PHƯỚC LÀNH & SỰ CẢM ỨNG KHI TÔN TẠO TƯỢNG PHẬT

PHƯỚC LÀNH & SỰ CẢM ỨNG KHI TÔN TẠO TƯỢNG PHẬT

(Trích: Tam Bảo Cảm Ứng Yếu Lược Lục
Việt dịch: HT. Thích Thiền Diệu)

Thích Huệ Cảnh, người Truy Châu, xuất gia tu ở chùa Ngộ Chân. Sau khi thế phát, Sư gắng công khai giới khổ hạnh. Lòng mến cảnh Tịnh độ, Sư tạo hai tượng Thích ca và Di đà, hằng lễ bái cúng dường.

Đến lúc sáu mươi bảy tuổi, ngày rằm tháng giêng, Huệ Cảnh nằm mộng thấy một vị Sa môn thân sắc vàng ròng, bảo rằng:

– Ngươi muốn thấy Phật và cảnh Tịnh độ chăng?

Đáp:
– Thưa, từ lâu tôi rất ước mong được chiêm ngưỡng!

Sa môn trao bát cho và bảo:
– Hãy nhìn vào trong bát!
Huệ Cảnh tiếp lấy và nhìn vào, bỗng như lạc đến cõi khác, thấy cảnh Tịnh độ rộng rãi trang nghiêm, các thứ báu đẹp lạ. Đất toàn bằng vàng ròng, đường sá có dây vàng làm ranh giới. Cung điện lầu các trùng điệp không cùng tận, trong đó các thiên đồng vui vẻ nhàn du. Chúng Bồ tát, Thanh văn đông như mây, rộng như biển, hội lại vây quanh đức Thế Tôn nghe thuyết pháp.

Lúc đó, Huệ Cảnh thấy vị Sa môn đi trước, mình nối gót theo sau, lần tới chỗ Phật. Đến nơi, vị Sa môn bỗng biến mất. Huệ Cảnh chắp tay đứng trước kim dung, bỗng nghe Phật hỏi:

– Ngươi có biết vị Sa môn dẫn đường đó chăng?

Đáp:
– Bạch Thế Tôn! Con không được biết.

Đấng Từ Tôn bảo:
– Đó là Phật Thích ca Mâu ni, còn ta là Phật A di đà, hai vị mà người đã tạo tượng. Phật Thích ca như ông cha, ta như bà mẹ, chúng sinh ở thế giới Ta bà như con khờ dại thơ ngây, lầm rớt xuống bùn lầy. Cha vào nơi bùn sâu bồng con lên, để trên bờ cao ráo sạch sẽ, mẹ lại ôm con nuôi nấng, dạy bảo đừng nên trở lại chốn bùn nhơ. Chúng ta cũng như thế. Phật Thích ca dạy dỗ chúng sinh mê tối trược ác ở cõi Ta bà, làm vị mở đường dẫn lối về nơi Tịnh độ. Còn ta ở cõi Tịnh độ còn bổn phận nhiếp hóa, khiến cho các chúng sinh ấy không còn luân hồi thối chuyển.

Huệ Cảnh nghe nói vui mừng khấp khởi, muốn đến gần tham bái đức Thế Tôn, nhưng cảnh tượng bỗng biến mất.

Tỉnh giấc, Sư cảm thấy thân tâm an vui, như vào thiền định. Từ đó, Sư càng tin tưởng sự cúng lễ tượng hai đức Như Lai.

Một hôm, Huệ Cảnh lại mộng thấy vị Sa môn khi trước bảo:

– Hai mươi năm sau, ngươi sẽ sinh về Tịnh độ.

Nghe lời ấy, ngày đêm Sư lại thêm tinh tấn tu hành, không khi nào biếng trễ. Đến năm tám mươi chín tuổi, một hôm nọ, Huệ Cảnh từ giã đại chúng, rồi an nhiên vãng sinh. Đang lúc ấy, có vị tăng ở phòng bên, nằm mộng thấy trăm ngàn Thánh chúng từ phương Tây đến rước Sư đi. Trên hư không, tiếng âm nhạc dìu dặt rồi xa nhỏ lần, nhiều người khác cũng được nghe biết.

