MUA CON VẬT ĐEM PHÓNG SANH CŨNG GIỐNG NHƯ BỐ THÍ: ĐỀU CẦN PHẢI KHÉO LẬP CÁCH, ĐỪNG ĐỊNH KỲ HẠN NHẤT ĐỊNH, ĐỪNG BẮT BUỘC

MUA CON VẬT ĐEM PHÓNG SANH CŨNG GIỐNG NHƯ BỐ THÍ: ĐỀU CẦN PHẢI KHÉO LẬP CÁCH, ĐỪNG ĐỊNH KỲ HẠN NHẤT ĐỊNH, ĐỪNG BẮT BUỘC Ở MỘT NƠI CỐ ĐỊNH, ĐỪNG BÀN BẠC PHẢI THẢ MỘT LOÀI VẬT NHẤT ĐỊNH, HÃY TÙY DUYÊN MUA RỒI ĐEM PHÓNG SANH THÌ SẼ ĐƯỢC LỢI ÍCH THẬT SỰ.

Mọi chuyện phải khéo suy nghĩ, chớ nên mặc tình làm bừa. Ngay như hành vi bố thí thường là chuyện lành, nhưng đối với kẻ chẳng biết hổ thẹn lại biến thành chướng ngại, cố nhiên hãy từ chối, không chấp nhận! Nếu kẻ [như vậy] đến xin, chỉ cho một chút, hắn sẽ tự chẳng đến nữa, cũng chẳng đến nỗi nổi nóng phát cáu, chỉ có cách mặc kệ hắn là hay nhất. Gia Ngôn (lời dạy trong gia đình) của ông [Nhiếp] Vân Đài khá hay, muốn giúp cho [tác phẩm ấy được] lưu truyền, có lẽ hãy nên giúp tiền cho ông ấy để tùy ông ta làm sao cho đôi bên đều không bị ngăn ngại!

Mua con vật đem phóng sanh cũng giống như bố thí: Đều cần phải khéo lập cách, đừng định kỳ hạn nhất định, đừng bắt buộc ở một nơi cố định, đừng bàn bạc phải thả một loài vật nhất định, hãy tùy duyên mua rồi đem phóng sanh thì sẽ được lợi ích thật sự. Nếu lập kỳ hạn nhất định, chọn nơi nhất định, thả một loài vật nhất định, sẽ thúc đẩy người khác săn bắt nhiều [loại đó]. Mua trâu, dê, lợn đều phải có khoản tiền cỏ, tiền thức ăn quanh năm; đấy là một khoản tiền lớn. Nhưng mỗi lần có người thả, nếu họ chẳng đóng khoản tiền ấy thì người lo liệu phải mua giùm. Có lẽ nên đem tiền giao cho người trông nom để họ tùy ý: Hoặc mua sinh vật, hoặc mua cỏ, thức ăn cho thích hợp! Bài văn khuyên người khác phóng sanh của Sư Thọ rất hay, nhưng nên chú trọng khuyên người ta kiêng giết, ăn chay, che chở, yêu tiếc sanh mạng loài vật thì chẳng tốn tiền tài, chẳng tạo thành chuyện đánh bắt nhiều, công đức ấy rất lớn!

– Trích sách Tu Học Bắt Đầu Từ Gia Đình, Ấn Quang Đại Sư khai thị, Như Hòa chuyển ngữ.

Nguồn: Đoàn viên Tịnh Độ

Related Articles

Responses