SÁCH BỆNH VIỆN TRẢ VỀ – PHẬT PHÁP CỨU SỐNG.

SÁCH BỆNH VIỆN TRẢ VỀ – PHẬT PHÁP CỨU SỐNG.
(Phiên bản 2020 – 2021 – Nhiều Tác Giả).

Bệnh tật – đó là một bóng ma bất tử đã đeo đuổi con người từ ngàn xưa tới nay chưa từng gián đọan. Cho dù hiện nay, với nền khoa học thế kỉ 21 được xem là đỉnh điểm của sự tiến bộ nhân loại, khi mà các nhà khoa học đã phóng được tàu vũ trụ, lập được bản đồ gen, chế tạo được đủ thứ máy móc tinh vi nhất… dù thế nhưng họ chẳng thể đẩy lui bệnh tật vào dĩ vãng.

Nhân loại vẫn luôn sống chung với bệnh tật. Những bác sĩ giỏi nhất của những bệnh viện tối tân nhất thế giới vẫn thường ngậm ngùi mà nói với bệnh nhân rằng:
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức…”
Vì rằng, luôn có những căn bệnh được liệt vào dạng vô phương cứu chữa, và hơn nữa, khi y học chưa kịp chế ra các phương pháp trị dứt các căn bệnh có từ trước, thì các căn bệnh mới đã phát sinh. Y học luôn luôn không theo kịp bệnh tật.

Trong thực tế, sự thật còn phũ phàng hơn, vì cho dù có thuốc chữa, nhưng không phải bệnh nhân nào cũng có đủ tiền, đủ điều kiện để chữa. Ngoài ra còn rất nhiều nhân tố khác tác động vào khiến cho bệnh tật luôn là một mối nguy hại không thể nào kiểm soát được.

Đại dịch Covid -19 là một minh chứng rõ ràng cho điều này, ngay cả những nước có nền y khoa tối tân nhất thế giới như Mỹ, Nhật, châu Âu … cũng không sao ngăn được số lượng người chết tăng vọt từng ngày. Nhân loại vẫn ngày ngày bị hành hạ bởi bệnh tật, ngày ngày chết đau đớn vì bệnh tật.

Vậy nguyên nhân gì đưa tới bệnh tật?
Khoa học trả lời rằng, đó là do vi khuẩn, virus, độc tố, các yếu tố môi trường khác .v.v…. Nhưng nếu hỏi tiếp: Vậy tại sao những người sống chung một môi trường, hít thở chung một bầu không khí chứa các loại vi khuẩn giống nhau, điều kiện như nhau thì có người bị bệnh này, có người bị bệnh khác, có người không bệnh gì cả, thật sự có một quy luật khoa học nào xác định được một người – với tố chất như thế nào, điều kiện như thế nào thì sẽ bị bệnh gì hay không bị bệnh gì không?

Đây là một thách thức không có lời giải đáp đối với khoa học. Vì chẳng có định luật khoa học nào xác định chính xác được với người cơ địa như thế này, điều kiện môi trường như thế sẽ bị hay không bị bệnh gì. Với khoa học, mọi chuyện đều có thể xảy ra. Cùng lắm thì họ chỉ phỏng đoán được xác xuất bao nhiêu phần trăm đó mà thôi. Vậy vì sao Y học, kể cả Đông y lẫn Tây y, dù tiến bộ đến mức nào cũng không bao giờ đuổi kịp tốc độ phát triển của bệnh tật?
Đó là vì Y học chỉ chữa trên ngọn, còn gốc của bệnh, Y học không thể chạm tới.

Gốc rễ thật sự, nguyên nhân thực sự của bệnh tật vượt ra ngoài tầm hiểu biết của hệ thống kì kinh bát mạch, âm dương điều hòa bên Đông y, cũng như nằm ngoài tầm với của các thiết bị tối tân bên Tây y. Gốc bệnh chỉ có thể được soi rõ khi nhìn dưới lăng kính của luật Nhân quả Nghiệp Báo.

Luật nhân quả không phải một quy luật xa lạ với nhân loại, khi mà nó bàng bạc trong khắp các câu ngạn ngữ, tục ngữ… truyền thừa khắp các nền văn hóa trên thế giới.

Như ở Việt Nam, thì có những câu như: “Gieo nhân nào gặp quả nấy”, “Gieo gió gặp bão”…

Ngạn ngữ Ấn Độ thì có câu: “Việc lành làm hôm trước, sinh phúc lạc bữa sau.”

