – 4 viên panadol để giảm đau, đồng thời đi khám bệnh ở bệnh viện Thống Nhất rất nhiều lần, mỗi lần mang về rất nhiều thuốc nhưng uống hoài không khỏi. Ngoài ra mẹ tôi còn bị béo phì nên trong người lúc nào cũng mệt mỏi, uể oải.
Bố tôi sinh năm 1957, cách đây gần một năm có đặt stens tim, đồng thời bị tiểu đường nặng, suy thận, tràn dịch màng phổi nên cả ngày bố chỉ nằm trên ghế. Mỗi năm bố mẹ tôi phải đi cấp cứu mấy lần.
Trước tết khoảng đêm 24 – 25 âm lịch, tôi đang ở Vũng Tàu công tác thì nằm mơ thấy bố tôi gọi : “Tuyết ơi cứu bố!”.
Trong mơ tôi thấy bố bị lên cơn nhồi máu cơ tim và gục xuống. Tôi bật dậy hoảng hốt, mồ hôi ướt đẫm gối, chỉ muốn lao nhanh về Sài Gòn trong đêm. Từ đó tôi luôn lo lắng bất an về sức khỏe của hai đấng sinh thành.
Theo dự định vợ chồng tôi cùng con trai nhỏ 7 tuổi sẽ ra Hà Nội ăn tết, vì gia đình chồng tôi ở ngoài đó. Thực lòng tôi chỉ muốn ở lại Sài Gòn để chăm sóc bố mẹ, nhưng vì một vài lí do, cuối cùng tôi vẫn phải đi.
Ra đến Hà Nội nhưng lòng tôi luôn khắc khoải, bồn chồn không yên. Mùng 3 tết, vợ chồng tôi cùng con trai nhỏ leo núi Yên Tử lên chùa Đồng để cầu xin sức khoẻ, bình an cho bố mẹ và gia đình.
Đến mùng 5 tết là ngày tôi từ Hà Nội bay vào Sài Gòn. Tôi vừa xuống sân bay thì chị gái gọi điện nói bố đang hôn mê, cấp cứu ở bệnh viện Thống Nhất. Như sét đánh bên tai, tôi lập tức tới ngay bệnh viện, chỉ mong sao bố thoát khỏi được lưỡi hái của Tử thần..
.
Sau mấy tiếng hôn mê thì bố tôi đã tỉnh, nhưng rất mệt. Nghe mẹ tôi kể lại thì sáng hôm ấy, bố tôi muốn đi ăn phở ở khu Hoàng Hoa Thám, mẹ tôi đó giờ ít khi nào đi cùng bố vì khẩu vị hai người khác nhau, nhưng tự nhiên mẹ đòi đi theo.
Đến quán, họ vừa bưng tô phở ra để trước mặt, mẹ nhìn lên thấy bố mặt tái mét, miệng ú ớ rồi gục mặt xuống bất tỉnh. Bố hôn mê luôn và mẹ gọi taxi đưa đi cấp cứu.
Đến bệnh viện Thống Nhất thì bác sĩ nói rất may bố không bị té xuống đất hoặc không gục ngã vào tô phở nóng trước mặt. Và may hơn nữa, có mẹ tôi ở bên cạnh đưa bố đến bệnh viện kịp thời!
Nhìn gương mặt bố xanh xao, không còn chút sức sống nào trên giường bệnh khiến tôi đau đớn vô cùng, tôi ước rằng người đang nằm trên giường bệnh ấy là tôi, để đổi lại sự bình an cho bố!
Dù bố đã qua khỏi nhưng còn những lần sau, lần sau nữa, có thể vượt qua được mãi không, khi sức khỏe các cụ giờ chỉ như bồ công anh lung lay trước gió?
Vẫn biết đời người là vô thường, huyễn hóa như bóng trăng trên mặt nước, nhưng mấy ai đủ bình tĩnh khi đứng trước khoảnh khắc: những người thương yêu nhất của chính mình ra đi?
Nghĩ đến giấc mơ đêm 25 tết, lại khiến tôi đau như thắt lòng! Câu gọi “Tuyết ơi, cứu bố!” cứ văng vẳng vang lên trong đầu tôi, tôi phải làm sao, làm sao để cứu những thương yêu nhất của tôi đây?
