LÒNG TIN ĐƯỢC CẢM ỨNG.

LÒNG TIN ĐƯỢC CẢM ỨNG.

Trước kia tôi từng cảm thấy Bồ Tát Từ Bi mà phù hộ, thật là không thể ngờ được. Từ khi tôi tin Phật đến nay thoáng đã mười lăm năm. Vì là ở hàng ngũ quân chính, ít có thì giờ tu trì, Địa Tạng Kinh cũng chưa được đọc. Năm Dân Quốc 32 (1943) tôi phục vụ ở Quảng Đông Hưng, Ninh Phòng Không chỉ huy bộ.

Trong bạn đồng sự có hai vị họ Trần, có tính thích bắn chim đang bay. Tôi thường khuyên can và thừa cơ tuyên dương Phật pháp, và khen mọi thần uy cũng như công đức của Địa Tạng Bồ Tát. Quyến thuộc của hai vị họ Trần và một vị họ Hứa được Phật pháp cảm hóa, đều lập bàn thờ cúng bái, tuyên dương Thánh Hiệu Bồ Tát. Lòng tin của vị họ Hứa rất là vững chắc, rất là siêng năng thành kính.

Mùa Thu năm đó, tôi vì mắc bệnh nên xin từ chức về quê. Một hôm nọ, ở nhà bỗng ngẫu nhiên mở cuốn Địa Tạng Bản Nguyện Kinh ra xem, mới được vài ba trang, cảm thấy mùi thơm trong quyển Kinh tỏa ra, không lâu thì ngửi thấy mùi thơm phảng phất đầy nhà mãi không tan. Lúc đó tôi đang bị bệnh chưa khỏi, bởi lẽ nhà nghèo không đủ tiền mua thuốc để chữa trị. Vài ngày sau có báo động khẩn cấp, tôi vội chạy ra hầm trú ẩn, vừa ra khỏi cửa thì phi cơ địch đã đến dội bom một cách kịch liệt.

Tôi là người đang có bệnh, sợ quá ngất đi, nằm dưới đất như người trúng gió mất hồn. Lúc đó người nhà đã chạy hết vô hầm phòng không, nên không ai biết gì cả. Tôi từ 3 giờ chiều chết giấc mãi đến 7 giờ mới tỉnh lại, qua bốn tiếng đồng hồ. Kỳ lạ hơn nữa là hai ngày sau, bệnh tôi tự nhiên khỏi hẳn.

Đó cũng là nhờ pháp lực Từ Bi của Phật cả. Nay nhờ ơn Phật và Bồ Tát, nên ghi chuyện này để nhớ ơn mãi mãi.

Nguồn: Diệu Liên

Related Articles

Responses