Người xưa thường dạy con cháu không được lãng phí đồ ăn, phung phí thức ăn cũng chính là có tội. Gần đây, có một câu chuyện lưu truyền trên mạng đã thật sự khiến nhiều người chấn động.
Có hai chị em Lý Lệ và Lý San sống tại Thẩm Quyến. Đó là hai cô gái rất thông minh tài giỏi, lại vô cùng xinh đẹp. Họ cũng rất giỏi làm ăn, buôn bán. Khi có nhiều tiền rồi, bữa nào hai chị em cũng ăn uống rất thịnh soạn, linh đình. Bữa ăn thường có đủ các món sơn hào hải vị đầy bàn nhưng mỗi thứ họ chỉ động đũa một chút…
Một ngày nọ, cô chị Lý Lệ không may mắc bệnh ung thư vú và sớm qua đời, còn lại một mình Lý San đau khổ tột cùng không thiết sống, hàng ngày đều tưởng nhớ chị.
Ngày Trung Thu năm đó, cũng là lúc trăng tròn nhất trong năm. Truyền thuyết kể rằng vào ngày rằm nếu nằm ngủ mơ màng trên một chiếc bàn có ánh trăng sáng chiếu vào thì có thể tương thông âm dương, gặp được người thân đã quá cố. Lý San đã làm như vậy và quả nhiên đã tới được cõi âm gian địa ngục u đáng sợ.
Lần theo con đường những linh hồn dã quỷ đang phiêu dạt, Lý San nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái. Cô gái này tóc tai bù xù, toàn thân dơ bẩn, người còn bốc ra mùi vô cùng hôi thối.
Lý San lại gần nhìn kĩ, thì ra đó chính là chị mình Lý Lệ. Quá sững sờ và đau lòng, cô lao tới ôm chị vào lòng hỏi: “Chị à, sao chị lại ở đây để ăn những đồ ăn dơ dáy này? Sao chị không đi tới trình báo với Diêm Vương để sớm được đầu thai trở lại nhân gian?“.
Chị gái cô nét mặt đầy vẻ tang thương, khóc lóc mà nói:
“San à, bốn thùng thức ăn bị mốc thối này chính là đồ ăn thừa mà hai chị em mình ở dương gian đã lãng phí. Mỗi lần đồ ăn mà chúng ta ăn không hết rồi bỏ đi đều sẽ được cất giữ vào một cái thùng đặt ở đây. Khi chết đi, trên đường tới Quỷ môn quan chúng ta phải ăn hết những đồ ăn đó mới có thể tiếp tục đi.
Em nhìn kìa, đó đều là những người đang phải ăn lại đồ thừa của mình ở cõi dương gian, có người đã ở đây ăn chúng 10 năm rồi. Phần của chị chị đã ăn hết rồi, bây giờ chị đang ăn phần của em để lãng phí trước đây, trên nắp thùng còn có số chứng minh thư và ảnh của em nữa“.
Lý San nghe vậy cũng ngồi lại giúp chị ăn những đồ ăn đó…
Chừng nửa giờ sau đó, linh hồn của Lý San về lại nhân gian. Sau khi tỉnh lại, trong miệng cô vẫn còn vương lại mùi rất khó chịu. Lúc ấy cô mới chợt bừng tỉnh: “Từ nay về sau không dám lãng phí đồ ăn nữa“.
Đến công ty, cô cũng đặt ra quy định, nếu ai ăn còn thừa dù chỉ một hạt cơm trong bát cũng phải nộp phạt 10 NDT (khoảng 33 nghìn đồng).

Bài học cuộc sống
Chúng ta, nhất là những người sống dựa trên sự tiện lợi của cuộc sống hiện đại chỉ biết quý vàng, bạc, châu báu,… nhưng lại lại lãng phí những thứ tưởng như rẻ tiền: cơm gạo, thực phẩm… Bởi vì họ cho rằng những thứ này rất dễ có được, vậy nên không cần phải quý tiếc, cứ thế tùy tiện lãng phí.
Tuy nhiên, nên biết rằng, lãng phí những thứ gì trong giới tự nhiên, thì càng sớm đánh mất phúc báo của mình. Ví dụ như nhiều người dùng nước công cộng và để mặc vòi nước chảy mà không quan tâm vì mình không mất tiền để trả, điện chỗ nào không phải của mình thì bật và dùng thoải mái, không lo nghĩ. Hoặc là khi đi dùng một bữa ăn không hết thì đổ bỏ đi, bởi họ nghĩ rằng chẳng đáng là bao… thì họ sẽ sớm nhận lấy quả báo lãng phí thức ăn mà mình đã tạo ra.
Thực sự đây là quan niệm sai lầm khiến bạn nghèo mãi không ngóc đầu lên được. Đó là chưa kể đến dù bạn có giàu có đến mấy, lương thực được ăn, lượng nước được dùng trong một đời đều là có định số cả. Nếu không có phúc báo, thì có tiền cũng mua không được lương thực.
Luật Nhân Quả không trừ một ai, khi hết phúc báo thì bạn sẽ dễ bị hạn chế việc ăn uống khi hết phần lương thực của mình, ví như bị ung thư vòm họng chẳng hạn, thì đồ ăn có ngon tới đâu, có đắt tiền tới đâu cũng không ăn nổi.
Nước dùng cũng như vậy, chớ nên nghĩ rằng nước ở đâu cũng có, nếu như đi đến những vùng sa mạc xa xôi, nơi đó muốn có nước để dùng thật sự là điều rất khó khăn. Vậy nên, lãng phí nước như vậy, đời sau chính là sẽ phải chuyển sinh đến vùng không có nước.
Nước rất quan trọng đối với sức khỏe con người. Những người lớn lên ở vùng không có nước, thì sức khỏe bị ảnh hưởng, có nhiều trường hợp bị thiểu năng trí tuệ. Quả thận lưu trữ nước, có liên quan với trí thông minh của con người. Ở những vùng sông ngòi trù phú, nguồn nước dồi dào, thì có rất nhiều người thông minh. Vậy nên, lãng phí nước, cũng chính là đời sau sẽ thiếu trí tuệ.
Con người cần phải có tâm kính trọng đối với tự nhiên, nước, thực phẩm, cũng như tất cả những thứ mà con người dùng. Chúng đều là từ thiên nhiên ban cho con người, vậy nên cần phải biết quý trọng.
Người xưa đối với ngũ cốc thì có Thần ngũ cốc, nước có Thần nước, điều này chính là thể hiện sự quý trọng và biết ơn của người xưa đối với những gì mà thiên nhiên ban tặng.
Con người ta đến Trái Đất này, không tạo nên được gì cả, đều là dùng của tự nhiên, cái ăn cái mặc, đều là đến từ tự nhiên.
Vậy nên cần phải biết quý trọng. Con người hiện vẫn may mắn sống trong nghiệp lành, cho nên lương thực phẩm, nước uống đều rất rẻ mạt. Nhưng nếu như ác nghiệp đến, mùa màng thất thu, hoặc là hạn hán thiên tai, làm thế nào dùng tiền để đo lường giá trị của nước và thực phẩm này đây?
Không có vàng bạc châu báu thì vẫn không bị đói chết, nhưng nếu không có đồ ăn thức uống thì con người không thể tồn tại được. Vậy nên, hãy nhớ rằng, những thứ như thực phẩm, nước, rau củ nuôi dưỡng nên sắc thân con người, đều là Thiên Thượng ban cho, cần phải biết trân quý.
Sưu tầm.

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
TrieuContim

TrieuContim

TrieuContim We would like to show you notifications for the latest news and updates.
Dismiss
Allow Notifications