Vì có tín tâm Phật Pháp, nên tôi hiểu bệnh tật trên thân bố mẹ đều do nghiệp báo mà ra, đều do oan gia trái chủ đến đòi nợ. Ngày trước khi còn khỏe mạnh, bố mẹ tôi đã sát sinh rất nhiều để đãi tiệc và ăn uống trong nhà. Đó là chỉ tính ở đời này, còn vô lượng đời trước thì ác nghiệp làm sao mà tính kể!
Nghĩ như vậy nên tối đó, sau khi bố tôi tỉnh lại, tôi đến chùa Vĩnh Nghiêm (Q3. Tp. Hồ Chí Minh) phát nguyện ăn chay, đồng thời xin trì tụng Lương Hoàng Sám để cầu xin giải nghiệp chướng cho cha mẹ.
Than ôi! Ngẫm đến chúng sinh khi còn khỏe mạnh, yên ổn thì cứ mặc tình thỏa thích tạo ra biết bao nghiệp ác. Đến khi quả báo đến, thống khổ đến, lúc ấy mới nhớ Phật, quay về ôm chân đức Phật, mong nhận được ánh sáng sự bi bi che chở, cứu khổ cứu nạn của Người, nhưng thường thì đã muộn rồi.
Mỗi ngày sau đó tôi đều kiên trì sám hối theo bộ “Lương Hoàng Sám”, thời lượng ngày càng tăng nhiều thêm. Khi tôi tụng hết phần thứ 5 thì bố tôi thấy trong người khỏe hẳn ra, ông có thể đi xe máy ra công ty và thăm các bạn hàng, trong khi trước đó do bệnh tật, ông chỉ nằm yên trên ghế cả ngày.
Còn mẹ tôi, sau khi tôi trì tụng hết quyển Lương Hoàng Sám thì buổi tối đó mẹ tôi nói với tôi:
– Tuyết ơi, khoảng 10 ngày nay mẹ thấy trong người rất khỏe không còn đau đầu nữa!
Khi ấy, tôi thực sự xúc động, cứ hỏi đi hỏi lại mẹ:
– Mẹ, mẹ có khỏe thật không? Mẹ hết đau đầu thật không? Có chắc không mẹ?
Làm mẹ tôi phát bực bảo:
– Tao hết đau thì nói hết đau chứ sao!
Tôi mừng quá, tự nhiên buột miệng nói với mẹ:
– Do trước đây mẹ giết cá, gà, vịt… mẹ đập vào đầu người ta nên bây giờ mới bị đau đầu như vậy. Nếu biết ăn năn sám hối xin lỗi người ta, người ta tha cho thì hết đau chứ sao!
Mẹ tôi ngơ người ra chẳng hiểu tôi nói gì. Thật ra trước giờ tôi cũng chỉ đoán vậy thôi chứ chẳng có thần thông chi mà biết được, bởi mẹ hay bị đau đầu mà uống thuốc hoài không khỏi rất thống khổ, tôi nghĩ có lẽ do nghiệp nhân đập đầu chúng sinh mà ra.
Bố mẹ tôi vốn không tin nhân quả, cũng chẳng tin tâm linh nên từ khi trì tụng tới giờ, tôi không dám nói bố mẹ biết tôi đã tụng sám hối thay cho bố mẹ.
Phận làm con khi bố mẹ không hiểu về luật Nhân Quả, tôi có thể thay họ sám hối thật tốt biết bao, vì công ơn sinh thành nặng như trời bể. Nếu có thể giúp cha mẹ thân tâm an lạc, tật bệnh tiêu trừ, tai qua nạn khỏi thì chẳng phải rất đáng để chúng ta phát nguyện sám hối sao?
Sám hối chính là một trong những pháp môn được Đức Phật dạy, có công đức tiêu trừ nghiệp chướng không thể nghĩ bàn. Phàm là người sinh trong cõi Dục này, trừ các bậc đã hoàn toàn giác ngộ, thì không một ai tránh khỏi lỗi lầm, bởi ba nghiệp thân – khẩu – ý gây nên.
