NHẬT KÍ CẦU SIÊU

NHẬT KÍ CẦU SIÊU
(Phần 3)
CẦU SIÊU NGHĨA TRANG LIỆT SĨ

(Diệu Ngọc – Minh Kiên)
Sáng hôm sau, một buổi sáng chủ nhật tinh khôi và trong trẻo, mây trôi nhẹ, nắng khẽ chạm cửa sổ báo hiệu một ngày mới với nhiều điều kì diệu đang đến.
Theo lịch trình đã đặt trước, hôm nay chúng tôi sẽ đến Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, cách chỗ chúng tôi khoảng 30km, để cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ. Tranh thủ có chị Diệu Lan ở đây, cầu siêu nhiều nhiều một chút, mở rộng tầm mắt, mấy khi được biết thế giới cõi âm họ sống như thế nào.
( Để xem lại phần 1 và 2, bạn vui lòng bấm vào link bên dưới:
– Phần 1:
https://www.facebook.com/quangtu.chuyennhanqua/posts/2231890596943319
– Phần 2 :
https://www.facebook.com/quangtu.chuyennhanqua/posts/2231894193609626 )

Mới sáng ra chúng tôi đã tất bật chuẩn bị đồ cúng cho lịch trình mới, ai cũng vui vẻ, háo hức. Hẹn 9h sáng đi rồi mà cả đội “dây thun“ sang gần trưa, một phong cách rất truyền thống của nhóm chúng tôi, mãi không chừa được. Tôi cũng là một trong số đó, mường tượng lại tôi cũng không hiểu từ sáng tới giờ tôi loay hoay làm cái gì mà tốn nhiều thời gian đến thế. “Thôi kệ! Đằng nào thì cũng chẳng sửa nổi cái tính này”
Đội hình hôm nay ít hơn hôm qua, do một số người có việc bận không đi được, Tân cũng không tham dự được. Cả bọn đùm đề ba lô, túi xách với mọi vật dụng cần thiết, 5 chiếc xe máy nhắm hướng Nghĩa trang, chạy khoảng 30 phút thì tới nơi.
Trước mắt tôi là cổng Nghĩa trang liệt sĩ sừng sững hiên ngang, khiến tôi liên tưởng đến dáng đứng hiên ngang của những anh hùng bất khuất của dân tộc, thà chết không chịu khuất phục.
Tiến vào trong, hoa cỏ, cây cối, cảnh quan được bài trí không cầu kì nhưng đẹp mắt. Từng hàng mộ ngay ngắn, đều tăm tắp trải dài trong một khuôn viên rộng lớn, y như đội hình duyệt binh của một quân đoàn nghiêm trang.
Không gian yên ả, từng cơn gió tươi mát lùa qua tàn cây, rơi xuống vài chiếc lá, thỉnh thoảng líu lo vài tiếng chim hót, khiến tôi cảm thấy thực sự thanh bình.
Đúng, và cái thanh bình mà tôi đang cảm nhận ấy, cũng như cái thanh bình của cả quê hương đất nước Việt Nam tôi đang sống, chính là được đánh đổi từ xương máu của những chiến sĩ đã anh dũng nằm xuống nơi đây. Bất giác, một niềm xúc động bồi hồi dâng lên trong lòng tôi.
Đại ca đi gặp bác quản trang để xin phép được cử hành buổi cầu siêu. Dù đã quen, xong bác vẫn nhiệt tình dẫn chúng tôi vào nhà tưởng niệm liệt sĩ, ân cần hỏi chúng tôi có cần thêm gì không rồi mới rời đi. Bác thật chu đáo.
Nhà tưởng niệm này chính giữa có tượng Bác Hồ màu đồng rất uy nghi, trên tường là dày đặc danh sách tên tuổi các liệt sĩ đã hi sinh, không chỉ ở tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu mà còn rất nhiều phần mộ anh linh chiến sĩ từ các tỉnh thành khác, đặc biệt ở đây có rất nhiều mộ liệt sĩ được quy tập từ Campuchia về.
Chúng tôi chia nhau ra, người thì sắp xếp đồ cúng , người thì ra ngoài mộ thắp nhang thỉnh mời anh linh các chú liệt sĩ vào dự pháp hội.
Sắp xếp xong bàn cúng thì mọi người cũng kịp trở vào. Chị Diệu Lan chỉ vào chị Hương rồi bảo :
– Ban nãy em vừa thắp nhang lên mộ các chú, vừa niệm Nam Mô A Di Đà Phật, thì có chú liệt sĩ nói : ”Sao không hát bài Đoàn Vệ Quốc Quân mà cứ niệm Phật hoài vậy con?”
Tôi từ bé đến giờ toàn nghe ba cái nhạc sàm sàm, chứ nào có biết cái bài Đoàn Vệ Quốc Quân là cái bài chi mô. Hỏi mọi người thì trừ đại ca, cũng chả ai biết cả.
Tôi muốn thử lại một chút, vèo một cái rút điện thoại tra nhanh thánh Google. Không ngờ có bài hát là “Đoàn vệ Quốc Quân” do nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu sáng tác thật, không sai một từ…
Các chú đã nói vậy, đại ca liền đáp ứng, kéo bọn tôi ra ngoài hàng mộ. Dưới cái nắng chói chang của mặt trời giữa trưa, chúng tôi đứng trước mộ các chú và giơ tay và cúi đầu chào kiểu nhà binh.
Nhìn trùng trùng điệp điệp biết bao nhiêu ngôi mộ liệt sĩ nơi đây, là ngần ấy cuộc đời, ngần ấy tuổi trẻ đã hi sinh vì nền độc lập Tổ Quốc, để cho thế hệ chúng tôi có ngày độc lập hòa bình yên ổn như hôm nay.
Để các chú vui lòng, đừng nói hát một bài, chứ cả trăm bài tôi cũng chẳng ngại. Kết nối điện thoại với loa bluetooth xong, đại ca mở bài Đoàn Vệ Quốc Quân lên và bắt nhịp cho cả đội cùng hát.

