PHÓNG SINH & VÃNG SINH.

PHÓNG SINH & VÃNG SINH.

Tên thực của đại sư Vĩnh Minh là Diên Thọ, ngài sinh năm 903 và sau khi ngài viên tịch, mọi người đều gọi ngài là Thiền Sư Vĩnh Minh, vì ngài trụ trì chùa Vĩnh Minh tại Hàng Châu (Trung Quốc).
Trước khi rời cuộc sống thế tục và trở thành một nhà sư, vào lúc hai mươi tuổi, ngài là một viên quan giữ kho tại huyện Diên Khánh gần Hàng Châu. Hằng ngày, thấy cá, tôm bị người ta bắt giết hại để nấu ăn, ngài xót thương nên đã dùng tiền trong ngân khố mua, rồi mang chúng ra thả phóng sinh ở bờ sông.
Rất tiếc, vì tiền đó không phải của ngài, cho nên cuối cùng ngài bị quan phủ bắt giam vào ngục.
Viên quan chấp pháp không tin rằng ngài đã dùng số tiền nói trên để mua loài vật phóng sinh. Ông kết tội ngài đã xâm phạm tiền công quỹ. Ðây là một tội rất nặng. Vào thời đó, sự trừng phạt là chặt đầu – tội nhân được mang ra trước công chúng để mọi người có thể những thấy đầu của y bị chém đứt với thanh gươm lớn. Những ai chứng kiến cảnh xử trảm rùng rợn này đều vô cùng khiếp đảm!

Khi ấy, nhà vua biết ngài lâu nay vốn có lòng từ bi từng phóng sinh rất nhiều thú vật. Có thể ngài đã lấy tiền công quỹ để mua các sinh vật đó. Nhà vua truyền lệnh cho viên quan chấp pháp để ý xem lúc đem ra hành quyết ngài có lời nói và hành động cử chỉ như thế nào.

Thế rồi, lúc bị lôi ra để thọ án tử hình, thần sắc của ngài vẫn thản nhiên, Ngài không có một chút gì sợ hãi cái chết. Thực vậy, ngài tỏ vẻ rất ung dung tự tại và an lạc. Viên quan chấp pháp chưa từng thấy một sự việc nào kỳ lạ như vậy! Ông hết sức kính trọng và hỏi: “Những tội nhân khác lúc sắp chết đều run sợ và kêu khóc. Từ trước nay, tôi chưa bao giờ thấy ai bình tĩnh như ông. Tại sao ông có thể thản nhiên như thế? Ông có biết ông sắp bị hành quyết vì tội xâm phạm tiền công quỹ không?”

Ðại sư đáp:
“Vâng, tôi đã lấy tiền trong kho, nhưng không phải dùng tiêu pha việc riêng cho tôi, mà là để mua thú vật phóng sinh. Thế thì có việc gì tôi phải sợ hãi? Ngay khi tôi vừa bị ông xử trảm lấy đầu, tôi có thể được sinh về thế giới Tịnh Ðộ của đức Phật A Di Ðà. Thử hỏi còn gì giải thoát cho bằng? Tôi ước nguyện được như vậy!”

Các viên quan thực thi cuộc hành quyết khi nghe đại sư nói vậy, họ biết rằng ngài vô tội. Họ khâm phục đức tánh ngay thẳng và hạnh nhẫn nhục vô úy của ngài. Cuối cùng họ ra lệnh cho tên đao phủ tha tội chết và phóng thích cho đại sư.
Vài năm sau, lúc ba mươi tuổi, ngài xuất gia đi tu, và trở thành một vị Tăng rất đạo hạnh! Ngài cởi bỏ tất cả mọi phiền não thế gian, dốc lòng niệm Phật, phát nguyện Vãng Sinh Tây Phương Cực Lạc. Cuối cùng, ngài ngộ Đạo và đã viết một số kinh sách Phật Giáo quan trọng.
Khi ngài viên tịch vào năm 975 lúc 72 tuổi, mọi người được chứng kiến một cảnh tượng phi thường, họ thấy đức Phật A Di Ðà hiện ra phóng quang tiếp dẫn ngài về thế giới Tây Phương Cực Lạc.

Nguồn: nhân quả- luân hồi

Related Articles

Responses