Tình yêu và hy vọng trong thời kỳ dịch bệnh Covid-19

Cuộc sống sẽ trống rỗng nếu thiếu niềm tin, sẽ cô đơn tuyệt vọng nếu thiếu tình yêu. Chúng ta không biết trước được kết quả của đại dịch này, cũng như điều gì tiếp theo sẽ xảy ra. Nhưng có một điều chắc chắn là, cuộc sống và thậm chí cả cái chết, đều có thể kiểm soát được bằng niềm tin vào Chúa và bằng tình yêu của gia đình, bạn bè.

Cha tôi đã ở trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) trong hai tuần, vật lộn để chống lại Covid-19. Chúng tôi đã liên hệ với y tá hàng ngày, thậm chí nhiều lần trong ngày, để cập nhật thông tin của cha mình. Vào ngày 26/8, chúng tôi đến bệnh viện để gặp các bác sĩ và y tá để biết khi nào có thể đưa cha tôi về nhà, vì ông đột nhiên gặp bế tắc trong quá trình điều trị. Trên thực tế, ông đã bắt đầu thoái lui và từ bỏ hy vọng sống.

Khi mẹ tôi, anh trai và tôi ngồi đối diện với 3 bác sĩ và 2 y tá, chúng tôi được thông báo chi tiết rằng, tình trạng của cha tôi đã chuyển biến xấu và tệ hơn những gì chúng tôi biết trước đó. Khoảng 4 ngày trước khi chúng tôi đến, một căn bệnh nhiễm trùng thứ phát đã ảnh hưởng đến phổi của cha tôi, khiến liệu trình của ông ấy bị đình trệ và đảo ngược. Các y bác sỹ không thể biết chắc chắn điều gì đã gây ra nhiễm trùng. 

Cách duy nhất để có thể biết được lý do là đặt máy thở và lấy mẫu từ phổi của cha tôi. 

Nhưng làm như vậy là không có cơ sở vì hai lý do: một là phổi của ông quá yếu nên ông không thể sống sót khi lấy máy thở ra khỏi cơ thể; hai là chúng tôi từ chối cho phép sử dụng máy thở.

Chúng tôi cũng không thể đưa cha về nhà, bởi phổi của ông bị tắc nghẽn nghiêm trọng. Sẽ nguy hiểm cho tính mạng của ông nếu xe cấp cứu không cung cấp đủ lượng oxy cần thiết cho phổi của cha tôi.

Những ghi chú và câu hỏi mà chúng tôi liệt kê và chuẩn bị trước, để hỏi y bác sĩ về trường hợp của cha tôi, gần như không còn ý nghĩa nữa khi đứng trước tình trạng của cha tôi hiện tại. Vì thế, chúng tôi yêu cầu được xem phim chụp X-quang phổi. Chúng tôi muốn biết những gì đang được thực hiện để có thể đưa cha tôi đi đúng hướng điều trị như: thuốc men, liệu pháp, ăn uống, truyền vitamin. Bất cứ điều gì có thể thử để cải thiện tình hình sức khoẻ của cha tôi đều là niềm hy vọng của chúng tôi lúc này.

Điều duy nhất chúng tôi có thể làm là cầu nguyện cho cha tôi (Ảnh: Pixabay) Điều duy nhất chúng tôi có thể làm là cầu nguyện cho cha tôi (Ảnh: Pixabay)

Cô lập và tuyệt vọng

Cha tôi nằm ở phòng cách ly đặc biệt, không cho khách đến thăm, đồng thời ông cũng không được phép ra khỏi giường. Nói thẳng ra, ông đang bị cô lập với thế giới bên ngoài. Chúng tôi cần gặp cha và ông ấy cũng cần gặp chúng tôi. Cha mẹ tôi cần ở bên nhau dù chỉ một chút thời gian. Do cha tôi đang ở trong tình trạng nguy hiểm như vậy, nên các bác sĩ đồng ý chúng tôi vào gặp ông, miễn là chúng tôi hiểu được những rủi ro và mặc đồ bảo hộ thích hợp. 

Rủi ro này sẽ không đáng kể, bởi mẹ và anh trai tôi đều mắc Covid-19 cùng lúc với cha tôi. Nhưng bây giờ họ đã khỏi. Tôi hiểu rủi ro, nhưng tôi cũng hiểu đây có thể là lần cuối cùng tôi gặp cha. Số lượng đồ bảo hộ khổng lồ như: Bao tóc, găng tay, tạp dề, khẩu trang, tấm che mặt – không ngăn cản bất kỳ ai trong chúng tôi.

Trước khi bước ra khỏi phòng cùng các bác sĩ và y tá, mẹ tôi đã nói rõ niềm tin và tình yêu thương. Bà nói rằng, cha tôi sẽ ổn và không có vấn đề gì nghiêm trọng xảy ra. Bởi Chúa đang kiểm soát kết quả. Bà đã nhìn thấy rõ phiếu chụp X-quang của cha tôi, và như các bác sĩ đã kết luận, nó có màu trắng thay vì màu đen. Đó là một tình huống trên bờ vực của sự vô vọng. Phản ứng của mẹ tôi không phải là một lời bác bỏ, mà đây là một lời tuyên bố. Bởi vì, kiến thức y tế là hữu hạn, nhưng sức mạnh của đức tin là vô hạn. Đó là một sự phản kháng nhưng không phải chống lại đội ngũ y tế, mà là chống lại cái chết.

