(Trích Phụ Giải Lương Hoàng Sám 2 – Quả Khanh, biên dịch: Hạnh Đoan)

Lương Hoàng Sám có đoạn viết :

“…Ngài Mục Kiền Liên thấy một kẻ có cái lưỡi rất to dài bị đóng đinh, bị lửa đốt cháy hừng hực, chịu khổ suốt ngày đêm, bèn hỏi Phật:

– Y tội gì mà chịu khổ như vậy?

Phật đáp:

– Người này xưa kia là chủ chùa, đối với các bậc Tỳ kheo dù là thường trú hay khách… ông đều mắng nhiếc, xua đuổi, không cho ăn uống, không chia đồ cúng dường bình đẳng. Vì nhân ấy nên bị như vậy.

Giải thích:

Tín chúng cúng chùa bất kỳ một vật gì đều là cúng cho Tam bảo (Phật- Pháp- Tăng), dù là Tăng thường trú hay khách đến thì vẫn là tu sĩ, đều có quyền thọ dụng của cúng dường, nếu xử tệ sẽ bị quả báo đáng sợ.

Lương Hoàng Sám lại có đoạn:

” Có một con cá lớn trăm đầu, bị sa vào lưới. Thế Tôn thấy vậy bèn nhập định “Từ tâm tam muội” gọi con cá kia. Cá liên ứng khẩu trả lời.

Thế Tôn hỏi cá:

– Mẹ người ở đâu?

– Mẹ tôi làm con giòi trong nhà xí!

Phật bảo các Tỳ kheo:

– Lúc Phật Ca Diếp ra đời, con cá lớn này làm vị Tam Tạng Tỳ kheo (Tam tạng Tỳ Kheo là tỳ kheo tinh thông Kinh, Luật, Tạng – thường gọi là Giới – Định – Huệ học); do ác khẩu nên bị quả báo nhiều đầu. Còn mẹ ông do thọ hưởng lợi dưỡng do ông chu cấp nên bị đọa làm con giòi trong cầu tiêu.

Mắc phải báo này là do tội ác khẩu, nói lời thô, bịa đặt đâm thọc, làm cho hai bên tranh đấu hỗn loạn. Sau khi chết rồi thì vào địa ngục, bị quỷ sứ nung đỏ khí cụ hành hình để ủi cái lưỡi người có tội, rồi nung đốt đỏ rực cái móc sắt, (móc này có ba mũi nhọn bén như dao) dùng đoạn lưỡi của tội nhân mà kéo dài lưỡi ra cho trâu cày.

Quỷ đó còn đốt đỏ chày sắt giọng vào yết hầu… trải qua ngàn vạn kiếp. Đền tội xong mới ra khỏi địa ngục, sinh làm loài chim.

Nếu ác khẩu mạ người, tương lai sẽ bị quả báo có nhiều đầu như rắn hai đầu, dê hai đầu, v.v…”

Giải thích:

Dù tinh thông Tam tạng nhưng nếu phạm lỗi ác khẩu, thì cũng xem là: Không giữ giới luật. Mà không giữ giới luật thì chẳng phải đệ tử Phật, chỉ là kẻ mượn danh Phật, sống bôi nhọ đạo pháp. Tội này lớn không thể nghĩ tới, bởi: “Một hạt gạo thí chủ, lớn như núi Tu Di, ăn mà không tu, thì phải mang lông đội sừng đền trả.

Thế nên, bản thân vị này đã thọ nhận đồ của tín thí khó tiêu, lại còn đem vật chất thuộc của Tam bảo về cung cấp nuôi dưỡng mẫu thân, vậy làm sao mà “tiêu được hết?”… Vì vậy mẫu thân ông chết rồi phải làm giòi trong nhà xí, thực rất đáng thương. Đây là lời Phật, ai dám không tin?

Theo như tôi biết, hiện tại có những người xuất gia tự tiện đem của chùa về nhà làm của riêng, thậm chí mỗi tháng đều chuyển tiền về tư gia, tự biến của Tam bảo thành tài sản riêng của nhà mình. Nếu không mau sám hối sửa lỗi, tương lai ác báo họ phải thọ, có thể đoán biết được.