Giai điệu hùng tráng ngân vang, chúng tôi cùng hòa theo. Ngoài đại ca đã thuộc, còn lại chúng tôi phải nhìn điện thoại, hát lần đầu nên lạc giọng, sai từ tùm lum, nhưng không sao, chắc các chú sẽ thông cảm. Từng lời từng chữ của bài hát đi thẳng vào trái tim chúng tôi:
“Đoàn Vệ Quốc Quân một lần ra đi
Nào có xá chi đâu ngày trở về
Ra đi ra đi bảo tồn sông núi
Ra đi ra đi thà chết chớ lui…”
Lần đầu tiên tôi hát bài hát này nhưng sao bài hát da diết, hùng hồn đến thế. Đầu tôi hiện lên hình ảnh về những người chiến sĩ đã bỏ lại gia đình, bỏ lại vợ con, ra đi không hẹn ngày về, vì nền độc lập non sông đất nước chẳng tiếc thân mạng. Càng hát tôi càng thấy xúc động, rơm rớm nước mắt. Bài hát kết thúc, chị Diệu Lan quay sang và trịnh trọng nói:
– Lúc chúng ta giơ tay chào, rất đông các chú liệt sĩ cũng nghiêm trang giơ tay chào lại. Và gửi lời :“ Tụi chú cũng chào các cháu, hôm nay các cháu lại đến thật là vui quá. Bọn chú ngóng mãi đấy”. Vào lúc tụi mình hát, các chú cũng nhao nhao vỗ tay reo hò, lắc lư và hát theo, còn khích lệ “các cháu hát rất hay”.
Nghe mà thấy thân thương làm sao. Tôi không muốn vào trong vội, cứ muốn nấn ná ở lại thêm lúc nữa cho thỏa nỗi bồi hồi. Nhưng thực tế thì không cho phép, chúng tôi vẫn phải vào để thực hiện buổi cầu siêu cho các chú.
Trong tâm tôi hiểu rằng, quan trọng không phải là sự lưu luyến, mà phải dốc hết sức lực nhỏ bé của mình để các chú được siêu thoát an lành không còn đau khổ ở cõi đời giả tạm này nữa, đó mới thực sự là sự đền ơn.
Chúng tôi bắt đầu Nghi thức cầu siêu ngay sau đó. Mọi trình tự cũng giống như mọi khi, chỉ khác là ngoài thỉnh mời hương vong linh thập phương như trong sách, đại ca còn long trọng thỉnh mời anh linh của tất cả anh hùng liệt sĩ khắp mọi miền tổ quốc về dự lễ.