Thậm chí trong Phúc Âm của Ki Tô Giáo, nhiều lần Chúa Jesus cũng nói đến Nhân quả, ví dụ như: “Ai dùng gươm sẽ phải chết vì gươm…”

Nhưng hiểu nôm na như thế là chưa đủ để có thể để tìm ra căn nguyên của bệnh tật. Luật Nhân quả phức tạp hơn thế trăm triệu lần. Và chỉ khi ta chạm đến những tầng sâu kín, tinh vi của Nhân quả, ta mới có thể thấu hiểu được gốc rễ của bệnh tật, đồng thời cũng tìm thấy những phương thuốc hóa giải tận gốc rễ.

Và điều đó chỉ có thể tìm thấy ở Phật Pháp. Với trí tuệ siêu việt của một đấng Thiên Nhân Sư, Đức Phật Thích Ca đã giảng giải rõ ràng về căn nguyên nhân quả của bệnh tật, đồng thời Ngài cũng dạy rất nhiều pháp môn tu tập hóa giải nghiệp chướng một cách hệ thống và chính xác, nhằm chữa lành bệnh tật, cũng như mọi đau khổ khác của kiếp người.

Suốt hơn 2500 năm qua, rất nhiều người thực hành theo những nguyên lý của Đức Phật dạy, mà chữa lành bệnh một cách nhanh chóng và kì diệu. Và cuốn sách này, là một tập hợp ít ỏi trong vô số những trường hợp như thế…

Thông qua sách, bạn sẽ tìm ra cho mình cách để tự bản thân mỗi người có thể chữa lành bệnh tật, có lẽ trừ bệnh trường hợp mạng số đã tận ra, thì từ bệnh nan y như ung thư cho đến các bệnh thông thường khác đều có thể khỏi, mà chẳng hề tốn kém như cách chữa trị của bệnh viện. Và trong một số trường hợp, những phương pháp trong sách này đề cập, chính là niềm hi vọng cuối cùng cho bệnh nhân để chiến thắng được bệnh tật.

Đầu năm 2016, được sự tài trợ của các Mạnh Thường Quân, tôi (Quang Tử) lần đầu tiên phát hành cuốn sách này tặng đến mọi người. Vài tháng sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ một bệnh nhân xương khớp ở Hà Nội, bác tên Phạm Thị Hiền. Bác ấy kể rằng, bệnh của bác đã lành hẳn từ sau khi đọc, và thực hành theo những phương pháp trong sách này.

Đến năm 2018, một bệnh nhân ung thư ở Củ Chi, TP. HCM, cũng gọi điện kể cho tôi kì tích khỏi bệnh ung thư của bác, nhờ thực hành theo hướng dẫn trong sách.

Qua năm 2019, lại thêm hai trường hợp tương tự, một bệnh nhân ung thư buồng trứng ở Phú Thọ, một bệnh nhân bị liệt ở Khánh Hòa gọi đến báo tin lành bệnh. Bạn sẽ lần lượt tìm thấy những câu chuyện của họ trong lần tái bản mới nhất này. Và rồi rất nhiều trường hợp khác liên tiếp báo tin vui khỏi bệnh đến tôi, tiếc rằng khuôn khổ của cuốn sách này khó có thể thuật lại hết.

Điều đó cho ta thấy rằng, những gì nói trong cuốn sách này, không phải chỉ là “lí thuyết suông”, mà đó là một quy luật được kiểm chứng bằng thực tế. Hầu hết những câu chuyện trong sách đều có ghi rõ họ tên, địa chỉ của nhân vật chính, và bạn hoàn toàn có thể kiểm chứng nếu muốn.
_______________________________________________

CHƯƠNG I: NHỮNG PHƯƠNG PHÁP KÌ DIỆU.

CHỮA LÀNH UNG THƯ NHANH CHÓNG NHỜ CHÚ VÃNG SINH.
(Trích sách “Bệnh Viện Trả Về – Phật Pháp Cứu Sống” – Phiên bản 2020 – 2021).

Bác Hà Thị Dém, sinh năm 1945, ngụ tại ấp Phú Mỹ, xã Phú Hòa Đông, Củ Chi, Tp. HCM.
Năm 2017, bác thấy khó chịu trong người nên đi khám. Sau khi xét nghiệm kĩ càng, bác sĩ thông báo cho bác một tin rụng rời, bác đã bị ung thư cổ tử cung, cần đưa qua bệnh viện Ung Bướu điều trị.
Sau khi chuyển qua bệnh viện Ung bướu, bác bắt đầu trải qua những tháng ngày thống khổ. Vốn bác không có chồng con, sống độc thân đến nay đã 76 tuổi. Tuổi già sức yếu, cũng không phải khá giả gì lắm, nay lại mắc thêm căn bệnh này, phải điều trị trường kì ở bệnh viện Ung bướu, thật hết sức thống khổ.

