PHẬT PHÁP ĐÃ CỨU GIÚP CÔ GÁI ĂN CHƠI, TUỘT DỐC TẬN ĐÁY CÙNG CỦA XÃ HỘI.

PHẬT PHÁP ĐÃ CỨU GIÚP CÔ GÁI ĂN CHƠI, TUỘT DỐC TẬN ĐÁY CÙNG CỦA XÃ HỘI.
(Tự thuật của LH – 2017)
Trich Nhân quả – luân hồi

Tôi sinh năm 1986, trước đây tôi rất xinh đẹp, được phong là hoa khôi trong vùng. Gia đình tôi không theo tín ngưỡng nào nên tôi không biết đến Phật pháp, hoàn toàn không tin nhân quả báo ứng hay thuyết luân hồi gì cả. Chỉ nghĩ chết là hết. Vì vậy tôi quan niệm:
“Sống là cứ tận hưởng hạnh phúc hoan lạc”.

Do từ nhỏ tôi không được giáo dục phải sống nhân nghĩa trung hậu, mà nhà trường cũng không chú trọng dạy về điều này. Nên tôi sống luôn cố tranh đoạt mọi thứ bằng khả năng có được của mình. Vì tôi sở hữu sắc đẹp mỹ miều hơn người nên điều đầu tiên là: “Phải tận dụng nó”.

Gia đình tôi thuộc loại trung lưu, mà tôi thì thích có nhiều tiền, vì có tiền là có tất cả. Tất nhiên các nam nhân theo đuổi tôi rất nhiều, nhưng tôi chỉ thích cặp với đại gia, vì chỉ họ mới có thể cung cấp tiền bạc vật chất đầy đủ cho tôi.

Chuyện tình cảm tôi luôn kín đáo, chẳng để mọi người biết. Mà vị đại gia tôi quen thì đã có vợ, nên ông cũng không muốn công khai mối quan hệ với tôi.

Tôi có bề ngoài duyên dáng, quý phái, cộng với nhan sắc diễm lệ, thì tôi tha hồ muốn gì có đó. Vị đại gia cung cấp tiền cho tôi tiêu xài thỏa thích, tôi không hề nghĩ làm kẻ thứ ba là xấu, hoàn toàn không biết việc bán thân cầu hưởng thụ vật chất vinh hoa là điều sỉ nhục, đáng xấu hổ.

Trước mắt, tôi sống như một người sinh ra trong tầng lớp thượng lưu, tôi cũng mơ sau này sẽ lấy chồng giàu để khỏi phải làm lụng kiếm sống.
Từ 18 đến 24 tuổi, là 6 năm tôi sống như bà hoàng. Như tôi đã nói: “Có nhan sắc là có tất cả”.

Tôi sống thực dụng, người si mê tôi có rất nhiều, nếu thích thì tôi đùa bỡn làm khổ những kẻ si tình chút chút để giải trí. Còn ai muốn tôi ngó đến thì trong túi phải đầy ắp tiền.
Tánh tình tôi hoàn toàn tỉ lệ nghịch với bề ngoài xinh đẹp của tôi. Tôi là đứa con không có hiếu, không biết kính già yêu trẻ, đối với người già tôi cho rằng họ tuổi cao vô dụng, có chết đi cũng tốt.

Đối với cha mẹ tôi ngỗ nghịch, hay cãi, ngang nhiên trả treo. Mấy mươi năm nay chưa từng đem tiền về nuôi song thân, cũng không thương em út, toàn là gây cãi không ngừng, nhìn ai tôi cũng thấy họ không tốt.

