LOÀI VẬT KIẾP TRƯỚC CŨNG TỪNG LÀ NGƯỜI TRỜI, TỪNG LÀ PHẠM THIÊN, TỪNG LÀ NGƯỜI. DO HẾT PHƯỚC MÊ LẦM MÀ ĐỌA LÀM LOÀI VẬT.

(SƯ BÀ HẢI TRIỀU ÂM KỂ VỀ LOÀI VẬT)

Khi nhập thất ở Linh Quang, ở đây có rất nhiều chuột. Mỗi ngày một bữa cơm, thầy để một chén cơm cho chúng. Có điều lạ là chén cơm mà mịnh định phần cho nó thì chén cơm ấy ngày nào cũng hết sạch, còn trái cây để trên bàn thờ không bao giờ nó động đến.

Kinh sách Phật để đầy nhà nhưng không bao giờ nó cắn hay gặm nhắm. Không phải nó không cắn giấy vì thầy có một thùng đựng giấy nháp bỏ, thì nó vào lấy cắn tan tành mà mang đi.

Dù thầy có ngồi đọc sách kế bên nhưng chúng nó vẫn thản nhiên bò vào tha giấy đi. Thời gian như vậy cũng mấy năm trời nhưng tuyệt nhiên kinh sách Phật chúng không bao giờ dám đụng đến.
Cho nên chúng ta thấy loài vật thương tâm lắm, tội nghiệp lắm. Nó hiểu những thứ thầy vứt đi mới dám đụng đến.

Hồi đó, một tỳ kheo ni Đức Thanh ở Sài Gòn lên thăm thầy mấy hôm. Một buổi sáng thì cô ấy lại phòng thầy và mang theo túi y đựng một nắm tiền bị chuột cắn nát bét.

Tiền này cô ấy giấu trong 3 tấm y để trong tủ. Bao nhiêu chăn mền không cắn mà chúng nó chui vào túi y để cắn nát số tiền đó. Thầy mới hỏi mang tiền lên làm gì để chuột nó cắn, cô thành thật trả lời rằng : “Muốn giấu thầy, con tậu miếng đất ở trên này rồi làm cái thất. Con định xong cả rồi mới cho thầy hay thì sự việc đã rồi thầy cũng phải cho nhưng không ngờ tụi chuột cắn như vậy”.

Bọn chuột chúng vô cùng thông minh, biết được ý đồ không tốt nên làm vậy. Loài vật nó có linh tính, trực giác, hiểu biết nhưng đời sống của nó nhiều sự vất vả, nhọc nhằn nhiều chướng ngại. Loài vật cũng có linh tánh như con người vì vậy hãy từ bi thương yêu và bảo vệ chúng.

Chẳng phải chúng đời trước từng là người, từng là vua trời, từng là phạm thiên, từng là đại phạm thiên sao ? Chỉ vì hết phước mà luân hồi rồi mê lầm. Cho nên, đối với loài người chúng ta thương một phần, mà đối với loài vật chúng ta phải thương gấp năm, gấp mười.

Thầy nói thế để mọi người hiểu rằng đừng vì loài vật chúng nó bê tha, bẩn thỉu mà chúng ta đối với chúng nó lạnh lùng , xa lánh . Tội nghiệp !
Đối với con chó, con mèo, con gà, con vịt đến những con nhỏ nhất như châu chấu, chuồn chuồn,… phải tận tình, thương xót . Đặc biệt với những con chó, mèo ở bên cạnh mình. Khi trông thấy nó, phải vuốt ve nó một cái cho nó biết là có người thương nó, nó đỡ khổ cái thân nó.

Nghe tiếng chó sủa, mèo kêu thì phát tâm niệm Phật cho nó một tiếng. Đối với chúng nó chúng ta không làm gì được nhưng chúng ta niệm Phật, niệm Quán Thế Âm Bồ Tát , Đức Đại Thế Chí Bồ Tát, Đức Địa Tạng Bồ Tát…
Như vậy mình sẽ kết duyên với chúng nó, như vậy chúng nó dựa vào thần lực của Chư Phật, tam bảo mà thoát súc sinh về cõi Phật.

Sư bà Hải Triều Âm kể chuyện.
Nguồn: Minh Diệu

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x