Rồi quay sang chị Diệu Lan để cập nhật tình hình. Chị nói số lượng các anh linh liệt sĩ về trong nghĩa trang rất đông. Các vong linh khác cũng về đông đảo, nhưng họ không được vào trong này, mà chỉ có thể đứng ngoài cổng, ngoài hàng rào, ở xa nên chị nhìn không rõ. Ồ, thì ra là vậy, nghĩa trang liệt sĩ quả nhiên có điểm khác, kỷ luật rất “thép”, không phải ai muốn vào thì vào.

Nghi thức cầu siêu lần lượt được triển khai từng bước nhịp nhàng và bài bản, từ lễ Phật, thỉnh mời, cúng cơm, khai thị buông xả bám chấp, trì chú Đại Bi hồi hướng công đức cho các hương linh, khai thị cầu Vãng sinh Cực Lạc, rồi niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”.

Cả đội cũng đã cùng nhau tổ chức rất nhiều lần, hình thành một sự nhịp nhàng ăn ý giữa mọi người, nên mọi thứ diễn ra rất suôn sẻ.
Đến lúc sắp niệm Phật xong, kết thúc buổi lễ, thì bỗng chị Hương không biết nhìn thấy cái gì đó, bất chợt nói rất to và rõng rạc:
– Xin thỉnh đại chúng chí thành niệm Phật thêm một lượt nữa, cầu cho các hương linh được siêu thoát – rồi lạy một lạy.
Mọi người ngạc nhiên quay ra nhìn chị Hương, chị ít nói, bình thường không mạnh dạn như vậy, không biết có chú nào nhập vào không. Đại ca cũng thấy lạ, xong vẫn dẫn chúng niệm Phật thêm một lượt nữa.
Giai điệu tha thiết lại ngân lên, câu “Nam Mô A Di Đà Phật” từ dàn đồng ca không chuyên chúng tôi vang dội khắp nghĩa trang, mang theo tấm lòng của chúng tôi, mong cầu cho anh linh các liệt sĩ được siêu sinh lên cõi Cực Lạc, mà hưởng an lạc vĩnh hằng.

Buổi cầu siêu kết thúc viên mãn. Lập tức mọi người quay sang gạn hỏi chị Hương, chị mới kể rằng, bình thường chị cũng chẳng có khai thiên nhãn gì, chẳng có thấy gì lạ bao giờ đâu. Xong không biết sao trong lúc niệm Phật, đột nhiên chị bỗng thấy Quán Thế Âm Bồ Tát với hào quang hiện ra trên nền trời phía xa, và bên dưới là không biết bao nhiêu các vong linh, tốp thì nhảy lên, tốp thì bay lên trùng trùng điệp điệp. Thấy cảnh tượng đó, chị xúc động quá, nên thỉnh đại chúng niệm Phật thêm một thời nữa.

Chị Diệu Lan cũng kể, đến phần niệm Phật, các chú đều hoan hỷ niệm Phật theo nhóm mình, cũng giống như các vong linh tối qua vậy. Chúng tôi hỏi chị có chú nào bay lên không, thì chị nói :
– Các chú có siêu, nhưng là siêu kiểu của các chú, tức là được tăng thêm phước lành, an lạc hơn, tự tại hơn, nhưng không đi đến một cõi nào khác cả, mà vẫn ở yên đây.

Các chú giải thích rằng, tâm nguyện của các chú là được tiếp tục bảo vệ non sông đất nước, khi sống đã như vậy, và cho đến giờ, dù hi sinh đã bao năm rồi thì vẫn như vậy.
Đất nước tuy đã hòa bình từ lâu, non sông có vẻ yên bình. Nhưng cái yên bình đó chỉ trên bề mặt mà thôi. Thực ra vẫn luôn có những mối đe dọa ngầm, những sự phá hoại ngầm, những cuộc chiến ngầm từ những thế lực thù địch, chỉ người trong cuộc mới biết. Và các chú vẫn cứ nguyện ở cõi này, dùng uy linh của mình, tiếp tục bảo vệ bờ cõi non sông.
“Cho bao em thơ yên giấc ngủ ngon
Cho lúa reo vui trên đồng nắng mới
…Ôi đất nước mẹ hiền có biết
Chúng tôi đứng đây canh giữ ngày đêm.”
(Bài Ca Biên Giới – Nhạc sĩ : Bùi Công Kỳ)