Các tội lỗi từ ba nghiệp phát sinh, nên chúng ta nếu muốn dứt trừ hết tội lỗi, tất nhiên phải đem ba nghiệp ấy sám hối, thì tội lỗi mới được thanh tịnh.
Phật dạy:
“Nếu không có phương pháp sám hối thì, tất cả các Phật tử không một ai mà được giải thoát”.
Vì thế nên bộ Lương Hoàng Sám có một hiệu lực mạnh mẽ, làm cho người có tội lỗi được tiêu trừ, phước lành tăng trưởng. Pháp sám hối này diệt trừ không thiếu một tội lỗi nào trên thế gian. Bản thân tôi và gia đình đã chứng kiến được sự cảm ứng không thể nghĩ bàn sau khi trì tụng pháp sám này, nên tôi có phát nguyện ấn tống bộ Lương Hoàng Sám cho bạn đọc nào hữu duyên!
Nếu bạn nào muốn thỉnh Lương Hoàng Sám để trì tụng thì xin liên hệ với tôi theo email: [email protected]
Tôi sẽ gieo duyên tặng miễn phí và chia sẻ kinh nghiệm trì tụng!
_____________
Xong câu chuyện trên không phải là linh ứng duy nhất tôi trải qua. Vào năm 2014, chị gái ruột của tôi có thai khoảng 4 tháng thì đi Bệnh viện Phụ sản MêKông (Q.Tân Bình) xét nghiệm dị tật thai nhi. Cả 2 lần xét nghiệm bác sĩ đều nói cháu tôi bị Hội chứng Down và khuyên chị tôi nên bỏ cái thai vì nếu sinh cháu ra sẽ khổ cả mẹ và bé.
Chị tôi về nhà khóc lóc vật vã nhưng không hề chia sẻ cho ai. Mãi sau mới nói cho tôi và mẹ tôi biết.
Lúc ấy tôi mới bắt đầu biết đến Phật Pháp nhưng tôi hiểu rằng nếu bỏ đi thai nhi đi thì chính là sát sinh hại mạng chính con ruột của mình. Nghe chị kể xong tôi bảo chị nhất định không được bỏ thai nhi, để một thời gian nữa đi Từ Dũ khám lại xem thế nào.
Thực sự lúc đó cái tôi cần là thời gian để xoay chuyển mọi chuyện, tôi đã từng đọc rất nhiều câu chuyện linh ứng về Chú Đại Bi nên tôi luôn có niềm tin mạnh mẽ, và đây chính là lúc tôi thực hành theo những điều Phật dạy.
Chị tôi xuôi xuôi rồi đồng ý. Chị tôi từ đó đến giờ không tin Phật Pháp, nhưng tôi cứ đưa một bài cúng Ngài Quan Âm rồi hướng dẫn chị mỗi sáng hoặc tối tụng và cầu xin cho cháu, còn tôi âm thầm đến chùa Như Thị Thất (Bình Hưng Hòa) đứng trước tượng Quan Âm ở ngoài trời, tôi phát nguyện xin ăn chay một tháng và tụng trì chú Đại Bi mong cho cháu được tai qua nạn khỏi, hết bệnh, khỏe mạnh bình thường.
Lâu lâu, tôi lại gọi điện động viên chị:
– Chị cố gắng tụng tiếp bài cúng Quan Âm đi, em chắc chắn cháu không sao đâu.
Từ hôm tôi đưa bài cúng, chị không tin lắm nên bữa tụng bữa không, làm cho có lệ, thôi thì tôi cứ cố gắng, được tới đâu hay tới đó vậy.
Đúng một tháng sau, khoảng 11h trưa tôi đang làm việc, chị gái tôi gọi điện khóc nức nở, tôi không hiểu chuyện gì mà chị khóc dữ vậy. Cố gắng lắm, mãi chị mới nói được:
– Vừa có kết quả ở Từ Dũ xong, thai nhi không bị hội chứng Down gì cả, khỏe mạnh bình thường, chị mừng quá nên gọi báo cho dì biết.
