NỢ NGHIỆP 3 KIẾP – MỘT KIẾP TRẢ XONG

NỢ NGHIỆP 3 KIẾP – MỘT KIẾP TRẢ XONG

Nguồn : Phật Pháp Vô Biên

Niên gián Bắc Tống, trong một thôn trang nọ có cậu bé mười tuổi mồ côi cả cha lẫn mẹ, chân bị tàn tật. Cậu bé này không những cô đơn lẻ loi mà cuộc sống còn vô cùng khốn khổ, thậm chí dựa nhờ vào sự thí xả của hàng xóm hoặc xin ăn mà sống qua ngày.

Phía trước cái thôn này có một con sông. Những người dân trong thôn và người đi đường qua lại cần phải lội nước mà qua, đặc biệt là những người già lớn tuổi thì vô cùng bất tiện. Mỗi khi nước sông dâng lên thì chẳng cách nào thông hành được. Thế nhưng mỗi năm qua đi, ai cũng chẳng muốn cải biến nó. Chỉ có cậu bé này mỗi ngày nhặt nhạnh những hòn đá, chất ở bên sông. Người ta nhìn thấy thì hỏi cậu bé này cớ sao phải nhặt những hòn đá chất bên sông vậy ? Cậu bé trả lời rằng muốn xây một chiếc cầu đá để cho những người trong thôn đi lại tiện lợi. Mọi người không cho rằng việc cậu làm là đúng, cho rằng cậu bé đang nói những lời điên rồ, phần lớn đều cười ha ha xong chuyện. Thế nhưng ngày tích tháng lũy, năm lại qua năm, những hòn đá đã chất thành ngọn núi nhỏ. Những người trong thôn bắt đầu thay đổi sự nhận thức, và bị tinh thần của đứa trẻ này khiến cho cảm động mà bắt đầu tham dự vào các hành động nhặt sỏi đá, thu gom đá, xây đắp cầu. Người làng mời các thợ thủ công đến bắt đầu việc xây dựng cầu đá. Cậu bé tàn tật này càng dốc hết toàn tâm vào trong đó.

Cầu vẫn chưa xây xong thì cậu bé này trong một lần đục đá bị văng trúng làm mù hai mắt. Mọi người thương tiếc đau xót, oán hận thay cho cậu, trách ông trời bất công, nói rằng hỡi ôi một đứa bé đáng thương như thế này một lòng vì mọi người lại chuốc lấy sự báo ứng như vậy. Thế nhưng bản thân đứa bé này thì lại chẳng có chút lời oán trách, mỗi ngày đều lần mò ở hiện trường xây cầu làm những việc mà sức mình có thể làm được. Dưới sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, cây cầu cuối cùng cũng đã xây hoàn thành.

Mọi người hoan hô mừng rỡ khôn xiết; không ai là không đem ánh mắt vừa xót thương tiếc nuối, vừa tán thán tụ hướng về người của cậu bé lẻ loi cô độc vốn dĩ đã một chân tàn tật, nay lại mù mất hai con mắt. Cậu bé tuy rằng cái gì cũng nhìn không thấy, thế nhưng trên gương mặt hiền lành của cậu đã lộ ra nụ cười vui vẻ nhất của cả đời người. Thật nhanh chóng, một trận mưa to không mong mà đến dường như muốn vì cây cầu đá này rửa sạch đi những bụi bám nổi trên cầu. Thế nhưng sau một tiếng sét lớn inh tai như muốn điếc đến nơi, mọi người phát hiện ra rằng cậu bé này đã bị sét lớn đánh trúng, ngã trên mặt đất mà thân vong. Mọi người đều kinh ngạc sửng sốt, sau đó thì tình cảm đè nén chẳng nổi đã tuôn phọt ra, than thở cậu bé mệnh khổ, trách móc ông trời bất công …

Chính là vào lúc này, vừa đúng lúc Bao Chửng Bao Tướng Gia mà dân gian gọi là Thanh Thiên Đại Lão Gia xử lí việc công ngang qua đến đây. Bá tánh không ngớt ngăn kiệu quan lại, vì cậu bé mà kêu gào bất bình đòi một sự đối đãi hợp lí công bằng. Họ chất vấn Bao Chửng tướng gia rằng : “ người tốt vì sao không được quả báo tốt đẹp ? ” “ từ nay về sau làm sao mà làm người tốt được đây ? ” Bao Tướng Gia bị những tâm trạng cảm xúc của người làng lôi cuốn theo, cất bút viết nhanh, sau khi viết xuống 6 chữ “ thà làm ác, chớ làm thiện ” thì phủi tay áo, trong lòng bất mãn mà bỏ đi.

