LÚC CÒN TRẺ NÊN TU MỘT CHÚT PHƯỚC, ĐẾN LÚC TUỔI GIÀ THÌ BẠN SẼ HƯỞNG PHƯỚC, SẼ CÓ NHIỀU NGƯỜI ĐẾN LO LẮNG CHO BẠN, LÚC T

LÚC CÒN TRẺ NÊN TU MỘT CHÚT PHƯỚC, ĐẾN LÚC TUỔI GIÀ THÌ BẠN SẼ HƯỞNG PHƯỚC, SẼ CÓ NHIỀU NGƯỜI ĐẾN LO LẮNG CHO BẠN, LÚC TRẺ CHẲNG CHỊU TU PHƯỚC ĐẾN LÚC TUỔI GIÀ CHẲNG CÓ AI LO LẮNG THÌ PHẢI CHỊU KHỔ THÂN LAO NHỌC, NHỮNG NHÂN DUYÊN QUẢ BÁO NÀY THẬT LÀ TƠ HÀO CHẲNG SAI.

Trích : HỌC VI NHÂN SƯ HÀNH VI THẾ PHẠM

Khi gặp chuyện trong thế gian thì chúng ta làm, đó là tu phước. Lúc làm việc thì đừng sợ chịu thiệt thòi, làm nhiều là tu nhiều phước, như vậy thì có gì chẳng tốt? Lúc làm chẳng nên chấp trước, chẳng nên để trong tâm, trong tâm một dấu vết gì cũng chẳng lưu giữ lại, như trong kinh Kim Cang có nói: ‘Nên không trụ vào đâu để sanh cái tâm ấy’ (Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm). Ðó mới là phước báo chân chánh, phước đức biến thành công đức. Nếu trong tâm cứ thường nghĩ: ‘Tôi đã từng làm được bao nhiêu việc’, đó tức là pháp thế gian, là phước báo hữu lậu sẽ có quả báo rất nhỏ.

Lúc còn trẻ nên tu một chút phước, đến lúc tuổi già thì bạn sẽ hưởng phước, sẽ có rất nhiều người đến lo lắng cho bạn. Lúc trẻ chẳng chịu tu phước đến lúc già chẳng có ai lo lắng cho thì bạn vẫn phải lao nhọc, những nhân duyên quả báo này thiệt là tơ hào chẳng sai.

Chuyển biến phước đức thành công đức.

A DI ĐÀ PHẬT

Related Articles

Responses