LY KÌ CHUYỆN TU HÀNH CỦA MỘT ÔNG TRÙM XÃ HỘI ĐEN.

LY KÌ CHUYỆN TU HÀNH CỦA MỘT ÔNG TRÙM XÃ HỘI ĐEN.
( Trích” Báo Ứng Hiện Đời 7″)
– Hiệu đính: Thiện Như –

PHẦN CUỐI: THỊ HIỆN ĐẠI THẦN THÔNG _ QUẢNG ĐỘ CHÚNG SINH…

Năm 2009 huyện Cao Thanh có một phụ nữ được chồng lái xe chở đến chỗ Mã huynh.

Cô này làm bà đồng, trước đây cô bị hồ ly dựa xác, rất linh, nên kiếm được bộn tiền. Vì tâm tham ngày càng lớn nên âm khí trên mình cô ngày một tăng, kết quả đã chiêu vời thêm hai con rắn đến dựa xác nữa( Hai con rắn này gồm một lớn, một nhỏ. Con lớn thuần trắng, còn con nhỏ màu trắng nhưng cuối thân có một lằn đen. Chúng sống cũng đã bảy tám trăm năm).

Hai bên ( Hồ ly và Rắn) gá dựa thì tránh sao khỏi cảnh tranh quyền?
Chúng đấu đá nhau, do hồ ly đạo hạnh cao hơn nên đã thắng. Nhưng hồ ly không gá dựa trên người cô hoài, vì có lúc nó phải quay về chỗ của nó, hai con rắn thừa dịp hồ ly vừa dời đi thì liền gá vào thân cô này báo thù…

Cô này bị dày vò khó chịu, đau đớn lăn lộn chết đi sống lại… Cô đi bệnh viện khám nhưng bác sĩ không tìm ra bệnh, khám đi khám lại mãi, tốn tiền lắm, mà bệnh không hề thuyên giảm…

Chứng kiến vợ bị bệnh nguy hiểm hành hạ, chồng cô đi khắp nơi tìm người cứu, đã đến rất nhiều chỗ, nhưng không ai trị nổi, cuối cùng được người ta giới thiệu đến chỗ của Mã huynh.

Khi xe dừng trước cổng, người phụ nữ nọ sống chết gì cũng không chịu xuống xe. Thì ra hai con yêu xà gá trên người cô do sợ Mã huynh nên có phản ứng như vậy.
Mã huynh nhìn thấy chúng rất rõ, nên ông lập tức trì chú Chuẩn Đề, thỉnh thiên tướng đến thu phục hai con rắn thì cô này mới chịu vào nhà.
Vừa bước vào trong thì cô nằm dài trên đất, mặt mày tái nhợt, lộ mệt nhọc…

Mã huynh cất tiếng hỏi yêu xà dựa xác:
– Vì sao hại người?
Con rắn dựa xác lên tiếng(thông qua miệng cô), nó giải thích là do có nhân duyên với cô đồng này, lại thêm tâm tham trong cô quá cao, nên mới chiêu cảm chúng tìm đến,chúng chỉ dựa vào cô để xem bệnh cho người, nhưng do đấu đá không lại con hồ ly gá trên người cô, nên thừa lúc hồ ly đi vắng, chúng nhập vào để báo thù, chúng còn khai là đã hút phân nửa khí huyết trên người cô này, chỉ còn lần nữa là hút sạch…

Mã huynh biết rắn nói thật, vì ông quan sát thấy, nếu cứ theo đà này, bà đồng kia không sống được 20 ngày nữa…

Trong tình cảnh này, chỉ có hòa giải đôi bên mà thôi, Mã huynh hỏi con rắn:
– Dựa trên thân người này, các ngươi được lợi gì?
Chúng đáp:
– Một là, được vang danh, tiếng tăm đồn xa, còn có được nhiều đồng loại tìm đến quy phục, tăng thêm nhiều quyến thuộc, thế lực ngày càng lớn…
Hai là, có nhiều lợi dưỡng cúng dường, hễ người bị dựa kiếm được nhiều tiền thì phải cung phụng bọn chúng, nhờ vậy mà hưởng dụng càng phong nhiêu.