Chà, thế giới tâm linh thật huyền bí, ẩn chứa nhiều điều ta chưa biết. Vốn dĩ chúng tôi mong mỏi các chú được siêu sinh về cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà, hưởng an lạc vĩnh hằng, nhưng các chú lại muốn tiếp tục ở đây để làm nên sự bình an cho non sông đất nước. Nhưng thôi, đó là tâm nguyện cao cả của các chú, chúng cháu rất trân trọng.
Dù sao sau những buổi cầu siêu như thế này, các chú cũng được tăng thêm rất nhiều phước lành, an lạc hơn, tự tại hơn, cũng như tăng thêm thần lực, uy linh để thực hiện sứ mệnh của những người lính trong cõi vô hình.
Như vậy chúng tôi cũng đã rất vui trong lòng. Mọi thứ xong xuôi, anh chị em chúng tôi lục tục thu dọn hành trang để lên đường về lại Vũng Tàu. Chị Diệu Lan bỗng trịnh trọng nói :
– Cả nhà ơi, các chú nhờ chị chuyển lời đến mọi người rằng: “Từ bao năm qua, đã từng có nhiều đoàn thể đến đây cầu siêu cho các chú rồi. Riêng nhóm các cháu là đội ngũ nhiều người trẻ tuổi nhất, nhưng Nghi thức cầu siêu lại là bài bản nhất, xuất sắc nhất. Cảm ơn các cháu thật nhiều. Hẹn sớm ngày gặp lại các cháu.”
Tôi nghe xong sụt sùi nghĩ thầm: “Chúng con cũng thật sự cảm ơn các chú đã dành tặng lời khen quý báu!” Nghe mà sướng rơn như được trao tặng của báu chân bảo mà bất kì tiền bạc, đô la nào cũng không thể mua được.
Nghi thức cầu siêu của chúng tôi lại được bầu chọn là bài bản nhất, xuất sắc nhất từ chính thế giới siêu hình. Dù chỉ là chân ăn theo, nhưng mà tôi vẫn cảm thấy… ây da, thật là hãnh diện à.
Bình thường bảo đọc theo Nghi thức này thì tôi cứ đọc, cũng chẳng biết tại sao đại ca cứ sửa tới sửa lui mãi, nay thì mới hiểu, mỗi chỗ đều có công năng, đều có ý đồ cả. Theo chân đại ca quả là rất mệt, nhưng mà thích thật đấy.
Trên hết, với niềm tôn kính tha thiết nhất, chúng con thật lòng biết ơn chư Phật, chư Bồ Tát đã để lại cho chúng con những giáo lý vi diệu, những kinh điển, thần chú nhiệm màu, đầy từ bi và trí tuệ. Nhờ đó mà ngày hôm nay, con mới được chứng kiến sự vi diệu này, chưa kể đến vô vàn phước báu trong vô lượng kiếp sau.

Hàng ngàn năm đã trôi qua rồi, mà những gì Người để lại cho chúng con, vẫn cứu khổ ban vui cho chúng sinh khắp mọi cảnh giới, dù là cõi âm hay cõi dương.
Được làm đệ tử Phật, được đi trên con đường từ bi và trí tuệ mà Người đã chỉ dạy, thật là diễm phúc khổng lồ cho chúng con. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật ! Nam Mô A Di Đà Phật ! Nam Mô Thường Trụ Thập Phương Tam Bảo ! Chúng con xin thành kính tri ân Người!
Cuộc vui nào rồi cũng sẽ đến màn bế mạc, chúng tôi tạm biệt nhau, lên xe mỗi người một ngả, chở theo về cả những niềm hân hoan, lâng lâng đến khó tả, mà chỉ những ai từng mang trong mình một sứ mệnh thiêng liêng mới có thể hiểu nổi.
Đến tận hôm nay khi kể lại, niềm hân hoan ấy như vẫn trực chờ dâng lên trong lòng tôi. Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người đã cho tôi những kỉ niệm đẹp đẽ và thiêng liêng ấy.

(Diệu Ngọc – Minh Kiên)
______________________
*Tôi sẽ để link drive của cuốn “Tổng hợp Nghi thức cầu siêu” mà chúng tôi sử dụng ngay dòng dưới, nếu bạn quan tâm có thể bấm vào, tải xuống, đem in ra tham khảo. Trong đó có hướng dẫn chi tiết, hãy đọc kĩ là có thể áp dụng.
Link tải về:
https://drive.google.com/file/d/1qGeZX1Jvzu3xJ2WblosnoOjFA0R17A23/view?usp=sharing

Related Articles

Responses