Phật nói những người thốt lời thô lỗ, ác ngôn xú ngữ, thêu dệt, ưa đơm đặt chuyện thị phi… chết rồi phải vào địa ngục thọ báo.

Chúng ta thường phạm lỗi ác khẩu, đâm thọc, nếu không mau chóng sám hối còn đợi đến bao giờ? Những câu chửi thề đầy ác ý thô tục dơ bẩn, tuyệt không nên thốt ra từ miệng mình.

Người mà miệng nói lời xú uế, dễ bị bệnh miệng, lưỡi… lở loét, nghĩa là những chứng bệnh liên quan đến khẩu nghiệp.

Những ai mắc bệnh này chữa mãi không lành có thể đến trước Phật phát nguyện:

” Từ nay về sau con thệ dứt tuyệt, không ác khẩu hại người. Và tụng ba bộ ‘Kinh Địa Tạng’ thì lành. Hằng ngày nên uống ba chén nước đã được trì chú Đại Bi, sẽ hồi phục rất nhanh. Nhưng từ đây về sau tuyệt đối không được mắng người, phải luôn giữ khẩu đức. Nếu như phạm tội ác khẩu, hay nói, chửi tục tĩu sẽ bị bướu cổ, bướu miệng.

Chúng ta nghe kinh dạy, hiểu cách lìa khổ được vui, nếu không mau sửa lỗi ăn năn, còn đợi khi nào?

Phật nhắc nhở: mỗi ngày trôi qua, mạng sống tổn giảm, như cá ít nước, nào có gì vui? Phải nên tinh tấn như cứu lửa cháy đầu…

Trước đây, Phật từng tiên đoán: Vào thời Mạt pháp, tà thuyết hoành hành, sẽ có nhiều người xúm nhau công kích lý nhân quả Phật thuyết.

Trong đây có cả những vị thuộc nội bộ Phật giáo. Họ có thể là giảng sư, học vấn cao, nhưng lại tự ý chế đặt, lý luận theo chủ kiến riêng, lập thuyết bội ngược với giáo lý Phật và còn trích dẫn kinh điển do họ khảo chứng để chỉ trích Phật giáo và công khai tuyên bố rằng: Kinh A Di Đà, kinh Địa Tạng và các kinh điển Tịnh Độ, Mật tông… thảy đều là kinh giả !… Khi họ lập luận tuyên bố như thế, chính là tự tạo tội vào địa ngục cắt lưỡi, sẽ thọ khổ vô cùng.

(Trích Phụ Giải Lương Hoàng Sám 2 – Quả Khanh )

______________________

Lạm bàn :

Nay đã vào thời Mạt Pháp, Đức Phật đã tuyên bố trước là tà kiến thời nay rất nhiều, không phải một hai tà sư, mà là trăm ngàn tà sư sẽ nối nhau tung ra tà kiến, nhiễu loạn thế gian.

Điều đáng tiếc là những người ít chịu khó tìm hiểu, nghiền ngẫm sâu xa giáo lý Phật Pháp, chỉ thích những chuyện linh ứng “cầu được ước thấy”, luôn cố gắng đơn giản hóa vấn đề, sẽ không thể nào phân biệt nổi thật giả, đâu là đúng, đâu là sai, rồi bị lôi kéo vào những tà kiến, đi sai đường mà không thể tự mình nhận ra được.

VẬY NẾU MUỐN PHÂN ĐỊNH ĐƯỢC ĐÚNG SAI, THẬT GIẢ, TA NÊN LÀM NHƯ THẾ NÀO ?

Đây là một vấn đề rất hóc búa đối với mọi người học Đạo. Tôi cũng từng trăn trở rất lâu vì vấn đề này.

Giáo lý vô biên, bao nhiêu vị cùng giảng giải, ai nói cũng hay cả, nhưng nhiều khi lại ngược hẳn nhau, chẳng biết lấy đâu làm “cột mốc” mà phân định đúng sai nổi. Vậy làm thế nào để biết mình nên đi theo đường nào ?