Khi tôi 25 tuổi, nghĩ mình không còn trẻ, chẳng nên làm cái bóng bên ông đại gia nữa, thế là tôi cắt đứt quan hệ, chuẩn bị kiếm tấm chồng đàng hoàng. Sau đó tôi vào bệnh viện tiến hành phẫu thuật tạo hình thể giả chứng minh mình là gái tân, làm vậy để sau này nếu có quen bạn trai mới, tôi tha hồ qua mặt, thoải mái đóng vai gái nhà lành. Cuối năm đó, một người bà con giới thiệu bạn trai cho tôi. Thấy anh này điều kiện kinh tế rất tốt, tiền nhiều, giàu có, nên tôi đồng ý quen.
Cho dù tôi đã tạo hình gái trinh, song bản chất tôi khó thể trong trắng, vì một khi đã quen thói buông thả thì khó mà thu thúc giữ gìn.

Giao du với anh nhà giàu mấy tháng, chưa làm lễ kết hôn thì tôi và anh đã vội sống chung. Ở với nhau hơn một năm, chúng tôi chỉ xem phim sex, tiêu thụ toàn văn hóa đồi trụy, nên đầu óc chẳng có gì tốt lành ngoài những dục nhiễm, thô tục, uế trược. Hai đứa có cùng chí hướng đa dâm đa dục, vậy mà sống chẳng hạnh phúc, cuối cùng do hay gây cãi mà chia tay.

Chia tay được một năm, tôi thấy thân thể không khỏe, đi kiếm tra mới biết mình bị chứng cường giáp (bướu cổ, đau khớp, thị lực giảm..vv) đành uống thuốc chữa trị. Trong thời gian này vì kinh tế túng bấn, nên tôi tiếp tục qua lại với một đại gia để có tiền xài.

Năm 27 tuổi, qua trang web hẹn hò trên mạng, tôi quen một nam nhân, vì đang cần kết hôn, sợ anh ta biết quá khứ của mình, tôi lại đi phẫu thuật để làm gái tân tiếp. Lúc này tôi cũng nhận ra mình và bạn trai không hợp tính nhau, nhưng chẳng biết do ma xui hay quỷ khiến, mà tôi lại chịu đăng ký kết hôn với anh ta. Kết quả chưa được mấy tháng, bất hòa phát sinh ngày càng lớn, phải chia tay. Lúc này tôi đã có thai, vì quyết định ly hôn nên tôi đi phá thai.

Sau khi nỗi đau và vết thương lòng nguôi ngoai, tôi lại vào trang tìm người yêu trên mạng và quen một nam nhân, cảm thấy anh này quá hợp, thế là chưa đầy 3 tháng tôi đã kết hôn, sau đó lại ly hôn. Ly hôn rồi, vì cần người cung phụng vật chất, tôi tiếp tục dan díu thầm lén với một đại gia đã có vợ. Tôi không hề biết là do tà dâm mà tôi không có được hôn nhân hạnh phúc. Sau này nhờ học Phật tôi mới hiểu ra…

Tính tôi rất thích ăn mặc hở hang, tôi cho rằng ăn vận như vậy mới đẹp và hấp dẫn, mới thu hút tia nhìn của người khác giới… Khi giao du tôi chẳng thèm quan tâm đối tượng đã có gia đình hay chưa, chỉ cần họ có đủ điều kiện là tôi sẵn sàng liếc mắt đưa tình, tay nắm chân chạm, tôi mang một nhan sắc đẹp nhưng tâm tư băng hoại vì đầu óc luôn chứa toàn ý dâm.

Dưới bầu trời này không có gì là bí mật, cho dù chuyện tình ái tôi có khéo giấu đến mấy thì cuối cùng cũng bị mọi người biết. Vì quê tôi là một tiểu trấn nhỏ, mà thiên hạ vốn ưa bàn tán xầm xì, nên một đồn mười, mười đồn trăm… Rốt cuộc ai cũng biết chuyện tà dâm đáng xấu hổ của tôi, biết tôi là một phụ nữ xấu xa dơ bẩn, nên tất cả đều xem thường tôi, luôn dè bỉu sau lưng và coi tôi như ôn dịch. Cha mẹ tôi cũng bị xấu hổ mất mặt, xem như tôi đã hủy hoại danh dự cả nhà.