Tôi lặng người đi vì vui mừng, mừng vì cháu tôi được khỏe mạnh, mừng vì những cố gắng của tôi đã có được kết quả viên mãn. Tôi khuyên chị nên tiếp tục đọc bài cúng cho đến khi sinh bé ra.
Vài tháng sau, cháu tôi được sinh ra đời, mạnh khỏe, không bị vấn đề gì cả.
Chị tôi sau khi sinh cháu ra gia đình hòa thuận không cãi cọ như trước, anh rể tôi tu chí không nhậu nhẹt đánh nhau nữa, chứ trước kia cứ nhậu vào là sinh tật nói nhiều, ai đụng vào là sẵn sàng đập chai vào đầu người ta luôn.
Còn cháu tôi, càng lớn, cháu càng ngoan ngoãn, thông minh và rất đẹp trai.
Câu chuyện tiếp theo, lại là của mẹ tôi. Vào năm 2015, mẹ tôi đi khám và được bác sĩ chỉ định cắt túi mật, nhưng khi chuẩn bị mổ, bác sĩ xem kết quả chụp phim mới nhất thì phát hiện có một khối u ở phổi và điều đó còn nguy hiểm hơn, nên chuyển qua mổ tách khối u.
Khoảng 10 ngày sau, bụng mẹ tôi lâm râm đau, nên cả nhà cho mẹ đi khám lại. Bác sĩ bảo túi mật của mẹ tôi bị hoại tử phải nhập viện mổ gấp. Sau hai lần mổ liên tục như vậy, sức khỏe mẹ tôi giảm sút rất nhiều.
Khoảng một tháng sau đi tái khám, bác sĩ bảo chỗ khối u trên phổi có dấu hiệu bất thường nên chỉ định mổ tiếp.
Mẹ tôi làm tất cả các thủ tục đã xong, chỉ chờ mổ. Cứ dây dưa mổ đi mổ lại như thế, tôi lo lắng quá nên nói với mẹ :
– Mẹ ơi, mẹ nghe con ra đứng ngoài kia chắp tay cầu xin Phật gia hộ không phải mổ nữa. Mẹ phát nguyện ăn chay một tuần nha mẹ, chứ mẹ mổ liên tiêp 3 lần con sợ mẹ không chịu nổi đâu!
Mẹ tôi không nghe:
– Bác sĩ nói mổ thì phải mổ chứ làm sao mà xin Trời Phật mà lại thoát không mổ được.
Mẹ tôi vốn không tin tâm linh và Phật pháp, nên tôi phải đứng năn nỉ rất lâu, cuối cùng không chịu nổi, mẹ tôi cũng phải đi với tôi ra chỗ cửa sổ kính trước phòng siêu âm của bệnh viện Thống Nhất. Và chắp tay nhìn lên trời cầu xin và phát nguyện ăn chay một tuần.
Sau đó tôi về làm việc, còn chị gái tôi thay ca trông mẹ. Đến đầu giờ chiều, chị gái tôi gọi điện báo:
– Mẹ không phải mổ nữa, bác sĩ bảo cho thuốc về nhà uống, sau một tháng tái khám nếu không có gì bất thường thì tiếp tục dùng thuốc duy trì trong 3 tháng.
Tôi mừng quá chạy lên bàn thờ Quan Âm ở nhà, lạy tạ các Ngài đã cứu mẹ tôi. Từ đó đến nay mẹ tôi vẫn đi khám thường xuyên nhưng không bị tái phát các bệnh đó nữa.
Trên đây là 2 câu chuyện có thật về sự linh ứng của gia đình tôi, mong rằng những ai nghe được chuyện này, tín tâm tăng trưởng, ngày càng tinh tấn tu hành hơn.
Nguyện cho tất cả chúng sinh đều tin thọ Phật pháp, biết quý trọng sinh mạng, đoạn trừ sát sinh, dứt ác hành thiện, đều ngộ ra giáo lý của đức Phật, cùng tu tập tinh tấn để sớm chứng Bồ Đề.
(Nguồn :Fanpage
Quang Tử https://www.facebook.com/quangtu.chuyennhanqua/)

Related Articles

Responses