Thực ra thế giới loài rắn cũng giống như nhân gian, đều có tâm tham cầu vinh danh, lợi dưỡng, nhưng ở loài rắn tâm đố kỵ, tranh đoạt mạnh mẽ, hung dữ hơn, theo kiểu một mất một còn” Mày chết tao sống!”…

Mã huynh nghe chúng nói xong liền giảng Phật pháp cho hai con rắn nghe, khuyên chúng hãy buông bỏ tâm tham, sân, si… và nên giải oán kết cùng người phụ nữa này, nên tích đức hành thiện, tu hành cho tốt, để tương lai được sinh vào cõi lành, thoát khỏi luân hồi sinh tử, không còn thọ khổ nữa.

Hai con rắn cung kính thọ giáo, chúng đồng ý rời khỏi người phụ nữ kia, nhưng ngỏ ý xin được theo Mã huynh năm năm để nghe pháp tu hành.

Mã huynh chấp thuận rồi, thì người phụ nữ kia lập tức đứng dậy, hồi phục như chưa có gì sảy ra.
Sợ cô ta sau này lại bị như bệnh như cũ, Mã huynh liền hỏi cô có muốn lấy hồ ly ra khỏi thân chăng?
Cô này vội vã lắc đầu, không đồng ý vì sợ mất hết thần thông( của hồ ly), rồi sau này cô sẽ không kiếm được nhiều cúng phẩm, tiền bạc béo bở nữa…

Mã huynh liền khuyên cô:
– Hồ ly đó đã tu hơn 1300 năm, nếu hiện tại cô không chịu giải quyết cho dứt khoát, thì tương lai lúc nó bỏ đi, cô sẽ càng thê thảm hơn hiện giờ nữa!

Nhưng cô ta vẫn khăng khăng không chịu, do tâm cô không hướng thiện thì định nghiệp cũng khó chuyển( cho dù Phật tái lai cũng khó độ người không có duyên).
Mã huynh đành để tùy ý cô chọn lựa…

**********************************

Câu chuyện thứ hai thì phức tạp, lằng nhằng nhưng Mã huynh đã dùng thần thông của mình để hóa độ được rất nhiều chúng sinh:

Cũng vào năm 2009, một học sinh ở huyện Hoàn Đài đột nhiên bị quái bệnh.
Một lần ngủ tới mấy ngày, ăn uống vô độ, hễ phát bệnh nặng là chửi rủa, đánh đập mọi người…

Do bệnh nghiêm trọng nên em phải nghỉ học ở nhà chữa trị.
Em học sinh này là con trai duy nhất, nên cha mẹ em rất lo lắng, buồn khổ.
Cha em là giám đốc một hãng xưởng nọ, nhà thuộc dạng giàu có, nên ông đã mang con đến rất nhiều bệnh viện để khám nhưng đều không kết quả.

Sau đó ông đành đem con về nhốt trong nhà, giao cho người vợ chăm sóc. Nhưng kì quái thay, vợ ông sau đó cũng bị bệnh, bà đột nhiên bắt đầu hút thuốc, uống rượu( những việc trước đây bà chưa từng làm), tinh thần bà rất kích động, có khi mấy ngày liên tục không ngủ, miệng luôn lẩm bẩm một mình, không ai hiểu là bà nói gì?…

Chứng kiến một gia đình đàng hoàng, bỗng nhiên thành ra thế này, cha em chỉ biết đứng nhìn, tinh thần ngày một suy sụp.

Tình cờ, ông được người quen giới thiệu đến Mã huynh hỏi xem có cách nào trị chăng?

Mã huynh vừa nhìn qua đã biết ngay tình huống phức tạp, sự việc không dễ giải quyết chút nào…

Chuyện là bệnh của vợ và con trai ông này là do bị tà nhập vào quấy nhiễu, nhưng tà này không phải là một, mà có tới hẳn năm vị, chủng loại không giống nhau…

Trong đám dựa nhập này có một kẻ là oan quỷ, không hề xa lạ gì, lại chính là anh trai ruột của ông giám đốc.