Tôi bị sốc nặng vì dư luận khó kham. Tôi đã tự sát nhưng không thành, lúc đó tâm tư tôi như muốn hóa điên, vì thấy đời mình xem như chấm hết. Ban ngày thì đầu óc hỗn loạn mê muội, đêm đến tôi trùm chăn nằm khóc mướt, tinh thần bị đả kích rất mạnh. Chứng cường giáp trị lành trước đây lại tái phát, tôi phải uống thuốc chữa trị rất nhiều.

Nhìn các bạn gái đồng trang lứa sống vui vẻ hạnh phúc tôi lại càng buồn khổ, khi thấy mình thui thủi cô đơn, sống mà giống như đã chết. Từ đây hết mong gì có ai yêu tôi, hỏi cưới tôi đoàng hoàng, một khi quá khứ của tôi đã bị phanh phui.
Ngẫm nghĩ, tôi cáu tiết bèn lấy điện thoại nhắn tin chửi rửa những người đã nhiều chuyện tung tin về đời tư của tôi. Chưa hết, tôi còn lên mạng, vào những trang web vô văn hóa, dùng đủ lời lẽ tục tĩu, dơ bẩn để mạ lỵ người, tôi hành xử giống như một kẻ điên, tiếp tục chửi rủa những người đã gây cuộc thị phi, đắc tội với tôi, tôi nguyền rủa họ, dùng những ngôn từ tục tằn, khó nghe để trả thù, trút giận. Bây giờ nhớ lại thấy mình tạo nghiệp trên mạng thật rất đáng sợ.

Do tà dâm nên phát sinh nhiều hệ lụy. Ngoài tai tiếng, nhan sắc tôi còn bị xuống cấp, xấu dần đi…

Để tránh dư luận tôi phải lìa quê mưu sinh ở nơi thật xa. Hiện thời những gì tôi có được toàn là thất bại, bệnh tật, hệ thống miễn dịch thấp, dễ bốc hỏa, máu huyết không đều, âm đạo viêm, thị lực giảm v.v… Riêng tâm lý thì u ám không cùng, tâm thường hoảng hốt, luôn có cảm giác sợ sệt. Những lúc gặp hay nói chuyện cùng người thì mắt cứ dán chặt vào đối phương, tuy nhìn vậy nhưng tâm giống như người vô hồn chẳng biết gì, tai hại hơn, mắt tôi còn không tự chủ cứ nhìn chằm chằm vào đáy quần của nam nhân. Đây đúng là ác báo quái dị!

Thời tôi trụ tại đỉnh cao của tà dâm, đã từng có ý nghĩ:
“Dù tôi có hút ma túy cũng chẳng sao, nhưng may là tôi không có cơ hội để thử. Nếu không, hậu quả thật khó mà tưởng tượng…”.

Bây giờ tôi đang tuột dốc xuống tận đáy xã hội, sống đơn độc, không con, không của cải, công tác không ổn định, chức vụ thấp, lương ít, thường đổi công tác luôn, làm việc nhiều năm vẫn là nhân viên quèn, bị người sai khiến, đi làm khổ như địa ngục.

Mấy năm nay tôi không có bạn bè, chung quanh toàn là ác duyên, tôi rất cô độc. Không chồng, không xe, không nhà, không điền sản, chỉ có thể nương vào cha mẹ.

Trước đây tôi là một cô gái xinh đẹp mỹ miều, đằng đằng khí thế, giờ lại biến thành kẻ xấu xí, ở tận đáy xã hội.

Trong những ngày tháng đau khổ tận cùng, tình cờ tôi lên internet gặp những trang hoằng pháp của Phật giáo, xem truyện báo ứng nhân quả, nghe giảng pháp, rồi học tụng Kinh, ăn chay. Đọc những lời sám hối của các pháp lữ có cùng cảnh ngộ giống mình, thấy họ nguyện hoàn lương tu học theo pháp Phật. Tôi cũng tỉnh giác theo, tự thệ nguyện từ nay sẽ học Phật hành pháp đến nơi để chấm dứt đau khổ.