(Trích lục: Tân Lục)

__________________

SỰ CẢM ỨNG THỜ HỌA TƯỢNG PHẬT A DI ĐÀ ĐƯỢC VÃNG SINH

Đời Tùy, Thích Huệ Hải, tục tánh họ Trương, gốc người ở Võ Thành, xứ Thanh Hà. Sau khi xuất gia, sư thường ngụ nơi chùa An Lạc tại Giang Đô. Tuy thông hiểu các kinh luận, sư không thích bàn diệu nói huyền, chỉ thành thật tu hành, lấy Tịnh độ làm nơi quy hướng. Hàng ngày, sư chuyên tịnh niệm Phật, được nhiều điều linh cảm.

Một hôm, có Tỷ kheo Thích Đạo Linh ở Tể Châu, đem một bức tượng cổ đến bảo:

– Đây là họa tượng đức A di đà Thế Tôn, Phật ở chính giữa, xung quanh là năm mươi vị Bồ tát, tất cả đều ngồi trên hoa sen. Tượng này khởi nguyên do một vị Bồ tát ở chùa Kê đầu ma bên xứ Thiên Trúc, dùng thần thông đến cõi Cực Lạc, mô tả lại kim dung để làm duyên tín hướng cho chúng sinh ở Ta bà. Bức tượng này là một trong các bức được truyền họa lại, nay tôi xin đem kính tặng.

Huệ Hải đã từ lâu tu Tịnh độ, lại được bức tượng ấy thật là thâm hợp với sở nguyện, tự nghĩ đây là một duyên lành. Vì thế, đối với bức tượng, Sư hết lòng thành kính cúng dường tôn phụng. Thường thường mỗi khi lễ sớm, nơi bức tượng bỗng chớp ra những tia thần quang sáng lạ. Thấy vậy, Sư càng tin tưởng, đem hết tâm tư họa lại một bức khác, nguyện nhờ công đức ấy sớm được thoát khổ, sinh về Tây Phương.

Năm sáu mươi chín tuổi, một đêm sau khi lễ sám, Sư đối trước tượng, ngồi kiết già trì niệm Phật thật lâu. Đến sáng thấy vẫn còn ngồi, chư tăng lại xem thì sư đã vãng sinh, gương mặt an hòa vui tươi như người còn sống.

(Trích lục: Đường Cao Tăng Truyện)
___________________

Mỗi một ý niệm , mỗi một hành động dù là nhỏ nhất hướng đến Phật_ Bồ Tát đều đem đến cho ta phước báu vô lượng hoặc quả báo vô lượng khổ, vì các ngài là đấng tối tôn, tối thượng của vũ trụ pháp giới, là đấng vĩ đại của những đấng vĩ đại. Sinh vào thời mạt Pháp, chúng ta không có may mắn được gặp Phật với kim thân sáng chói, uy nghiêm rực rỡ, chính vì thế bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu niềm tôn kính ta chỉ có thể dâng lên Đức Phật cùng các vị Đại Bồ Tát thông qua hình – tượng Phật và Bồ Tát.
Mặc dù không phải Phật, nhưng hình – tượng Phật chính là đại diện của Phật trên thế gian này, là cầu nối giao cảm để chúng ta dâng kính lên Đấng Từ Phụ những điều tốt đẹp nhất. Vì lẽ đó, mọi phước báo, quả báo liên quan đến hình tượng Phật – Bồ Tát đều được nhân lên gấp bội bội lần, hoặc phước vô lượng, hoặc tội khủng khiếp.