Ông anh trai lúc còn sống, công tác không thuận lợi, ở đâu cũng gặp trắc trở, lòng thập phần chán nản. Nhưng em trai ông lại tài giỏi, sự nghiệp thành đạt…

Vì muốn giúp anh, ông giám đốc có lòng tốt hỗ trợ cho anh tự lập một chi nhánh, để anh tạo dựng sự nghiệp riêng.

Vốn tính tiết kiệm, người anh bèn chọn địa điểm xây dựng hãng xưởng tại một nền nhà cũ ở nông thôn. Mộ phần của tổ tiên ông cũng nằm trong đây, nhưng do bị bỏ hoang lâu nên cỏ tạp mọc đầy che lấp hết mộ phần…

Lúc đào nền, do tài xế không rõ tình huống nên đã san ủi hết luôn cả mồ mả tổ tiên. Khiến xương cốt trong đây bị rối beng lộn xộn…

Ngay hôm đó, anh của ông giám đốc đã đến hiện trường để chỉ huy, không may bị một tảng đá từ trên cao rơi xuống đè bẹp, khiến ông anh chết không toàn thây, thân thể biến dạng, máu thịt bầy nhầy, thảm đến chẳng nỡ nhìn.

Do ông anh chết chẳng lành, lúc thần thức lìa xác, oán khí dâng tràn, ông anh cho rằng tại thằng em mình nên mình mới tai nạn đột tử như thế, nên nhất quyết báo thù.
Biết em trai mình cưng nhất đứa con trai một, nên ông anh đã gá dựa vào và hành xác thằng nhỏ, khiến gia đình người em đau khổ, sợ hãi không chịu được, tài sản vì trị bệnh cho con cũng bị tổn thất nặng nề…

Trước tiên Mã huynh nói chuyện với vong linh người anh, giải thích rằng:
– Việc em ông làm là xuất phát từ lòng tốt, muốn giúp anh tạo dựng sự nghiệp, nhưng anh bị đột tử là ngoài ý muốn, không nên oán trách em mình…
Nhưng vong linh người anh nói:
– Trên đời này cái gì cũng có nguyên nhân, kiếp trước em tôi từng hại và thiếu nợ tôi rất nhiều. Kiếp này do vì đầu thai cùng là anh em, nên hắn mới có hảo tâm giúp tôi, nhưng lại khiến tôi chết thảm, vì vậy nợ kiếp trước lẫn kiếp này với tôi, nó nhất quyết phải thanh toán cho xong…
Mã huynh khuyên:
– Oán thù nên hóa giải chớ nên kết, nếu ông đồng ý, tôi sẽ siêu độ cho ông về nơi thiện đạo hưởng phúc.

Nhưng vong linh người anh rất cố chấp, khăng khăng một mực đòi báo thù.
Bất đắc dĩ, Mã huynh đành trì chú thỉnh Diêm Vương đến , cưỡng dắt hồn người anh đi …

Nào ngờ, khoảng hai tiếng sau lại thấy hồn người anh quay về.
Hóa ra, sau khi Diêm Vương tra sổ xem án đời trước, thấy rõ ràng người em quả có thiếu nợ người anh rất nhiều, người anh muốn báo thù đó là định nghiệp xui khiến, là lẽ đương nhiên, Diêm Vương cũng không thể can thiệp, đành phải thả người anh cho trở về tùy ý báo thù…

Hiểu rõ định luật Nhân quả rồi thì không ai có thể sửa đổi, chỉ nương vào hòa giải để hai bên hài lòng mà thôi.
Mã huynh tiếp tục khuyên người em nên sám hối nghiệp hiện tiền, đồng thời cần lấy tiền ra để tạo công đức rồi hồi hướng cho anh mình…
Bản thân Mã huynh cũng sẽ làm lễ siêu độ cho người anh được vãng sanh thiện đạo, ly khổ đắc lạc…

Vong linh người anh nghe nói vậy thì cuối cùng cũng chấp nhận, ông bày tỏ: Trước tiên sẽ không hành hạ đứa cháu trai nữa, nhưng nếu muốn ông rời đi thì còn phải chờ xem biểu hiện của người em ăn năn chuộc lỗi có thành tâm hay không? Rồi hãy tính tiếp…
Việc này coi như tạm xong.