Nhờ nghiên cứu giáo lý Phật, tôi hiểu ra tất cả khổ đau mình đang gánh chịu là do nhân xấu tôi đã gieo, vì tôi sống tà dâm nên không bao giờ có được hạnh phúc trong hôn nhân, do tính ích kỷ chỉ muốn lợi dụng người nên tôi bị cô đơn không bạn bè. Ác báo giáng xuống tôi rất công bằng và tương xứng.
Nhìn lại quá khứ khó kham, tim tôi như rỉ máu. Để cứu chuộc tội lỗi của mình, tôi chỉ biết nỗ lực giới sắc, thệ ăn chay trường, dứt tuyệt đồ mặn. Tôi nguyện sống hiếu thuận với cha mẹ, học khoan dung, để cải biến cảnh ngộ và gắng tạo nhiều phúc điền.

Sau khi quy y Tam Bảo, thệ ăn chay, nguyện sám hối, tu sửa và nghiêm trì ngũ giới được hơn một năm, thì mọi sự dần chuyển tốt, khí sắc tôi cũng dần hồi phục, bệnh tật được bình ổn. Hiện tại tôi không còn khổ đau, càng tu hành Phật pháp thì càng thấy an lạc, tôi không còn cô đơn, vì có nhiều pháp lữ đồng tu chia sẻ kinh nghiệm, nhiệt tình khuyến khích dìu dắt tôi trên con đường đạo.

Tôi viết bài này để phát lộ sám hối, bày tỏ lòng ăn năn chân thành và cũng rất muốn cảnh tỉnh các bạn nam nữ:
“Đừng sống như tôi, xin đừng tà dâm! ”
Sống tà dâm chính là tự hủy hoại mình, ác báo nhất định sẽ ập tới.

Nếu không nhờ nghiên cứu tu học Phật pháp, thì có lẽ bây giờ tôi đã vào viện tâm thần, hoặc đã lìa cõi dương gian này rồi.
Tôi khẩn thiết khuyên các vị nam nữ, đừng xem tình yêu hay hôn nhân là trò đùa, trước khi kết hôn, ngàn vạn lần không nên sống thử, không nên sống chung. Chẳng nên chiều theo tình dục, đừng vì ham vui nhất thời mà nếm khổ thiên thu.
Sau khi biết Phật pháp rồi, tôi quyết tâm làm lại cuộc đời, không buông thả mình nữa. Tôi thệ dứt ác tu thiện, nỗ lực làm người tốt, nguyện tận lực hành theo Pháp Phật, tuân giữ triệt để các giới Phật chế dành cho người tại gia.
Tôi phát nguyện:
“Đời đời vĩnh kiếp không bao giờ ăn thịt chúng sinh, khi sinh ra dù mang thân nam hay nữ,nguyện luôn sống đức hạnh trinh khiết.”

Cảm ơn trang net Phật học đã dạy cho tôi những điều cực kỳ quý giá, để sống không uổng phí những tháng ngày còn lại. Sự cảm kích tri ân vô tận này khó thể diễn tả bằng lời!
Tôi cũng mong Phật pháp được truyền rộng rãi, khiến mọi người được biết đến, đồng tu sửa, thoát khổ đau. Đối với tôi Phật pháp là kim chỉ nam quý báu vô cùng tận, vì đã cứu độ và thức tỉnh tôi bước ra khỏi lầm mê. Nếu như tôi biết Phật pháp sớm, nếu như tôi được giáo dục hành theo Phật pháp ngay từ nhỏ, thì sẽ không có lỗi lầm như hiện tại.

Văn tôi không hay nên tôi không biết diễn đạt lòng mình sao cho quý vị hiểu, hi vọng bài viết này sẽ giúp ích cho những người từng lạc lối giống như tôi.
NAM MÔ CẦU SÁM HỐI BỒ TÁT MA HA TÁT _()_

Related Articles

Responses