Ai đã từng trải qua thời gian trị bệnh hay chăm người bệnh ở đây thì đều rõ, cái nỗi khổ của chốn địa ngục trần gian này. Nơi nơi đều là những tiếng rên rỉ đau đớn của người bệnh, là những hơi thở dài não nề của thân nhân, là những gương mặt khổ não, tuyệt vọng.
Mọi thứ đều quá tải, bệnh nhân không chỉ có chật kín các giường bệnh, mà la liệt cả dưới gầm giường, hành lang, gầm cầu thang, cửa tolet… Người có tiền bệnh đã khổ sở đã đành, người nghèo bệnh, thì khổ chồng thêm khổ, thậm chí cơm chẳng có mà ăn, phải trông chờ vào những bữa cơm, những bát cháo từ thiện…

Bác đành bỏ một số tiền mười mấy triệu, thuê một người chăm sóc cho bác trong thời gian nằm viện. Họa vô đơn chí, người đó nhận tiền, chỉ được mấy hôm đã trốn đi, bỏ bác lại lủi thủi một mình trong cơn bệnh hoạn khổ sở.

Những ngày tháng tiếp theo, bác phải tiến hành điều trị, hết mổ rồi đến xạ trị, nhưng cơ thể cũng không thấy tốt hơn gì, vẫn cứ là đau đớn dày vò & hết sức mỏi mệt. Toàn thân xanh xao, ốm yếu.
Một hôm trong lúc buồn bã cảnh già nua, bệnh tật, lại đơn độc chống chọi một mình, bác lững thững ra cổng bệnh viện Ung Bướu, thì thấy tôi cùng các anh em đang phát tặng cơm chay, và tặng sách.

Bác lại hỏi xin và được chúng tôi tặng cho một quyển “Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống”.
Cầm quyển sách trên tay, bác cười nhạt và nghĩ thầm: “Bệnh viện với đủ thứ máy móc tối tân, bác sĩ chuyên nghiệp như ở đây còn chẳng trị được, Phật Pháp nào mà chữa được bệnh”. Thế rồi bác cầm sách nhét vào một chỗ, chứ cũng chẳng thèm đọc.

Gần 3 tháng nằm viện khổ sở (từ 19/01 đến 06/04/2018) hết uống thuốc rồi mổ, hết mổ rồi đến xạ trị, ngày ngày vật vờ với cơn đau đớn, mỏi mệt trong bệnh viện Ung Bướu. May mắn được một số Mạnh Thường Quân hỗ trợ thêm tiền viện phí, xong cũng không thấy khỏe hơn gì.

Chứng kiến biết bao nhiêu người ở đây khánh kiệt vì mổ xẻ, hóa trị, xạ trị… xong rồi cũng chết. Cùng đợt mổ với bác có 24 người, hầu như đã chết cả, có người còn là người nhà bác sĩ, tiền bạc dư giả, không ngại tốn kém, rồi cũng chẳng chạy thoát khỏi bàn tay tử thần, thì bác đâu có hi vọng gì, mà bác lại là trường hợp bệnh nặng nhất trong đó mới khổ.

Tuyệt vọng, bác quyết định không chạy chữa nữa, xin xuất viện về nhà, khấn vái cửu huyền thất tổ thương tình mà cho bác ra đi nhẹ nhàng không đau đớn là tốt lắm rồi.

Về nhà rồi, bà con chòm xóm đến thăm hỏi, ai cũng nhìn bác mà thương cảm, bệnh tật dày vò khiến cơ thể xanh xao, yếu rớt, ăn uống chẳng được, bác lại chỉ độc có một mình, không ai chăm sóc, họa chăng chỉ có vài người quen đến thăm nom chút rồi về.

Được khoảng vài ngày, buồn khổ & tuyệt vọng, cũng không có việc gì để làm, chợt nhìn thấy quyển sách “Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống”, bác lấy ra đọc cho đỡ buồn, chứ cũng chẳng trông mong gì. Không ngờ, sách lại hay như vậy, chỉ vài tiếng đồng hồ là bác đã đọc hết.

