NHẬT KÍ CẦU SIÊU (Phần 1)

NHẬT KÍ CẦU SIÊU (Phần 1)
BẠN ĐÃ BIẾT NHỮNG GÌ VỀ CÕI ÂM ?

Có bao giờ bạn thắc mắc về cõi âm? Khi chúng ta chết sẽ như thế nào, đi về đâu ? Không biết liệu các vong linh bên kia thế giới có xài tiền giấy, đi xe hơi vàng mã, có ăn uống như chúng ta?
Với tôi thì từ hồi mới lớn, bắt đầu biết suy nghĩ, tôi đã luôn thắc mắc điều đó. Tôi vốn rất sợ ma, xếp vào dạng nhát cáy có hạng, nhưng kì lạ lắm, càng sợ thì lại càng tò mò muốn khám phá.
Khi tìm hiểu thì mỗi người nói một kiểu, người thì bảo không có ma, chết là hết. Người thì tả ma như một dạng “ngáo ộp” hết sức đáng sợ, gặp thì lo mà chạy, nhà có ma thì phải lo kiếm thầy trừ tà, chứ không thì…kinh lắm. Các thông tin rất mâu thuẫn nhau và rối ren, vô trật tự khiến tôi thấy rối cả não, xem chừng thắc mắc này giống như không hồi kết vậy.
Rốt cuộc, sau vài năm tìm hiểu, phải đến khi tôi có duyên được học hỏi & thực hành Phật Pháp, cuối cùng tôi mới có được câu trả lời chân chính.
Tôi tên Mai, sống tại Vũng Tàu, xong mọi người biết đến tôi nhiều hơn với tên Diệu Ngọc, là pháp danh và cũng là tên nick facebook. Tôi là một thành viên của đạo tràng do anh Quang Tử thành lập, đúng ra tôi phải gọi anh ấy là sư phụ, vì tôi học Phật Pháp từ anh, xong anh ấy không câu nệ danh xưng, bảo bọn tôi cứ gọi như bình thường cho thoải mái.
Gọi “anh” thôi thì lại thấy … thường quá. Thế nên tôi và đám huynh đệ đồng môn, sau khi thảo luận chán chê, quyết định đổi từ “sư phụ” thành “đại ca” – nghe rất “bụi đời” và chả có gì liên quan đến Đạo cả, xong “đại ca” cũng không ý kiến gì, miễn bọn chúng tôi thích là được. Thế là bọn tôi “chốt đơn”, gọi anh Quang Tử là đại ca, cho nó gần gũi, Phật Pháp vốn trọng thực chất, chứ không trọng danh xưng mà lại.
Tham gia các chương trình của đại ca một thời gian, nào là công quả quét dọn chùa tháp, cúng dường Tam Bảo, nào là học giáo lý, nào là ấn tống tặng kinh sách, rồi đến phóng sinh, hiến máu, rồi chép kinh, vẽ hình Phật … rất nhiều hoạt động, tôi cũng đã thấy rất hào hứng. Bỗng đến một ngày, đại ca đăng lên một kế hoạch mới : vào nghĩa trang cầu siêu.
Wow, vào tận nghĩa trang, người khác thì có thể bình thường, chứ với cái loại sợ ma chúa như tôi thì…tình hình hơi căng. Ây nhưng mà cũng thấy rất hấp dẫn, biết đâu lại gặp được “ma” thật thì sao, thỏa cơn tò mò bấy lâu, đằng nào cũng đông người, đại ca cũng ở đó, sợ gì. Thế nên tôi rất nhiệt tình đăng kí tham gia, rồi xắn tay áo chuẩn bị đồ cúng chu đáo.
Cầu siêu một lần, hai lần, rồi nhiều lần, nhiều năm chẳng nhớ được số lượng, gồm cả cầu siêu cho khắp hương- vong linh mười phương, cũng như cầu siêu oan gia trái chủ, cầu siêu thai nhi, ma chẳng gặp con nào, nhưng thế giới quan của tôi cũng theo đó thay đổi dần.
Đại ca cho bọn tôi đọc các bài viết, xem nhiều các video về thế giới tâm linh đã được chọn lọc, và cũng giải thích nhiều, nên bọn tôi ngày càng hiểu rõ hơn, định hình lại cách nghĩ về thế giới vong linh, ma quỷ. Và từ đó tôi không còn gọi họ là ma nữa.
Thực ra người đời và các tay chuyên kể chuyện ma cứ làm quá lên, cố diễn tả sao cho thật rùng rợn, kinh khủng dọa người ta, khiến cho từ “ma quỷ” trong tâm trí mọi người, thành ra một thứ gì đó rất rùng rợn, đáng sợ, chứ vốn họ – tôi đổi cách gọi là các ‘vong linh’, hay ‘hương linh’ nghe cho thêm phần tôn trọng, họ cũng từng là những con người như chúng ta, chết đi rồi, hết làm người rồi thì hóa sinh thành ma, thành quỷ, thành vong linh thôi.
Tâm lý, tình cảm, kí ức của họ cũng khá giống với khi còn sống. Họ thường lại rất đáng thương, chịu nhiều nỗi khổ vất vưởng, đói khát trong cõi vô hình, mãi không thoát ra được.
Trong lục đạo luân hồi thì họ thuộc cảnh giới ngạ quỷ (ma đói), những vong linh nào nghiệp nặng, sẽ có hình dáng kinh dị, cổ nhỏ bụng to, thức ăn đến miệng là biến thành lửa, hình phạt hiện ra tra tấn liên hồi như trong kinh Phật thường miêu tả. Những vong linh nghiệp nhẹ, thì hình dạng cũng bình thường như khi còn sống, không quá thê thảm như loại vừa kể trên. Nếu được người sống cúng thí thực cho, thì họ ăn được.
Có vong linh lực yếu, chẳng tác động được đến thế giới con người. Xong cũng có nhiều loại vong linh thần lực mạnh, hiện hình được, tác động đến con người được. Có vong linh sống đơn độc một mình, gọi là “cô hồn”. Lại có những vong linh quy tụ theo đoàn, dân gian hay gọi là “các đảng”. Có vong linh của con người, và cũng có vong linh của các loài súc sinh chim thú, cua cá .v.v…

