NHỜ NIỆM BỒ TÁT QUAN ÂM mà CỨU CẢ XE KHÁCH KHÔNG BỊ RƠI XUỐNG VỰC THẲM.

NHỜ NIỆM BỒ TÁT QUAN ÂM mà CỨU CẢ XE KHÁCH KHÔNG BỊ RƠI XUỐNG VỰC THẲM.

(Chuyện linh ứng có thật trên chuyến xe khách đi Đà Lạt)

– Thiện Như viết lại theo lời kể của 梅珍兴 –

Có một lần trên chuyến xe Thành Bưởi đi Đà lạt . Vì xe giường nằm và số vé của tôi là 1A (cánh phải của bác tài).

Xe có 2 tầng trên và dưới .Mỗi tầng có 3 dãy giường ngang.Số vé của tôi nằm ngay chỗ vừa bước lên xe là quẹo trái (1A).

Xe bắt đầu khởi hành là 11h đêm .Sau khi ổn định vị trí và đóng tiền cho cậu lơ xe xong ai nấy cứ đắp mền và ngủ một giấc .Cậu lơ xe đã hỏi thăm ai sẽ xuống nơi đâu và cậu ấy sẽ gọi.

Riêng tôi, trước khi ngủ thường hay niệm Phật, đọc Chú Đại Bi, cộng thêm đi xe tôi cũng thường hay niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát để tâm cảm thấy an toàn…

Mệt mỏi vì đường xa, tôi lâm râm niệm Phật được một lúc và thiếp đi lúc nào ko biết …Tôi ngủ thật ngon lành đến nỗi ko biết mình đang nằm trên xe khách đi Đà lạt. Bỗng tôi giật mình thức giấc vì nghe bên tai có tiếng ai đó lay gọi tôi dậy:

“Dậy… dậy niệm Phật, niệm Chú Đại Bi đi…”

Và liền đó bên tai tiếng ai đọc Chú làm tôi bừng tỉnh ngồi bật dậy. Tôi nhìn xung quanh thì thấy ai nấy cũng đang ngủ gáy khò khò …Cậu lơ xe cũng nằm cả ra sàn xe mà ngủ .Chỉ còn mỗi một mình bác tài xế đang lèo lái chiếc xe trên đường cong queo…

Xe bắt đầu ôm cua vào Đèo Bảo lộc.Tôi chợt nhớ chuyện hồi nãy ai đó đã kêu mình dậy. Và tôi trong bộ đồ Phật tử màu nâu sẫm bèn ngồi xếp bằng xoa hai tay vào nhau cho đỡ lạnh vì trong xe có máy lạnh, rồi xoa sơ sơ lên mặt. Liền đó tôi chắp tay ngồi thẳng lưng và bắt đầu đọc Chú Đại Bi.

Đang đọc tới bài “… nhân ly nạn … nạn ly thân …” Tôi bất chợt nhìn trực diện lên kính xe phía trước thấy xe đang bắt đầu vào khúc ngoặc ngèo nhất của Đèo. Lúc đó khoảng 1h đêm, sương mù trắng toát. Dù xe mở đèn sáng chưng nhưng khi 2 xe ngược chiều lại gần nhau, trong vài mét xe này mới thấy xe phía bên kia. Bởi thế, tôi thấy bác tài xế cứ chồm người ra phía trước mỗi lúc ôm khúc cua để nhìn đường cho rõ.

Tôi ngồi phía bên phải nhìn ra thấy dãy lan can ngăn giữa đường đi với vực thẳm thì bất chợt bác tài lái xe nghiêng qua trái, hướng về phía vách núi. Sương mù dày đặc đục mờ ko thấy rõ đường mà chạy… Đột nhiên ở đâu lù lù hiện ra một chiếc xe chạy ngược chiều .Trong khoảnh khắc 2 xe chuẩn bị đâm sầm vào nhau …Thì bác tài đảo vô lăng tay lái lách trở ra hướng phải (là hướng có hàng lan can sắt ngăn bên đây là đường và dưới kia là vực).

Tôi đang niệm chú mà cũng hú hồn, miệng đột nhiên niệm to câu “Cứu Khổ Cứu Nạn Quán Thế Âm Bồ Tát”.

Hai xe liền tránh được nhau bóp kèn inh ỏi… Qua khúc cua bác tài lách đầu xe qua trái hướng vào phía bên trong núi. Qua khỏi khúc cua ngoằn ngèo đó thì đường sáng sủa hơn, đường đi cũng dần hiện rõ hai chiều…

Bác tài lúc này cũng lấy lại bình tĩnh chạy chầm chậm… Ông giơ tay phải tự vuốt những giọt mồ hôi trên trán và giủ xuống sàn, liền đó ông ngoảnh mặt qua phải nhìn ra phía sau và thấy tôi.

Tất cả mọi người có thể do mệt, hoặc say xe nên vẫn ngủ say…Chỉ có mình tôi vẫn thức đang ngồi đó chứng kiến từ đầu đến cuối… Khi tôi thấy bác tài nhìn tôi, tôi liền giơ ngón tay cái lên ý là khen ông giỏi. Ông như hiểu ý và gật đầu đồng cảm với tôi.

Tôi xuống Đức Trọng, lúc này cậu lơ xe mới thức và cũng ko biết chuyện đã sảy ra.

Tôi di chuyển dần ra cửa, ngồi ngay bậc lên xuống và không quên khen bác tài giỏi lắm.Tặng ông 200 ngàn ông từ chối ko lấy, tôi nhét cho cậu lơ xe và nói hãy chia cùng ông ấy…

Hôm đó là tôi cũng đi Chùa một mình đó bạn!

NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI, TẦM THINH CỨU KHỔ, CỨU NẠN LINH CẢM ỨNG QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT __()__

Related Articles

Responses