QUÁN ÂM BỒ TÁT TỤNG NỬA QUYỂN KINH

QUÁN ÂM BỒ TÁT TỤNG NỬA QUYỂN KINH
Triều nhà Tống, Phạm Trọng Yêm là một vị đại thần trong triều. Mẫu thân Ông tạ thế đã 21 ngày thì Ông thấy Mẹ hiện về trong giấc mộng, buồn khóc nói rằng:
“Con ơi! Mẹ khi còn ở dương thế tạo nhiều ác nghiệp nên sau khi xả thân, đọa vào chốn Minh ty, bị hình phạt không sau tưởng được. Con là người chí hiếu nên hãy rước Thầy tụng kinh Kim Cang một tạng để cứu độ cho Mẹ.”
Trọng Yêm nghe Mẹ nói xong thì buồn khóc rồi tỉnh giấc. Lập tức Ông giữ gìn trai giới thanh tịnh, đích thân đi đến Thiền Lâm ở non Nguyên Mộ, bái thỉnh chư Tăng về tư dinh rồi thiết lập đạo tràng tụng kinh Kim Cang 7 ngày 7 đêm. Đến đêm thứ sáu, việc tụng Kinh lễ bái sám sắp viên mãn thì Ông lại thấy Mẫu thân hiện về, hình dung vui vẻ, tươi cười bảo Ông:
“Nhờ con chí thành thỉnh chư Tăng về nhà tụng Kinh bái sám siêu độ cho Mẹ và lúc chư Tăng tụng kinh thì con luôn thành kính lễ Phật cầu nguyện mà cảm đến Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát đã giáng lâm phàm trần. Ngài đã tụng nửa quyển kinh Kim Cang nên chẳng những tội nghiệp của Mẹ đã được tiêu trừ lại còn được sanh về thiên giới. Muốn biết việc này thế nào, sáng ngày mai khi vào Kinh đường thì con sẽ rõ biết. Con nên sắm sửa lễ vật cho hậu để cúng dường nhằm
báo đáp đại ân của Bồ Tát.
Hôm sau, Trọng Yêm đợi đến lúc pháp sự viên mãn, sám lễ thành kính rồi kính thỉnh chư Tăng tề tựu để lễ tạ cúng
dường. Sau khi cúng dường cho chư Tăng thì nửa quyển quỳ trước chư Tăng thành kính bạch rằng:
“Con xin hỏi chư Thượng đức ở đây, Ngài nào chỉ tụng nửa quyển kinh thì xin cho con biết.”
Chúng Tăng nghe nói thì ấy nhìn nhau thất sắc rồi đáp lại rằng: “Kinh điển của chúng tôi trì tụng một chữ không sai, không sót một câu thì đâu có việc trì tụng chỉ nửa quyển”.
Bấy giờ có một vị Tăng ung dung bước ra thưa rằng:
“Hôm rồi, lúc đại chúng tụng kinh, Sơn tăng này có đứng dựa cột tụng thầm đến phẩm thứ 16 (Kinh Kim Cang có 32 phần, phần thứ 16 là nửa quyển), thì lúc ấy ông (Phạm Trọng Yêm) đến niệm Hương nên Sơn Tăng này trở về nhà trù để làm công việc. Nhân tiện ông hỏi thì Sơn tăng này xin thành thật nói lại cho Ngài biết. ”
Vừa nghe xong thì Phạm Trọng Yêm quỳ xuống cúi đầu đảnh lễ, vị Tăng ấy bèn nói: “Mạc, Mạc” (Đừng! Đừng) rồi bay lên không trung biến mất.
Lúc này Tăng cũng như Tục còn đang ngơ ngác thì Phạm Trọng Yêm đã kể lại giấc mộng tối qua, ai ai cũng sanh tâm cung kính chiêm ngưỡng lễ bái Đại Sĩ.
Sau khi hoàn tất lễ cầu siêu cho thân mẫu, Chánh Công Trọng Im đã kiến tạo ngôi chùa lấy tên hiệu là Mạc Mạc Thiền Đường để ghi lại sự linh nghiệm của Quán Âm Bồ Tát giáng lâm phàm trần, tụng thầm nửa quyển kinh mà Mẹ mình được thoát khỏi chốn Minh đồ, lại được siêu sanh thiên giới. Ngôi đại già lam ấy đến nay vẫn còn.
(Trích Linh Sơn Thắng Tích)

Nguồn : Nhân quả – luân hồi

_________________________________________

Related Articles

Responses