Cuối cùng, sau nhiều năm trăn trở suy xét, tôi cũng tìm ra được, ít nhất 2 NGUỒN CHÂN LÝ cực kì quan trọng để có thể căn cứ vào đó đối chiếu tất cả, phân định đúng sai thật giả mọi vấn đề trong Phật Pháp. Tất nhiên, đây chỉ là phương pháp của bản thân tôi, mọi người nếu thấy không ổn có thể bỏ qua, còn thấy hợp lý có thể áp dụng.

Nguồn Thứ Nhất : KINH ĐIỂN CỦA PHẬT

Xin mọi người hãy nhớ một điều, Đức Phật mới là đấng trí tuệ bậc nhất, Đức Phật mới chính là giáo chủ lập ra Phật giáo, dù cho ai nổi tiếng thế nào trong Đạo Phật thì cũng chỉ là đệ tử đời sau của Phật, trí tuệ chẳng thể so sánh với Đức Phật.

Vậy Đức Phật đã dạy những gì ? Ta đi đâu để tìm được những lời của Đức Phật đã dạy tận những hơn 2500 năm trước ?

Xin thưa, lời Phật dạy chính là nằm trong Kinh Phật. Hãy nghiền ngẫm kinh kiển của Phật để lại, ta sẽ phát hiện ra một nguồn trí tuệ vô song, siêu tuyệt, soi lối cho mọi vấn đề từ Đời đến Đạo.

May mắn cho chúng ta là thời nay kinh Phật vẫn còn rất nhiều. Từ các bộ kinh A Hàm, Nikaya, đến các kinh Đại Thừa … đều là của Đức Phật thuyết.

Xong thực tế một số người ngại đọc kinh vì thấy kinh Phật rất khó hiểu.

Không sao, hãy đi từ thấp lên cao. Nếu thấy khó hiểu ta có thể đọc những kinh dễ hiểu một chút như kinh Địa tạng, kinh Vô Lượng Thọ, phẩm Phổ Môn, phẩm Phổ Hiền Hạnh Nguyện, kinh Thiện Ác Nhân Quả, rồi dần dần nghiên cứu những kinh cao siêu hơn như kinh Lăng Nghiêm, kinh Hoa Nghiêm, kinh Đại Bát Niết Bàn .v.v…

( Các bạn hiện có thể tải mp3 các kinh điển của Phật một cách dễ dàng trên website: dieuphapam.net. Đường link như sau :

https://dieuphapam.net/dpa/categories/kinh.7/?layout=default&page=4 )

Nguồn thứ 2 : THỰC TẾ.

Vì nếu bất cứ lí thuyết nào đúng, thì nó phải có kết quả trong thực tế, chứ lí thuyết trên giấy, trên môi lưỡi, dù hay thế nào mà trong thực tế mà sai thì cũng nên dẹp bỏ ngay.

Và Đạo Phật là Đạo của sự thật. Sự thật như thế nào thấy đúng như thế, không thêm, không bớt. Vậy nên Phật Pháp hoàn toàn không lo sợ kiểm chứng thực tế. Càng kiểm chứng thì người ta sẽ càng thấy Phật Pháp đúng một cách vi diệu.

Nhiều giáo lý được dạy trong kinh Phật nghe qua có thể khó mà tiếp nhận ngay, vì có nhiều điều nằm ngoài tầm hiểu biết của con người bình thường. Xong ta không nên cứ cái gì nằm ngoài hiểu biết của mình, vội cho là không đúng, là không có thật, đó là cách làm của những kẻ thiển cận.

Hãy cứ thong thả, không ai bắt ta phải tin ngay, hay phản đối ngay, ta có thể để lại điều đó tìm hiểu sau. Hãy đi tìm trong thực tế, xem có trường hợp nào đúng như điều trong kinh nói không.

Ví dụ Phẩm Phổ Môn của kinh Pháp Hoa có dạy : khi người nào lâm vào hoạn nạn, nguy hiểm, nhất tâm xưng niệm “Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát” thì sẽ thoát nạn.