Khi chúng tôi đi dọc hành lang, mỗi căn phòng chúng tôi đi qua đều tạo cảm giác rằng, nó giống như một nhà xác hơn là một bệnh viện. Nó dường như chỉ là một nơi “giam giữ” những người sắp bước qua thế giới bên kia. Mọi bệnh nhân đều được thở máy, mặt vô cảm. Miệng của họ đang ngậm một miếng nhựa dẻo. Cơ thể của họ hơi vặn vẹo để có thể nhường chỗ cho ống nhựa, hoặc có lẽ đó là vị trí cuối cùng mà cơ thể họ giữ được khi tỉnh táo. Sau đó, tôi nói với mẹ rằng, lối vào tầng này nên gắn thêm tấm biển với từ “Inferno” (địa ngục) của Dante: “Những người vào đây, hãy từ bỏ tất cả hy vọng!”.

Cầu nguyện và Hy vọng

Cầu nguyện và tình yêu là hy vọng của cuộc sống (Ảnh: Pixabay) Cầu nguyện và tình yêu là hy vọng của cuộc sống (Ảnh: Pixabay)

Khi chúng tôi đến phòng của cha tôi, tôi là người đầu tiên nhìn thấy ông qua cửa kính. Ông ấy có cái nhìn giống ông tôi khi còn vài giờ nữa là qua đời. Một cái nhìn xa xăm như thủy tinh, không tập trung vào đâu cả. Sau đó tôi và cha giao tiếp bằng mắt và có điều gì đó bắt đầu thay đổi. Khi nhìn thấy cả ba chúng tôi, cha tôi đã vẫy tay chào. Khi chúng tôi mặc đồ bảo hộ vào, tôi quay lại nhìn và ông làm ra một dấu hiệu hòa bình hài hước và vẫy tay ra hiệu cho tôi vào. Khi mẹ tôi đi tới trước mặt chúng tôi, bàn tay của cha vẫy vẫy lên xuống để chào bà.

Chúng tôi bước vào phòng của cha với trái tim nặng trĩu vì kết quả mà bác sĩ đã thông báo trước đó. Hình ảnh tiều tuỵ của cha tôi dội vào mắt chúng tôi. Chúng tôi nói xin chào, rằng chúng tôi yêu ông ấy, và thật vui khi được gặp ông. Nhưng chúng tôi biết điều chúng tôi cần làm hơn bất cứ điều gì, đó là : Cầu nguyện.

Chúng tôi bắt đầu bằng một vòng tròn cầu nguyện, cầu xin sự chữa lành và sự sống từ Chúa, và yêu cầu cái chết rời khỏi phòng của cha tôi. Chúng tôi nhắn tin cho bạn bè và gia đình, gọi điện cho các mục sư. Chúng tôi đã để lại lời nhắn trong các nhóm cầu nguyện trên Facebook. Thế giới – ít nhất là thế giới của chúng ta – đã từng chạm đến thiên đường bằng nhiều lời cầu nguyện, hết lời thỉnh cầu này đến lời thỉnh cầu khác. Sau đó, anh trai tôi đã nhắn tin cho anh họ của tôi và tôi rằng, nếu cha qua đời, thì chắc chắn điều đó không phải là do thiếu đức tin và lời cầu nguyện. 

Ngày trước, tôi đã mua cho cha một thẻ phúc lợi. Lúc tôi thả nó vào hộp thư để gửi cho cha, tôi nhận ra là mình quên đóng dấu vào nó. Khi chúng tôi đứng quanh phòng bệnh, nói chuyện với cha và trả lời các cuộc gọi và tin nhắn, tôi nhận thấy một xấp thẻ ở góc. 

Có thể nói, đó là một sự an bài phúc lành, tôi lọc ra và đọc những tấm thiệp từ bạn bè và gia đình, rồi đặt chúng dọc theo quầy trước giường của cha tôi.

Chúng tôi ở lại với cha trong nhiều giờ. Vào thời điểm chúng tôi rời đi, phong thái của ông đã thay đổi. Ánh mắt đờ đẫn của ông đã biến mất và cảm giác nặng nề về cái chết cũng tan biến.

Một trong những bác sĩ nói với mẹ tôi rằng, việc đến bệnh viện và đối diện với những lo lắng của chúng tôi có ý nghĩa rất lớn. Cô ấy rất ấn tượng với niềm tin của chúng tôi là, Chúa sẽ kéo cha tôi vượt qua điều này, và nếu Chúa không chọn và cha tôi chết, thì điều ước lớn lao của chúng tôi và cha tôi là được cầu nguyện cùng với gia đình và người thân đã được thực hiện. Cha tôi đã không cô đơn trong một phòng bệnh nào đó, nơi duy nhất biết ông sẽ rời khỏi trái đất này và chỉ còn nghe thấy tiếng bíp kéo dài của một đường phẳng. Cô ấy nói rằng, rất nhiều bệnh nhân trong tầng của cô ấy không có ai đến thăm và làm điều tương tự. Chúng tôi có lẽ không phải là dị thường, nhưng chúng tôi là những người hiếm hoi và đặc biệt.