Trong sách, bác thấy nhiều trường hợp, thậm chí còn nguy kịch hơn bác nhiều, vậy mà cũng vẫn qua khỏi. Họ tên, địa chỉ rất rõ ràng, chứ không phải chuyện đơm đặt không thể kiểm chứng.
Điều đó khiến bác suy nghĩ lại, những phương pháp trong sách hướng dẫn, chủ yếu là niệm Phật, đọc thần chú, sám hối… cũng chẳng hề tốn kém gì cả. Chỉ là đem tâm sức mình mà tụng niệm, thành tâm là được. Mình đến nước này thì đã chẳng còn gì để mất, cũng chẳng còn lối thoát nào khác mà phải đắn đo. Thôi thì cứ thực hành theo xem sao.

Bác bắt đầu niệm Phật, lạy Phật, và đọc tụng theo chú Đại Bi in trong sách, ngày đọc 3 lần. Đặc biệt là chú Vãng Sinh, cứ rảnh là bác đọc, vì thần chú rất ngắn và dễ thuộc, chẳng bao lâu bác đã thuộc lòng. Chú Vãng Sinh là một thần chú trích từ kinh Niệm Phật Ba La Mật, nguyên văn trong kinh như sau:
“Lúc bấy giờ, ngài Phổ Hiền Đại Bồ Tát bạch Phật rằng:
– Thưa Thế -Tôn, con nay vì thương tưởng chúng sinh nơi thời Mạt pháp, khi ấy kiếp giảm, thọ mạng ngắn, phước đức kém thiếu, loạn trược tăng nhiều, kẻ chân thật tu hành rất ít. Con sẽ ban cho người niệm Phật thần chú Đà-ra-ni này, để thủ hộ thân tâm, nhổ tận gốc rễ nghiệp chướng, trừ sạch phiền não, được mau chóng sinh về Cực Lạc. Gọi là Bạt Nhất Thiết Nghiệp Chướng Căn Bản Đắc Sinh Tịnh Độ Đà Ra Ni. Ngài liền nói thần chú:
“Nam mô A Di Đa Bà Dạ,
Đa Tha Dà Đa Dạ,
Đa Địa Dạ Tha,
A Di Rị Đô Bà Tỳ,
A Di Rị Đa Tất Đam Bà Tỳ,
A Di Rị Đa Tỳ Ca Lan Đế,
A Di Rị Đa Tỳ Ca Lan Đa,
Dà Di Nị Dà Dà Na,
Chỉ Đa Ca Lệ, Ta Bà Ha”.

Và cứ thế, ngoại trừ lúc ngủ thì thôi, còn lại bác đều miên mật trì tụng chú Vãng Sinh cả ngày. Thật là kì lạ, bác thấy người dần dần hồi phục lại, có thể ăn uống được như trước. Khoảng một tuần sau, thì cảm thấy trong người khỏe mạnh như bình thường. Bác còn có thể ra sông vớt lục bình chở xe đạp về, trước sự kinh ngạc của hàng xóm láng giềng.
Rồi không lâu sau, bác còn mua cát, xi măng về xây mấy công trình phụ, mới đầu còn tính thuê người làm, sau thấy sức mình làm được nên bác tự làm luôn.
Vì xe chở cát, xi măng chỉ có thể đổ ở ngoài sân, lại không muốn nhờ ai giúp, nên bác cứ thong thả làm một mình. Xúc cát, kéo bao xi măng cả 50 kg ra phía sau nhà để xây, thật là không tưởng tượng nổi. Một bà lão bẩy mấy tuổi bị ung thư, mới đây còn tính đến chuyện lo hậu sự. Vậy mà giờ lại có thể khỏe mạnh đến như thế.
Bác theo số điện thoại in trong sách, gọi cho tôi, để kể cho tôi kì tích của bác. Nghe xong tôi thật sự kinh ngạc, tôi từng biết nhiều trường hợp nhờ tu theo Phật Pháp, có thể từ chỗ chắc chắn chết lại được bình phục. Nhưng bình phục nhanh và lại khỏe mạnh như bác Dém đây thì là mới thấy lần đầu.

Chúng tôi tìm đến địa chỉ của bác, và thực hiện phóng sự người thật việc thật về trường hợp của bác, đồng thời thêm câu chuyện của bác vào lần tái bản sách mới nhất. Hi vọng những ai có duyên thấy nghe, sẽ có thêm niềm tin & động lực để quay về, nương theo lời dạy của Phật mà thực hành, để đạt được những lợi ích vi diệu, cho đời nay cũng như cho muôn đời sau.
(Tác giả: Quang Tử)

Related Articles

Responses