Kinh Pháp Cú có câu: “Thắng một vạn quân không bằng thắng mình. Thắng mình mới là chiến công oanh liệt.”

Chế ngự cơn giận là một công phu tu tập mạnh mẽ, là sức chịu đựng không phải tầm thường. Người thực hành pháp nhẫn để thắng được mình thì không phải yếu đuối.

Quanh ta có rất nhiều điều không như ý muốn. Nếu không có sức chịu đựng, sức kham nhẫn thì sẽ đau khổ phiền muộn mãi.

Ngược lại có đủ sức kham nhẫn thì sẽ được an vui tự tại,
Một thái độ nóng giận có thể thiêu đốt công đức bao nhiêu năm sống theo thiện pháp tích góp của mình.

Phật dạy: “chỉ một đốm lửa sân làm cháy cả rừng công đức”.
Vì thế, giữ không nóng giận là cách bảo vệ đức tính tốt của mình trọn vẹn nhất.

Nhẫn có ba loại:

Một là nhẫn với người.
Đối với lời nói trái tai, hành động gai mắt hoặc người mắng chửi đánh đập mà nhẫn được, bỏ qua hết, không buồn giận, đó là tu nhẫn với người.

Kinh A-hàm kể về ngài Phú-lâu-na xin đức Phật về phương Bắc giáo hóa, Đức Phật hỏi:
– Này Phú-lâu-na, người phương Bắc hung hăng lắm, nếu ông về đó giáo hóa họ sẽ chửi mắng ông, ông nghĩ thế nào?

Đáp:
– Bạch Thế Tôn, nếu họ chửi mắng con, con nghĩ họ cũng còn lương thiện vì chưa đánh đập con.

– Giả như họ đánh đập ông thì ông nghĩ thế nào?

– Bạch Thế Tôn, nếu họ đánh đập con, con nghĩ họ cũng còn lương thiện vì chưa giết con chết.

– Nếu họ giết ông chết thì ông nghĩ thế nào?

– Bạch Thế Tôn, nếu họ giết con chết thì họ là người ơn của con vì nhờ họ mà con bỏ được cái thân tứ đại hôi thối này.

Phật nói:
– Được, như vậy thì ông nên đến đó giáo hóa.

Bực thánh hành xử thật đáng cho ta suy ngẫm!

Hai là nhẫn với mình.
Nhẫn với mình là hạnh khó làm. Nhẫn với mình là nhẫn sự đau đớn, bệnh hoạn, nhẫn với sự đòi hỏi, thèm muốn của thân: ăn ngon, mặc đẹp, hưởng thụ̣ cảm xúc, hưởng thụ giác quan, hưởng thụ theo nhu cẩu thị hiếu. …làm mọi điều cũng chỉ để cung ứng thỏa mãn khác vọng cuả thân.

Người biết thực hành nhẫn là biết tiết chế và dừng lại đúng lúc, không mặc tình chìu theo thân để buông lung thả trôi nỗi muốn làm gì thì làm.

Đối với những gì mình ưa thích cũng phải bỏ, thực hành “nhẫn ba la mật”

Ba là nhẫn với hoàn cảnh, thời tiết.
thời tiết thất thường là do nghiệp xấu của chúng sanh chiêu cảm, vì thế nếu ta oán th́an thời tiết là không đúng.

Hoàn cảnh quanh ta thuận hay nghịch, bằng lòng hay không bằng lòng, là do nghiệp chung cọng hưởng nên mới tùy hiện, vì thế không nên oán trách hoàn cảnh quanh ta.

Sống trong đạo cũng có khi gặp nhiều hoàn cảnh khó khăn. Trong kinh Phật dạy nơi nào có Phật pháp, dù cho đói rét cũng phải theo thầy tu học. Còn nơi có gạo dư thừa mà thiếu đạo đức, cũng nên bỏ mà đi.

Nên nói mặc áo nhẫn nhục là mặc áo Như Lai, Người được như vậy là người chiến thắng bản thân mình.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật__()__
Nam Mô A Di Đà Phật __()__

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
TrieuContim

TrieuContim

TrieuContim We would like to show you notifications for the latest news and updates.
Dismiss
Allow Notifications