Niềm tin và tình yêu

Anh trai và tôi yêu cha của chúng tôi nhiều hơn những gì chúng tôi có thể thể hiện. Cha mẹ tôi đã kết hôn được 45 năm. Họ đã cùng nhau trải qua những khoảng thời gian khó khăn nhất và đã vượt qua cả những chặng đường dài khác. Cha tôi có rất nhiều bạn bè và một gia đình có bảy anh chị em, cùng các cháu trai, cháu gái, anh em họ hàng, và hai người cháu yêu thương ông rất mực. Ông là một người đàn ông rất vui tính với thái độ kiên nhẫn và tốt bụng nhất. Đó là một món quà từ Chúa mà ngay cả trong những thời khắc đen tối nhất, như những tuần vừa qua, ông ấy vẫn chưa bao giờ mất đi khiếu hài hước hay sự lịch thiệp của mình.

Đức tin và tình yêu thương trong suốt thời gian dịch bệnh Covid-19 diễn ra đã giúp gia đình tôi luôn bền chặt và gắn kết. Tình yêu là điều đưa chúng tôi đến bệnh viện để giải đáp những băn khoăn của các bác sĩ và là điều dẫn chúng tôi đi dọc hành lang bệnh viện để vào phòng của cha tôi. 

Còn đức tin là điều đã khiến chúng ta và rất nhiều người khác quỳ gối cầu nguyện mỗi ngày.

Khi tôi viết điều này, cha tôi đang được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng bình thường. Bây giờ, cha tôi đã ở trong bệnh viện được ba tuần. Một luật mới của Texas hiện nay cho phép bệnh nhân có ít nhất một người đến thăm, vì vậy mẹ tôi có thể ở bên ông ấy mỗi ngày. Tôi không biết kết quả sẽ ra sao? Tôi không biết liệu Chúa có gọi ông về nhà hay không? Tôi cầu nguyện và tin rằng ông sẽ ở lại đây với chúng tôi. Nhưng tôi không thể biết được chắc chắn. Ai biết khi nào thời gian của một người sẽ kết thúc?.

Vào đêm hôm đó, ngày 26 tháng 8, mẹ tôi đã dẫn lời của Job: “Số mệnh của một người đã được an bài và đó là những giới hạn mà chúng ta không thể vượt quá”.

“Số mệnh của một người đã được an bài và đó là những giới hạn mà chúng ta không thể vượt quá”. (Ảnh: Pixabay) “Số mệnh của một người đã được an bài và đó là những giới hạn mà chúng ta không thể vượt quá”. (Ảnh: Pixabay)

Chúng ta biết rằng, kết quả của lời cầu nguyện không được gọi là đức tin. Đức tin là khi chúng ta duy trì niềm tin và hiểu rằng, Sáng Thế Chủ nghe thấy lời cầu nguyện của chúng ta, chứ không phải là ngài sẽ “đáp ứng” từng lời thỉnh cầu của chúng ta. Nhưng chúng ta biết rằng, ngài luôn lắng nghe và quan tâm chúng ta.

Hàng triệu, có lẽ hàng tỷ người đã bị đại dịch này tàn phá. Có rất nhiều người đã phải từ bỏ sự sống nếu không có hai sự duy trì vĩ đại này: Đức tin và tình yêu. Nếu lúc nào đó, chúng ta từng cân nhắc về cuộc sống của mình và hỏi xem niềm tin của chúng ta nằm ở đâu, và ai là người yêu thương chúng ta, thì bây giờ nên là lúc để làm điều này. Nếu lúc nào đó, chúng ta đã từng có thời gian để vun đắp đức tin hoặc xây dựng lại đức tin với Sáng Thế Chủ thì bây giờ chính là lúc thích hợp để làm như vậy. Nếu lúc nào đó, chúng ta từng có thời gian để hàn gắn các mối quan hệ với bạn bè và gia đình, thì bây giờ là lúc nên làm như vậy.

Cuộc sống sẽ trống rỗng khi không có niềm tin và sẽ cô đơn tuyệt vọng nếu không có tình yêu. Cũng như tôi không thể đoán trước được kết quả của cha mình, tôi cũng không thể đoán trước được kết quả của đại dịch này. Điều tôi có thể dự đoán một cách chắc chắn là cuộc sống, và thậm chí cả cái chết, đều có thể kiểm soát được bằng niềm tin vào Chúa và bằng tình yêu của bạn bè và gia đình.

Dustin Bass là người đồng tổ chức podcast “The Sons of History” và là người lập ra kênh “YouTube Thinking It Through”. Anh ấy cũng là một nhà sáng tác.

Thiên Cầm (biên dịch)

Theo The Epoch Times

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x