Trừ vong linh người anh trai của bố mình ra, trên mình em học sinh còn có bốn loài khác gá dựa nữa gồm: Một con bạch xà, một con hồng xà, một con hồ ly, một con sói hoang.
Con bạch xà cầm đầu cả nhóm, bọn chúng kết thành quyến thuộc với nhau.

Mã huynh tả:
“ Con bạch xà dài khoảng 50m, to như thùng nước, nó tu được hơn ngàn năm.
Bà ngoại của em học sinh này ngày xưa vốn là bà đồng, kể từ đó, bốn vị này đã tìm đến gá dựa rồi, sau này chúng gá tiếp vào chồng bà, do thân xác ông ngoại em âm khí quá nhiều, nên ăn không tiêu rồi sớm tạ thế.
Vì đã có duyên cùng nhau từ đời trước, nên bốn con yêu này hiện đang gá dựa vào thân bà vợ giám đốc, để bà nối tiếp tổ nghiệp làm bà đồng.

Nhưng do hiện tại trên thân bà vợ giám đốc dương khí còn quá mạnh, nên bọn chúng không thể gá nương, vì vậy trước tiên phải dựa đứa con trai độc nhất của bà, để bà phải sầu lo, tiều tụy, sức khỏe ảnh hưởng sẽ khiến dương khí suy sụp, khi đó chúng dễ bề gá dựa vào thân bà”.

Mã huynh bắt đầu đàm phán với chúng, bốn vị này rất có thiện căn, lập tức chúng đồng ý sẽ không quấy nhiễu nữa, nhưng có điều kiện là: Mã huynh phải sắp xếp thời gian làm lễ siêu độ, cầu cho chúng vãng sinh cõi thiện!

Mã huynh hoan hỷ đáp ứng, ngay tại đó ông liền truyền Tam quy cho chúng và đặt pháp danh: Minh Tâm, Minh An, Minh Lý, Minh Đắc. Hàm ý là kể từ đây, sau khi chúng quy y chánh pháp rồi thì” tâm an lý đắc”, tu hành giải thoát…

Mã huynh kể tiếp:
– Khi đó bạch xà đã thổ lộ tâm tư rất cảm động, tôi nghĩ nên thuật lại để cảnh tỉnh mọi người:
“ Vì cõi súc sinh là một trong tam ác đạo, khổ hết sức!
Bốn con vật chúng nó dựa xác này, đều có thọ mạng hơn ngàn năm trở lên, chúng đã trải qua bao cuộc sóng gió tan thương, chứng kiến bao triều đại thay đổi, sống được đến giờ phải nói là chuyện không hề đơn giản!
Nhưng chúng khẩn cầu tôi dốc sức siêu độ cho chúng, vì chúng muốn vãng sanh thiện đạo, khi thỉnh cầu tôi như vậy có nghĩa là chúng chấp nhận kết thúc thọ mạng còn dài, chấp nhận từ bỏ cuộc sống hơn cả ngàn năm( đã có thần thông) và tình nguyện mau chóng kết thúc cuộc sống hiện tại( chết).

Vì quy luật của vũ trụ là: Chỉ có thông qua thân người mới có thể tu hành giải thoát, nên những loài ở cõi súc sinh vĩnh viễn không thể tu thành chánh quả, thoát khỏi luân hồi.( Chỉ trừ một thiểu số cực ít, đặc biệt mới có ngoại lệ, những thiểu số này chính là Phật, Bồ Tát thị hiện.
Ví dụ: Trong kinh Pháp Hoa có Long nữ tám tuổi thành Phật. Long nữ sở dĩ có thể chuyển thân nam ngay, lập tức thành Phật bởi nhờ tâm xả ly.
Long châu vốn không những có giá trị liên thành, mà đối với loài rồng còn có quan hệ sinh tử, một khi mất đi, tinh mệnh khó bảo toàn! Nhưng Long nữ không chút do dự, đã mang bảo châu cực quý hiếm cúng dường Phật nên lập tức thành Phật)”.

