QUÁN ÂM BỒ TÁT TRONG TỰ TÂM MÌNH TỰ CỨU GIÚP MÌNH

QUÁN ÂM BỒ TÁT TRONG TỰ TÂM MÌNH TỰ CỨU GIÚP MÌNH‼️

(Trích ẤN QUANG ĐẠI SƯ PHÁP NGỮ)

Trong khi chiến cuộc xảy ra ở Thượng Hải, những nhà cửa ở vùng Áp Bắc cháy tan ra tro, chỉ còn khu nhà của một đệ tử quy y là ông Hạ Hinh Bồi chưa bị họa hoạn. Ngay trong lúc chiến sự kịch liệt, toàn gia cùng niệm thánh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát cảm ứng. Điều kỳ lạ nhất là bảy ngày sau khi cuộc chiến nổ ra, người trong nhà mới được Thập Cửu Lộ Quân cứu ra; lúc tàn cuộc chiến trở về nhà, chẳng mất một vật gì. Nếu Bồ Tát chẳng gia hộ thì sao mà được như vậy? Đó là do từ khi ông ta làm việc cho một tòa soạn nhật báo đã mấy mươi năm, vợ chồng đều ăn chay, niệm Phật thật chí thành.

Cứ vậy thì biết Quán Thế Âm Bồ Tát đại từ, đại bi, nếu gặp tai nạn, một phen xưng niệm thánh hiệu, cả nhà đã được cứu giúp. Hoặc có kẻ bảo: “Người đời ngàn vạn, tai nạn phát sanh dồn dập, Quán Thế Âm Bồ Tát chỉ có một mình làm sao cùng lúc đến cứu từng người được? Dù có cứu giúp cũng khó tránh khỏi mệt nhọc”. Kẻ ấy nào biết Quán Thế Âm Bồ Tát chẳng phải thật sự đến từng chỗ cứu giúp, mà chính là Quán Âm trong tự tâm mình tự cứu giúp đó thôi! Quán Âm vốn vô tâm, lấy tâm chúng sanh làm tâm, nên ngài có thể xem thấy nên dùng thân nào để cứu độ thì sẽ hiện ngay thân đó để thuyết pháp.

Như vầng trăng vằng vặc trên không, bất cứ chỗ nào có nước đều hiện bóng trăng, ngàn dòng sông có ngàn vầng trăng in bóng. Thử hỏi trăng ấy là một hay là nhiều? Chẳng thể nói là một, vì trăng hiện bóng trong muôn dòng nước. Cũng chẳng thể nói là nhiều vì vầng trăng trên không luôn chỉ có một.

Chư Phật, Bồ Tát cứu độ hữu tình cũng giống như thế. Chẳng được cảm ứng là do chúng sanh còn chưa kiền thành, hoặc là vì nghiệp nặng, chướng sâu quá mức, chứ chẳng phải Bồ Tát không cứu giúp. Như cái ao nước dơ bẩn quá, bóng trăng có muốn hiện trong ấy cũng chẳng được. Hiểu lẽ này rồi thì tôi chẳng tin là đại chúng chúng ta dẫu niệm Phật mà vẫn chẳng chánh tâm, thành ý, khẩn thiết, kính ngưỡng.

Một đệ tử ở huyện Văn Hỷ, tỉnh Sơn Tây là ông Diệp Tư Sơ, cưỡi lừa đi trong vùng núi thẳm, một bên núi cao chót vót, một bên là khe sâu thăm thẳm. Tuyết đông thành băng, con lừa trượt chân, liền rơi xuống khe. Ngang lưng vách núi có một cây to, ông Diệp rớt đúng ngay trên chạc cây ấy, không hề hấn gì, chẳng bị tan thân, nát xương. Sao lại có cái cây mọc ở đó? Ta cũng có thể bảo là Quán Âm Bồ Tát thị hiện vậy!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!
*********************
Nguyện dĩ thử công đức
Trang nghiêm Phật Tịnh-độ.
Thượng báo tứ trọng ân,
Hạ tế tam đồ khổ.
Nhược hữu kiến văn giả,
Tức phát Bồ-đề tâm.
Tận thử nhất báo thân,
Đồng sanh Cực-lạc quốc.
**********************
🕉HOAN NGHINH CHIA SẺ-CÔNG ĐỨC VÔ LƯỢNG-SHARING IS CARING-THANK YOU FOR CARING💟
**********************
A DI ĐÀ PHẬT xin thường niệm🙏

Nguon: Diệu Âm

Related Articles

Responses