Có vong linh sống tại một khu vực chuyên biệt trong Âm phủ, tháng 7 âm mới được cho lên dương gian một lần. Cũng có những vong linh du đãng, lẩn khuất ở dương gian mãi. Hình dạng, phước nghiệp, sướng khổ tuy thiên biến vạn hóa rất nhiều, xong vẫn xếp chung vào cảnh giới ngạ quỷ.
Con người chúng ta được ăn 3 bữa mỗi ngày, còn các vong linh cô hồn dã quỷ ngoài kia thường thì họ không nhà cửa, chết nhiều năm rồi, thân quyến của họ dần cũng đã quên lãng, hoặc cũng đã qua đời cả rồi, không ai cúng cho ăn, cái đói cồn cào dai dẳng trải năm này qua tháng khác.
Ai may thì có một chỗ trú thân, xui thì vất vưởng lạnh lẽo, lang thang chẳng biết đi đâu về đâu, chưa kể các hình phạt tra tấn, đánh đập vì nghiệp tạo ra lúc còn sống. Thời gian thì khá lâu, vài năm, vài chục năm là bình thường, thậm chí có nhiều vong phải trải qua hàng trăm năm, ngàn năm, triệu năm trong kiếp ngạ quỷ.
Họ chẳng biết bấu víu vào đâu cả. Nghiệp lực và tâm bám chấp chi phối, họ không thể tự thoát khỏi cảnh khổ đó, chỉ có thể mong ngóng hàng cốt nhục thân quyến, hay ai đó từ bi vì họ mà tu tạo phước lành hồi hướng công đức, cứu thoát cho họ. Nhưng cốt nhục thân quyến, có mấy ai hiểu được điều này đâu. Còn những đại lễ cầu siêu, không phải lúc nào cũng có, và không phải vong linh nào cũng đủ cơ duyên mà tham dự được.

Niềm khát khao của các vong linh trong thế giới Ngạ quỷ, không chỉ dừng lại ở việc được người sống cúng kiếng cho ăn, hay đốt vàng mã, vì ăn no được một bữa, thì vài hôm họ cũng sẽ đói trở lại. Có nhận được ít giấy tiền vàng mã, thì họ vẫn cứ chỉ là Ngạ quỷ, không hơn không kém, không giải quyết được những nỗi khổ của họ.
Mà cái cần nhất đối với các vong hồn đã khuất, là được thoát khỏi cảnh Ngạ quỷ khổ dài hạn ấy, tức là được siêu thoát. Vậy như thế nào gọi là siêu thoát ?
Nói dễ hiểu, siêu thoát là chỉ việc một vong hồn được thoát khỏi nỗi khổ của kiếp ngạ quỷ. Thấp nhất, thì vẫn là thuộc cảnh giới Ngạ quỷ, xong phước tăng thêm, thân tâm nhẹ nhõm, tự tại hơn, an lạc hơn, cuộc sống no đủ hơn, có chỗ trú ngụ, được cúng cơm thường xuyên, giảm bớt nhiều nỗi khổ sở.
Cao hơn, là được tái sinh lên một cảnh giới tốt hơn, như được đầu thai thành một kiếp người mới, cao hơn nữa thì được sinh lên các tầng trời. Đỉnh cao nhất của siêu thoát, là được sinh lên cõi Tây Phương Cực Lạc, không còn luân hồi lên xuống ở Trái Đất này nữa, mà sống thiên thu trường cửu tại một thế giới an lành, tuyệt mỹ của Phật A Di Đà, yên ổn ở đó tu dần dần cho đến khi thành Phật.

