**LỬA NGHIỆP **

Lửa thế gian đốt cháy những vật hữu hình, lửa nghiệp chướng đốt cháy thân tâm, đốt cháy vị lai. Phàm những nghiệp đã tạo, dù có khéo léo che giấu đến đâu cũng không thể che được bản tâm mình. Khi mạng chung, những tội phước đã làm trong một kiếp sống sẽ trình chiếu như một thước phim sống động, mà qua đó sẽ ấn định ta tiếp tục luân hồi ở cảnh giới nào. Bài pháp dưới đây rất ý nghĩa và thiết thực cho chúng ta hiểu rõ mà chuẩn bị kỹ cho mình một thước phim cuối đời.

“Một thời, Đức Phật ở trong vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:

Có pháp đốt cháy và pháp không đốt cháy. Hãy lắng nghe và suy nghĩ kỹ, Ta sẽ vì các ông mà giảng nói.

Thế nào là pháp đốt cháy? Nếu người nam hay người nữ nào, hành pháp ác bất thiện, phạm giới; thân thành tựu ác hạnh; khẩu, ý thành tựu ác hạnh; người ấy về sau, khi khốn khổ bởi tật bệnh, nằm liệt trên giường, chịu nhiều đau đớn.

Lúc bấy giờ, tất cả những việc làm ác trước kia người ấy đều nhớ lại hết. Cũng như bóng núi lớn che ánh mặt trời Tây; cũng vậy, chúng sanh trước kia đã tạo ra mọi điều ác, những pháp ác bất thiện do thân, khẩu, ý nghiệp, đến lúc lâm chung, tất cả đều hiện ra, tâm sanh hối hận: ‘Than ôi! Than ôi! Vì trước kia không tu thiện, chỉ làm ác, nên sẽ đọa vào đường dữ, chịu nhiều khổ đau’.

Sau khi nhớ lại rồi, tâm bị đốt cháy, tâm sanh hối hận. Khi sanh tâm hối hận nên không được chết với tâm thiện; đời sau tâm bất thiện cũng tiếp nối sanh. Đó gọi là pháp đốt cháy.

Thế nào gọi là pháp không đốt cháy? Nếu người nam hay người nữ nào thọ trì tịnh giới, tu pháp chân thật, thân thành tựu nghiệp thiện; khẩu, ý thành tựu nghiệp thiện; khi lâm chung tuy thân gặp phải khổ nạn, nằm liệt trên giường bệnh, thân thể chịu nhiều đau đớn, nhưng tâm người ấy nhớ lại pháp thiện trước kia đã tu; thân, khẩu và ý đã thành tựu thiện hạnh.

Lúc bấy giờ, duyên vào những pháp thiện, người ấy nghĩ rằng: ‘Thân, khẩu, ý ta đã tạo ra thiện hạnh như vậy, không làm các điều ác, sẽ sanh về đường thiện, không đọa vào đường ác, tâm không có gì hối hận’. Do tâm không biến hối, nên mạng chung với thiện tâm, qua đời sau thiện vẫn tiếp tục. Đó gọi là pháp không đốt cháy (…).

Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành”.

(Kinh Tạp A-hàm, kinh số 1244 [trích])

Sau khi chết, ta không thể mang theo bất cứ thứ gì đang sở hữu ngoại trừ nghiệp quả. Nó luôn theo ta như hình với bóng, mãi không rời, suốt từ kiếp sống này qua kiếp sống khác. Đó chính là tài sản duy nhất mà ta có thể sở hữu được. Tích phước hành thiện thì có quả lành, tạo nghiệp làm việc ác thì gieo quả ác. Những nghiệp quả ta gieo trồng ở kiếp sống này là tiền đề để quyết định ta sẽ đi đến đâu ở kiếp tiếp theo và thậm chí là vô số kiếp nữa. Đạo Phật có câu: “ muốn biết nhân đời trước thì xem quả hiện tại, muốn biết quả tương lai thì xét nhân hiện tại “.

Chúng ta thường nghĩ rằng số phận mình do trời định và thường oán trách, than vãn, đau khổ với những điều không may hay những bất hạnh xảy đến với bản thân. Đó thực sự là một tư duy thiếu trí tuệ và chưa thấu hiểu quy luật nhân quả vũ trụ. Việc hiểu rõ và chấp nhận những bất hạnh, đau khổ đến với mình là một cách để giảm bớt phiền não. Và thay vì tự mình dằn vặt với những gì đang xảy ra, hãy bắt tay vào gây dựng, gieo trồng cho mình một tương lai tốt đẹp hơn, do chính mình tự quyết định. Chết không phải là hết, chết chỉ là sự chấm dứt một kiếp sống này và chuyển sang một kiếp sống khác trong vô số kiếp luân hồi này mà thôi. Hãy tỉnh táo và sáng suốt xây dựng những kiếp sống tốt đẹp cho bản thân mình.

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x