Nhiều người nghe thế, chẳng có đi kiểm chứng lại thực tế ra sao, vội vàng phản bác, lí luận đưa ra thì nhiều lắm, sắc bén lắm… tuy nhiên lí luận không thể nào vượt qua được Thực tế. Lí lẽ nghe thuyết phục như thế nào chăng nữa, chỉ cần trong thực tế cho ra kết quả sai, thì lí lẽ ấy coi như vứt bỏ.

Sự thật thì những chuyện thoát nạn nhờ niệm Quán Thế Âm Bồ Tát quá nhiều từ ngàn xưa đến thời hiện đại nay, Quang tử cũng đã đăng quá nhiều trên facebook, youtube, bạn có thể tìm lại ở đây để có được vài sự kiểm định thực tế ( bấm vào link bên dưới)

https://nhanqua.com.vn/category/minh-chung-niem-phat/

Và đó là sự kiểm chứng của Thực tế.

Người khôn ngoan thật sự, sẽ căn cứ vào Thực tế chứ không lạc lối trong các lập luận, lí lẽ, vì rằng lí lẽ hay như thế nào, bản chất cũng chỉ là những ý nghĩ trong đầu của con người. Một số người có năng khiếu lập luận, lời họ nói nghe rất thuyết phục, xong điều đó không có đảm bảo là họ nói đúng.

ĐÚNG HAY SAI PHẢI DO THỰC TẾ QUYẾT ĐỊNH.

Người khôn ngoan sẽ đi tìm thử xem, có ai từng lâm cảnh nguy hiểm mà niệm “Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát “ rồi thoát hiểm không.

Nếu có, và có rất nhiều trường hợp như thế, thì lí thuyết đúng, mặc dù nghe khó tin, nhưng thực tế đã đảm bảo cho điều đó. Rồi căn cứ vào các sự việc thực tế ấy, mà xây dựng lên các lí thuyết sau.

Những câu chuyện xảy ra trong thực tế, những chuyện nhân quả có thật, những chuyện linh ứng người thật, việc thật khi tu hành luôn là những kim chỉ nam vô cùng giá trị, soi lối cho chúng ta tìm ra sự thật.

Kết hợp song song như thế, vừa nghiên cứu kinh điển, để biết được những giáo lý của bậc Thánh nhân với trí tuệ nằm ngoài tầm suy tưởng của phàm phu. Vừa đối chiếu với thực tế, để củng cố lại những lí thuyết, ta sẽ thấy được lí thuyết nhiều khi đơn giản một hai câu, mà thực tế áp dụng vào khó khăn trăm bề.

Cứ như thế, học hỏi kinh điển, rồi lại đối chiếu thực tế, so sánh qua lại, trí tuệ ta dần sẽ được mài giũa trở nên sâu sắc hơn, sáng suốt hơn.

Nhờ đó, ta mới thực sự thấu hiểu được chân lí, và sẽ đưa ra được những nhận định, những quyết định chuẩn xác giữa một rừng ý kiến trái chiều.

Làm như thế hay hơn nhiều là chỉ nghe theo lời giảng của một ai đó mà tin theo, như thế rất mạo hiểm, may thì gặp được thiện tri thức, còn xui thì gặp tà sư. Việc học Đạo là điều hệ trọng nhiều kiếp, mà ta phó mặc cho sự hên xui may rủi như vậy, thật là không nên.

( Quang Tử)

Công đức chia sẻ Phật Pháp là vô cùng vô tận, có thể làm tiêu trừ nghiệp chướng, thay đổi vận mệnh, tăng trưởng duyên lành.

Xin bạn hãy mạnh dạn chia sẻ các bài viết Phật Pháp, giúp cho ngày càng có nhiều người được tiếp cận với đạo lí, trên đền ơn Phật, dưới cứu độ muôn loài! Nam Mô A Di Đà Phật ! __()__

Quang Tử ⬇️⬇️

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
TrieuContim

TrieuContim

TrieuContim We would like to show you notifications for the latest news and updates.
Dismiss
Allow Notifications