Nếu gặp cơ duyên được siêu độ, tức là được ai đó khai thị để buông bỏ bám chấp, lại được người ấy hồi hướng công đức như tụng kinh, trì chú, niệm Phật cho, các vong linh có thể được siêu thoát lên một cảnh giới tốt lành hơn như kể trên, đó chính là ý nghĩa của các Nghi thức siêu độ.
Càng tham gia nhiều buổi cầu siêu, tôi lại càng thấy việc thiện nguyện này ý nghĩa lớn lao vô cùng, nên lại càng nhiệt tình, và rủ thêm nhiều người khác cùng tham gia.
Trên lý thuyết đọc từ kinh Phật, xem các buổi nói chuyện của các nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, Nguyễn Văn Nhã, thiền sư An Lạc Hạnh… tuy biết là khi cầu siêu, các vong linh sẽ được hưởng lợi ích rất lớn, xong thực ra chúng tôi không có ai khai mở mắt âm dương cả, nên cũng không biết trong vô hình diễn biến như thế nào.

Mỗi buổi cầu siêu đại ca và bọn tôi tổ chức, các vong linh sẽ ăn uống các đồ cúng ra sao ? Được khai thị liệu họ có buông bỏ các bám chấp không? Rồi được hồi hướng công đức trì chú, niệm Phật rồi sẽ như thế nào ? Ây rất nhiều câu hỏi mà tôi, cũng như cả nhóm đều rất tò mò muốn biết.
Nên một thời gian, tôi vẫn hi vọng mời được nhà ngoại cảm nào đó, khai mở được thiên nhãn tham gia buổi Cầu siêu cùng chúng tôi, để làm một cầu nối giao tiếp giữa chúng tôi với các vong linh, để biết được, cụ thể thì tâm nguyện của họ thế nào, và quan trọng là muốn biết uy lực của ‘Nghi thức cầu siêu’ nhóm chúng tôi vẫn dùng có thể khiến các vong linh siêu thoát nhiều đến đâu.

Nói thêm về Nghi thức cầu siêu của nhóm chúng tôi. Ban đầu thì đại ca cũng dùng Nghi thức Mông Sơn Thí Thực do thiền sư Bất Động thời Đường biên soạn. Xong sau một thời gian dài nghiên cứu, sưu khảo, biên soạn như thế nào đó, mà nhóm chúng tôi có một cuốn Nghi thức cầu siêu riêng, thường kéo dài khoảng 45 phút, không dài không ngắn.
Nghi thức bắt đầu với phần lễ kính Phật – Bồ Tát, các thần chú khai kinh kệ, thỉnh mời vong linh. Tiếp theo là cúng thí thức ăn, đồ uống, nương nhờ oai lực của chú Như Ý Bảo Luân Vương, chú Cam Lồ Thủy, và chú Biến Thực mà Đức Phật dạy trong kinh Diệm Khẩu, biến ra thật nhiều thức ăn trong vô hình, cho vong linh trước mắt không còn đói khát dày vò.
Tôi hiểu nôm na mục đích của việc này là “có thực mới vực được đạo”, vong linh no bụng rồi, không bị nỗi đói khát dày vò, tâm mới an ổn mà nghe tụng niệm siêu độ được.
Tiếp theo sẽ là phần Khai thị, nói dễ hiểu thì tức là giải thích cho các vong linh hiểu thông vấn đề, để giúp họ buông bỏ được các chấp niệm. Chấp niệm không chịu buông, thì dù họ có đủ phước sinh lên cõi tốt lành hơn, họ cũng không chịu đi.
Vậy nên tùy từng đối tượng mà phần khai thị sẽ thay đổi, với vong linh nói chung, hoặc các vong duyên âm, thì cần giải thích cho họ hiểu, đời là khổ, là vô thường, mọi thứ sẽ tan biến hết, ôm giữ ái luyến với mọi thứ trên dương gian, chỉ như sợi dây xích, cột chặt họ trong đau khổ, hiểu được điều đó, giúp họ không còn tham đắm nhân gian.
Với các vong hồn oan gia trái chủ, hay các thai nhi bị phá bỏ, thì chính người cần giải oan gia, phải thành tâm ăn năn, sám hối vì những lỗi lầm đã gây ra cho các oan gia trái chủ, cho thai nhi, có vậy họ mới buông được mối hận thù xuống, rồi tính tiếp.
Phần tiếp theo là trì chú Đại Bi nhiều lần (thường là 7 biến), hoặc tụng thêm các kinh chú khác cũng được, không cần cứng ngắc là chú Đại Bi, đem công đức đó hồi hướng cho vong linh tiêu trừ nghiệp chướng, tăng phước báo, vì phước không có, khó lòng sinh lên những cảnh giới tốt hơn được.
Cuối cùng là phần khai thị giúp các vong linh hiểu về thế giới Tây Phương Cực Lạc, khởi lên nguyện ước được sinh về đó. Rồi tất cả đồng thanh niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”, ít thì 15 phút, nhiều thì cả tiếng, tùy tâm, lại hồi hướng công đức niệm Phật ấy cho các vong linh được siêu sinh Cực Lạc.

