NGUYÊN NHÂN SINH RA BA ĐỨA CON TRAI BỊ KHUYẾT TẬT

NGUYÊN NHÂN SINH RA BA ĐỨA CON TRAI BỊ KHUYẾT TẬT
(Trích “Báo ứng hiện đời”- Quả Khanh. Hạnh Đoan dịch thuật )

Đây là chuyện tôi nghe bà nội kể (người trong cuộc hiện vẫn còn Sống, hơn nữa đang cư ngụ tại cố hương Nam Đầu, ở cách vách nhà tôi). Nội dung câu chuyện là thế này:

Ông hàng xóm kế nhà tôi có ba anh em, tất cả đều tàn tật: Một người điếc, một người câm, một người què. Thân phụ của họ hồi xưa cũng là láng giềng bà nội tôi. Nghe nói tính ông nóng nảy ác độc, ưa hành hạ ngược đãi loài vật. Do ông sinh ba trai đều bị tàn tật cả, nên rất phẫn nộ bất bình, oán trời trách đất.

Vì quá thắc mắc, nên một ngày nọ, ông đi hỏi thần để tra cho rõ nguồn cơn. Cuối cùng được đáp án thế này:

“Nguyên nhân là hồi xưa lúc chưa kết hôn, nhà ông có nuôi một con heo nái đang mang thai, nó xổng chuồng chạy đi. vốn tính hung bạo, sẵn trên tay đang cầm con dao phát cỏ, ông liền vung lên bổ vào con heo nái, con heo kêu thất thanh thảm thiết, ngã lăn ra giãy đành đạch, phun máu mạng vong, ổ heo con trong bụng cũng tuôn máu đầm đìa và chết luôn. Xem như một đao của ông kết liễu tới mấy mạng. Do ông đã gieo gốc họa bắt nguồn từ đó, vì vậy mà ngày nay sinh liên tiếp ba trai đều tàn tật”…

Đứa con bị điếc của ông (hiện giờ cũng là láng giềng ở quê tôi) sau này cũng sinh ra ba trai, thì đã có hai người bị lãng tai, nghễnh ngãng: chỉ còn duy nhất một người là bình thường, riêng ông này biết ăn chay trường và rất siêng năng bái Phật.

Nghe nói phần hai anh em lãng tai kia, con cái họ sau này cũng bị ngũ quan khiếm khuyết, tay chân tàn tật.

Qua câu chuyện này, có thể thấy quả báo sát sinh rất đáng sợ. Theo lời bà nội tôi, câu chuyện nhân quả này là ngàn thật muôn thật.

Tạp Chí Thánh Đức số 44-15/1/1983

Tăng Chánh Huệ.
————–
HI VỌNG NGÀY CÀNG NHIỀU NHIỀU NGƯỜI TIN HIỂU NHÂN QUẢ, NƯƠNG THEO LỜI PHẬT DẠY MÀ THOÁT KHỎI LUÂN HỒI KHỔ ĐAU NÀY.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT __()__

Nguồn: Ngọc Tử

Related Articles

Responses