Phúc đức thay cho những ai đã -đang và sẽ tôn tạo,đúc tạc, tô vẽ, trang nghiêm hình Phật, tượng Phật. Đáng thương thay cho những ai xúc phạm, bôi nhọ, phá hủy hình – tượng Phật dù cho là một hình Phật nhỏ nhất .
Điều đáng buồn là hiện nay xã hội đang vô tình xúc phạm đến hình Phật một cách vô tư, ngay cả trong những hàng đệ tử Phật. Việc gì ư?
Người ta đem hình Phật- Bồ Tát in trên những lọ dầu, lọ chao hay hộp nhang, nến .v.v…sau khi dùng xong liền quăng bỏ vào thùng rác bẩn thỉu, hay ném dưới mặt đất cho người , súc vật trà đạp lên. Thật mọi người không hiểu hết được đó là tội phỉ báng Phật, quả báo khôn lường.
Hay có người lại in hình Phật – Bồ Tát dán lên xe như thứ đồ trang trí, như một loại ” bùa ” , hay đeo những trang sức hình Phật rồi đi vào nơi ô uế như nhà vệ sinh, và làm những điều dâm dục trước hình Phật đeo trên người đó. Hoặc lập bàn thờ trong nhà , nhưng ngay dưới bàn thờ, mọi người thoải mái cởi trần, ăn nhậu, chửi bới, thậm chí hành dâm trước bàn thờ một cách hồn nhiên…

Mỗi mõi hành vi tưởng như vô hại đó đều khiến ta tổn phước ghê gớm nếu không muốn nói là vô cùng tội. Xin mọi người hãy nhớ, hình – tượng Phật, Bồ Tát chỉ có thể để nơi trang nghiêm để thờ phụng, để lễ lạy. Phải tôn kính hình- tượng Phật, Bồ Tát giống như đang đứng trước một vị Phật sống, Bồ Tát sống vậy, làm trái đi điều này là tự gieo quả báo khổ đau cho mình.

Ngược lại, những ai thấy hình – tượng Phật bị quăng bỏ, bị xúc phạm, bị phá hủy mà ngăn cản , hay đem hình – tượng Phật đó về tu sửa , thờ phượng, hay chí ít thì cũng lấy tâm cung kính mà rửa sạch, sau đó đốt rồi đem tro rải nơi sông suối hay biển cả. Làm như thế ta sẽ được phước báo to lớn không ngờ.

Phước báo của việc tôn tạo, tô vẽ, sửa sang hình tượng Phật _ Bồ Tát :

– Thân tướng trang nghiêm , đẹp đẽ
– Thân thể khỏe mạnh, bệnh tật tiêu trừ
– Giải trừ tai ách, khổ nạn
– Được thành tựu điều mình mong cầu
– Được thần linh bảo trợ và vô số phúc lành khác
– Đạo hạnh tăng trưởng đến vô lượng, cuối cùng sẽ thành Phật.

Ngược lại là những quả báo của việc hủy báng, phá hoại hình – tượng Phật và Bồ Tát :
– Quỷ thần trừng phạt tức khắc
– Gia đạo suy vong, khổ đau, tai ách, bệnh tật liên tiếp kéo tới
– Đọa địa ngục chịu vô lượng khổ
– Tái sinh làm ngạ quỷ, súc sinh hoặc người hèn hạ, tàn tật…
Xin mọi người cũng lưu tâm điều này, khi ta tạo tội đối với hình- tượng Phật mà chịu sự báo ứng, đó chẳng phải sự trả thù của Phật , ngài là đấng Từ bi đâu bao giờ muốn gieo khổ đau cho chúng sinh, mà đó là do sự trừng phạt của luật Nhân quả. Luật Nhân quả này là vô tư, công minh tuyệt đối, sự trừng phạt của luật Nhân quả không gì làm sai khác đi được, vì thế không nên vô cớ trách Phật – Bồ Tát mà gây nghiệp xấu.

*Một lượt chia sẻ hoặc một câu bình luận của bạn, đều sẽ giúp cho nhiều người tiếp cận được bài viết hơn. Xin các bạn đừng ngại bỏ thêm chút công sức, để chung tay đem thiện pháp, đem Đạo lí Nhân quả Phật dạy đến với nhiều người, cuộc đời bớt đi một chút tăm tối của Vô minh, tăng thêm chút ánh sáng của Phật Pháp, công đức vô lượng !
Nguon:Ngoc tran

Related Articles

Responses