Phối hợp những yếu tố trên lại, cộng thêm sự thành tâm, và đạo lực của cả một đạo tràng, một buổi Cầu siêu chưa đầy một tiếng, chúng tôi dù không nhìn thấy, nhưng vẫn luôn tin rằng việc làm này sẽ ảnh hưởng cực mạnh đến đông đảo vong linh trong vô hình.
*Tôi sẽ để link drive của cuốn “Tổng hợp Nghi thức cầu siêu” ngay dòng dưới, nếu bạn quan tâm có thể bấm vào, tải xuống, đem in ra tham khảo. Trong đó có hướng dẫn chi tiết, hãy đọc kĩ là có thể áp dụng.
Link tải về:
Link tải về:
https://drive.google.com/file/d/1qGeZX1Jvzu3xJ2WblosnoOjFA0R17A23/view?usp=sharing
____________________
Bất luận như thế nào, khi chúng ta đơn thuần vì tình thương không vụ lợi, vì nghe theo lời Phật dạy, vì lợi ích cho các vong linh mà bày ra một mâm cúng, với thành ý giúp họ được no ấm, được siêu thoát, thì dù ngắn, dù dài, dù hay, dù dở, các vong linh đều sẽ luôn cảm thấy được ấm lòng, và trân trọng biết ơn, vì họ có tha tâm thông, hiểu hết tấm lòng của người cúng cầu siêu cho họ.
Và hơn nữa, là sẽ luôn có chư Phật, chư Bồ Tát gia hộ cho chúng tôi, hoàn thành viên mãn việc Phật sự hết sức ý nghĩa này, dù không tận mắt thấy, chúng tôi vẫn luôn tin như vậy.
Bởi vậy, anh em chúng tôi vẫn trêu vui với nhau, sứ mệnh ‘cầu siêu’ này nói khó thì không phải quá khó, dễ cũng không phải dễ. Với Nghi thức đã có sẵn, chỉ cần tâm chân thành không vụ lợi, cùng sự siêng năng, chịu khó, không ngại mưa gió, đêm hôm nghĩa trang rùng rợn, (với đôi khi có chút khó khăn, là thỉnh thoảng có vài ông dân phòng tưởng mình làm chuyện mờ ám rồi ra đuổi như đuổi vịt) thì đảm bảo Phật sự viên mãn.

Cứu được một chúng sinh thoát khổ, là người hay là vong linh đều là cứu, độ cho được một chúng sinh vãng sinh Cực Lạc, là người hay là vong linh đều là độ, công đức vô lượng.
Mà thực ra chúng tôi cũng không mấy ai để ý chuyện công đức ít nhiều, vì đơn giản, với chúng tôi đó là sứ mệnh. Miễn đúng như lời Phật dạy, miễn đem lại lợi ích cho chúng sinh, là chúng tôi sẵn sàng làm, chẳng từ nan.

(Diệu Ngọc – Minh Kiên)

*Để xem tiếp phần 2, vui lòng bấm dòng link bên dưới:
https://www.facebook.com/quangtu.chuyennhanqua/posts/2231894193609626

Nguồn: Quang Tử

Related Articles

Responses