Có thể giải thích rằng nhóm gồm bốn vị chủng loại khác nhau này, tâm xả ly của họ so với Long nữ có thể nói là” dị khúc đồng công”, mà loài rắn biết cầu tiến thường hiếm, chỉ có hai trường hợp là:

+ Một: Phải hội đủ nhân duyên phúc báo lớn mới gặp được bậc tu hành cao, thanh tịnh, có tâm từ bi, đủ sức niệm Phật siêu độ cho chúng. Nương nhờ vào Phật lực gia trì mà chúng được trực tiếp sinh sanh cõi tịnh của chư Phật.
+ Hai: Khi báo thân súc sinh kết thúc, chúng sẽ tiếp tục đầu thai, mang thân người, được hữu duyên gặp Phật pháp, có thể theo trình tự thứ lớp tu hành, thoát khỏi luân hồi.

Nhưng hai trường hợp này tính ra rất hi hữu khó gặp, xem như khó nối tiếp khó…

Bạch xà thưa:
– Chúng tôi muốn có được thân người tu hành là rất khó, cực kỳ khó!
Nhưng đa số loài người các vị có được thân người lại không biết trân quý, không biết nương vào thân người mà nắm bắt cơ hội tu hành… Ngược lại còn tham mê ngũ dục, một khi mất thân người , trầm luân đọa lạc, có muốn tu hành cũng khó!
Tôi thực là ước ao, thèm muốn và tiếc cho loài người các vị…

Sau khi Mã huynh bàn bạc ổn thỏa cùng bốn vị chủng loại dựa xác xong, thì chúng vui vẻ rời đi…

Lập tức em học sinh kia bừng tỉnh trở lại, thần thái phục hồi bình an phi thường…

Còn mẹ em thần trí vẫn tiếp tục bất ổn, hóa ra lại có những chúng sinh khác gá dựa vào…
Mã huynh hỏi ra mới biết đó là cha mẹ ruột của bà đã mất, vì lúc sống họ bị gá dựa làm đồng, nên khi mất đi thần thức không thể chuyển sinh, cả hai đều trở thành quyến thuộc của quỷ vương La Sát, nhận chịu đòn roi, thống khổ hết chỗ nói.

Họ về để năn nỉ cầu xin được siêu độ, Mã huynh cũng hoan hỷ đáp ứng ngay.

Sóng trước vừa đi, sóng sau lại liên tục tới, tất cả tổ tiên của mẹ em học sinh, do lâu nay họ bị lưu lạc trong quỷ đạo, giờ nghe tin Mã huynh sắp tổ chức đại lễ cầu siêu nên vội đến cầu xin ông siêu độ cho… Mã huynh đều nhất nhất đáp ứng.

Nhóm cuối cùng là hai vị rất lạ, khi họ nói lai lịch ra, mọi người đều kinh ngạc, hết hồn. Bởi vì đó là hai vị ở cõi trời Tứ Thiên Vương.
Do họ vốn có túc duyên với gia đình này, thuở còn sống nhờ biết tu thập thiện, rộng tạo công đức nên sau khi chết họ được sinh lên tầng trời thấp nhất của dục giới, cùng vui hưởng phúc trời.
Nhưng giờ đây họ vẫn ngỏ ý cầu xin Mã huynh siêu độ cho, vì mục đích của họ là muốn được sinh về thế giới Tây Phương Cực Lạc.

