SỬ DỤNG CỦA CẢI CÚNG DƯỜNG KHÔNG ĐÚNG BỊ ĐỌA LÀM SÚC SINH

SỬ DỤNG CỦA CẢI CÚNG DƯỜNG KHÔNG ĐÚNG BỊ ĐỌA LÀM SÚC SINH

Ðời Ðường, tại mặt sau ngọn Bắc Ðài, chùa Hắc Sơn có nhà sư tên Pháp Ái làm giám tự 20 năm, lấy của cúng dường mà tậu nhiều ruộng ở Nam Nguyên, để lại cho đồ đệ là Minh Hối. Pháp Ái chết liền sinh làm trâu ở nhà nọ, tận lực một mình cày ruộng. Ba mươi năm sau, trâu vừa già vừa bệnh, chủ trại muốn đem trâu đổi cho người lấy dầu.
Ðêm ấy, Minh Hối mộng thấy người thầy đã chết của mình khóc bảo: “Ta dùng tăng vật để tậu ruộng cho ngươi. Nay đang làm trâu vừa già vừa còm cõi. Xin hãy lột da ta bịt trống, viết tên tuổi của ta trên đó. Mỗi khi lễ tụng liền đánh trống thì nỗi khổ của ta mới có ngày thoát khỏi. Nếu không, dù gò Nam Nguyên có biến thành biển xanh, ta vẫn chưa thể thoát khổ nổi!”. Nói xong, phủ phục cả thân mình xuống.
Minh Hối tỉnh giấc, chỉ mới nửa đêm liền thỉnh chuông gọi các nhà sư cùng kể lại chuyện. Sáng hôm sau, chủ trại báo con trâu già đã húc đầu vào cây mà chết. Minh Hối y theo lời trước, lột da trâu bịt trống, viết tên thầy lên trên, bán hết ruộng ở Nam Nguyên. Số tiền bán ruộng đều đem cúng trai tăng cho tăng chúng ở Ngũ Ðài hết.
Minh Hối lại bán sạch cả y bát, vì thầy mình lễ sám. Sau đem trống ấy gửi vào viện Văn Thù ở Ngũ Ðài. Lâu ngày, trống hư, chủ chùa đem trống khác thế vào. Thế gian ngoa truyền là trống bịt bằng da người. Sự tích này cũng thấy ghi trong Thanh Lương Sơn Chí.
Luật nhân quả không chừa một ai, chỉ là đến sớm hay muộn mà thôi… Nhân quả thể hiện qua ba phạm trù thời gian, gọi là hiện báo, sinh báo và hậu báo.
Hiện báo là nghiệp thiện ác đời này làm ra thì chính thân này hưởng chịu kết quả.
Sinh báo là nghiệp thiện ác đời này làm ra, tiếp ngay đời sau hưởng chịu quả báo.
Hậu báo là nghiệp thiện ác đã được làm ra từ nhiều đời kiếp trong quá khứ, nhưng đến đời này kết lại hưởng chịu quả báo.

Nguồn: Nhân Quả

Related Articles

Responses