NIỆM PHẬT CHỚ NÊN BỎ HỒI HƯỚNG, NGAY TRONG SANH HOẠT THƯỜNG NGÀY, VỚI TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU THIỆN NHỎ NHẶT VÀ CÁC THIỆN CĂN

NIỆM PHẬT CHỚ NÊN BỎ HỒI HƯỚNG, NGAY TRONG SANH HOẠT THƯỜNG NGÀY, VỚI TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU THIỆN NHỎ NHẶT VÀ CÁC THIỆN CĂN NHƯ TỤNG KINH, LỄ BÁI… ĐỀU ĐEM NHỮNG CÔNG ĐỨC ẤY HỒI HƯỚNG VÃNG SANH.

* Niệm Phật chớ nên bỏ hồi hướng. Hồi hướng chính là tín nguyện được phát ra từ miệng, nhưng chỉ nên hồi hướng sau khi xong khóa tối, và sau khi niệm Phật, tụng kinh trong ngày xong. Nên niệm Phật từ sáng đến tối không gián đoạn, trong tâm chỉ có ý niệm nguyện được vãng sanh chính là “thường thời hồi hướng” (luôn luôn hồi hướng). (Ấn Quang Pháp Sư Văn Sao Tăng Quảng Chánh Biên, quyển 1, Thư trả lời cư sĩ X… ở Vĩnh Gia – 4)

* Ngay trong sanh hoạt thường ngày, với tất cả những điều thiện nhỏ nhặt và các thiện căn như tụng kinh, lễ bái… đều đem những công đức ấy hồi hướng vãng sanh. Như thế thì hết thảy hạnh môn đều thành trợ hạnh cho Tịnh Độ, như gom các hạt vi trần thành đất, tụ các dòng nước thành biển, rộng lớn sâu thẳm, ai có thể cùng tột được! Nhưng phải phát Bồ Đề tâm, thệ nguyện độ sanh, hồi hướng tất cả công đức tu trì cho khắp pháp giới chúng sanh, bốn ân, ba cõi. Giống như đổ dầu vào lửa, như mạ gặp mưa; đã kết pháp duyên sâu xa cùng hết thảy chúng sanh lại còn có thể mau thành tựu hạnh Đại Thừa thù thắng cho chính mình. Nếu không biết nghĩa này thì là kiến giải tự lợi của phàm phu, Nhị Thừa; dẫu tu diệu hạnh này, chỉ cảm được quả hèn kém. (Ấn Quang Pháp Sư Văn Sao Tăng Quảng Chánh Biên, quyển 1, Thư gởi nữ sĩ Từ Phước Hiền)

– Ấn Quang đại sư khai thị, Như Hòa chuyển ngữ.

Related Articles

Responses