Mã huynh có chút nghi ngờ, liền hỏi… Hai vị trời bèn giải thích:
– Mặc dù cõi Tứ Thiên Vương có phúc báu thù thắng, thọ mệnh tới 500 tuổi.
Một ngày ở đây bằng 50 năm tại nhân gian, 500 tuổi thọ cõi trời này tương đương 9.125.000 năm ở trần gian.
Thế nhưng phúc trời một khi đã hưởng hết, thì chúng tôi vẫn bị đọa vào ba cõi ác( Đại ngục, ngạ quỷ, súc sinh), tiếp tục cảnh luân hồi sinh tử, thọ khổ trong lục đạo.
Vì vậy, hiện thời tuy cảnh vui nơi cõi trời thù thắng vi diệu vượt xa cõi người, nhưng ngẫm lại không được rốt ráo bền lâu, cho nên chúng tôi thấy chẳng có gì đáng lưu luyến. Chúng tôi muốn cùng xả bỏ thọ mệnh cõi trời để cầu vãng sanh Cực Lạc, chủ yếu là nương nguyện lực Phật A Di Đà tiếp dẫn…
Nhưng muốn được vậy cần có đủ nhân duyên chín mùi… Mà nhân duyên hiện thời được gặp ngài đây đúng là hi hữu khó có. Thế nên chúng tôi mới phải hiện thân khẩn khoản thỉnh cầu Ngài , chỉ cần Ngài đáp ứng nhận làm lễ cầu siêu cho chúng tôi thôi , không phải lo chi khác!

Hai vị trời này còn đề xuất thêm một yêu cầu nữa, họ kể rằng vị lãnh đạo địa phương này vốn có túc duyên với họ( cũng khai báo rõ họ tên của vị lãnh đạo đó cho Mã huynh biết), họ khẩn khoản thỉnh cầu khi cơ duyên đến, xin hãy từ bi, xét theo căn cơ mà hóa độ cho ông ta tin Phật( hiện nay vị lãnh đạo này dưới sự cảm hóa của Mã huynh, cũng đã bắt đầu tu tập, tin Phật pháp).

Mã huynh sau khi nghe hai vị trời bày tỏ nỗi lòng, liền phát đại bi tâm, hoan hỷ nhận lời, ấn định thời gian làm lễ siêu độ cho hai vị này( chuyện Thiên nhân cầu siêu độ, thật là hiếm có).

Chuẩn bị đầy đủ xong xuôi, mấy ngày sau, vào đêm nọ, Mã huynh đúng hẹn tổ chức đại lễ cầu siêu cực lớn.

Trước tiên ông làm lễ triệu thỉnh các chúng sinh đến ứng cúng, sau gia trì pháp thực, cam lồ thủy để họ hưởng dụng tận tình, cuối cùng là cung thỉnh chư Thánh…

Mã huynh hướng dẫn các chúng sanh hiện có đồng tâm chí thành niệm” Nam Mô A Di Đà Phật!” và cung thỉnh chư Phật, chư Bồ Tát quang lâm, từ bi tiếp dẫn…

Theo như Mã huynh và những người có thiên nhãn thông cùng chứng kiến và tường thuật, thì tối đó Phật quang đại hiển, không trung tràn ngập những đóa sen hồng, Tây Phương Tam Thánh và vô số Bồ Tát đồng hiện thân đến, các chúng Thiên nhân, quỷ, súc sinh… đều có mặt, tùy theo thiện căn và túc nghiệp bất đồng, mà hướng đi của họ khác nhau…

Những vị đủ phúc thì vào được liên hoa, liên hoa liền bay lên, toàn bộ đồng theo Phật A Di Đà vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc.
Còn những ai không vào được liên hoa, thì Bồ Tát Quan Thế Âm hướng dẫn họ đầu sanh cõi thiện, đợi nhân duyên chín mùi, sau đó nghe pháp thực hành, tu đến giải thoát…

Đại lễ kéo dài bốn tiếng, các cõi chúng sanh đều được hoan hỷ, mỗi loài đều tự thác sinh vào chỗ của mình.
Người tham gia đại lễ cũng được tiêu trừ nghiệp chướng, pháp hỉ sung mãn, đối với Phật pháp càng sinh khởi tín tâm kiên định không gì sánh bằng.
( Hết)

– Tác giả: Long Thọ –
– Biên dịch: Hạnh Đoan –

Related Articles

Responses