Trở về đến kinh thành, Bao Đại Nhân đem sự việc công này, ngay đến những việc nghe nhìn thấy trên đường đi đều bẩm tấu rõ với hoàng thượng, nhưng lại giấu đi việc mình viết chữ, bởi vì cho dù rằng trong lòng vô cùng không hiểu nổi việc cậu bé ấy hành thiện nhưng lại được ác báo, thế nhưng sau khi suy nghĩ rất kĩ thì vẫn là cảm thấy không ổn đối với 6 chữ như thế mà mình đã viết; nào ngờ đâu hoàng thượng sau khi thoái triều nhất định muốn kéo ông đến hậu cung để nói một số chuyện riêng tư. Thì ra là mấy hôm trước, hoàng thượng đã thêm được một vị Long Tử. Tiểu hoàng tử khiến người ta vô cùng yêu thích, thế nhưng cả ngày khóc lóc. Do đó hoàng thượng đặc biệt mời Lão Bao đến xem xem. Lão Bao nhìn thấy da thịt cậu bé như tuyết, trên cánh tay mềm trắng của cậu có một hàng chữ. Tiến gần về trước để nhìn một cái thì đúng chính là 6 chữ “ thà làm ác, chớ làm thiện ” ấy mà mình đã viết. Mặt lúc bấy giờ đột nhiên trong chốc lát mà thẹn đỏ đến tận cổ, vội vàng đưa tay xóa các chữ đi. Lão Bao đưa tay ra một cái xóa ngay không sao cả, vết chữ trên cánh tay của tiểu hoàng tử chỉ trong nháy mắt đã trở nên không còn tung tích gì nữa !

Kể ra thì cũng thú vị thật, 6 chữ ấy trên tay của Hoàng Tử trong mắt của Bao Chửng thì là chữ, nhưng trong mắt của người khác thì chẳng qua là thai kí ( cái bớt, vết chàm ). Hoàng Thượng nhìn thấy vết bớt trên tay của tiểu hoàng tử bị Lão Bao xóa đi, chỉ sợ rằng đã xóa đi phước căn, bèn to tiếng trách mắng Bao Chửng. Bao Chửng vội vàng quỳ xuống, miệng nói : “ tội thần đáng chết ”, sau đó đem đầu đuôi câu chuyện của việc mình đã viết chữ lúc nổi giận kể ra hết một lượt.

Hoàng thượng cảm thấy chuyện vô cùng kì dị khác thường, bèn mệnh cho Lão Bao dùng gối âm dương đến địa phủ để làm rõ sự việc. Lão Bao gối đầu trên chiếc gối âm dương đến địa phủ một chuyến, chân tướng sự việc rõ hiện ra hết. Thì ra là cậu bé ấy kiếp trước tạo ác đa đoan, tội nghiệp vô cùng lớn. Để trả tội ác của một kiếp ấy thì cần ác báo của 3 kiếp mới có thể trả hết sạch. Thần vốn dĩ sắp đặt an bài rằng kiếp thứ nhất phải cô độc lẻ loi với tấm thân tàn tật; kiếp thứ hai bị hai mắt mù lòa với quảng đời còn lại, kiếp thứ ba bị sét đáng banh xác nơi hoang dã.

Cậu bé ấy kiếp thứ nhất chuyển sanh bị nghèo khốn tàn tật, nhưng triệt để sửa chữa những tội lỗi trước đây, chỉ muốn làm việc tốt cho người khác; do vậy mà thần bèn để cậu ta một kiếp mà trả nghiệp của hai kiếp, khiến cho cậu ta bị đá văng trúng mù cả hai mắt; thế nhưng cậu bé không oán trời trách người, chỉ là âm thầm làm chuyện tốt cho người khác. Thần bèn đem những nghiệp lực của kiếp thứ 3 cũng đem qua một kiếp trả, cho nên sét đánh chết đi. Diêm Vương hỏi Bao Chửng : ác nghiệp 3 kiếp một kiếp trả xong, ông nói là tốt hay là không tốt ? Một kiếp mà đã trả xong nghiệp 3 kiếp, bởi vì cậu ta chuyên làm việc thiện, trong lòng chỉ là nghĩ đến những người khác, chẳng chút cân nhắc nghĩ ngợi đến bản thân, tích đức rất nhiều, do vậy mà sau khi chết lập tức chuyển sanh thành đương kim thái tử, hưởng thụ phước phận thiên tử.

Người đời chẳng rõ chân tướng, chỉ nhìn thấy được tất cả những vẻ bề ngoài ở trước mắt thì cho rằng thiên đạo bất công, chẳng nguyện ý tin tưởng thiên lí thiện ác có báo nữa. Trên thật tế thì báo ứng như bóng theo hình, chỉ là do người bình thường nhìn chẳng thấy nhân duyên mà thôi.
Hành thiện chẳng thấy thiện ( báo )
kiếp trước ắt có khiếm khuyết

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT 🙏🙏🙏
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT 🙏🙏🙏
NAM MÔ THƯỜNG TRỤ THẬP PHƯƠNG TAM BẢO 🙏🙏🙏

Related Articles

Responses