LO LẮNG NHIỀU THÌ BẠN ĐƯỢC GÌ? (Phần 1).

LO LẮNG NHIỀU THÌ BẠN ĐƯỢC GÌ? (Phần 1).
(Nguồn: Quang Tử)

Sống trong cuộc sống – thế thì bạn luôn phải suy nghĩ, lo lắng về một điều gì đó. Vì sao? Vì lo nghĩ và tìm cách giải quyết, bạn sẽ đạt được một cái gì đó.
Khi còn nhỏ ngồi trên ghế nhà trường, bạn sẽ phải lo về những bài kiểm tra, những kì thi, làm sao để học giỏi, để có được nhiều điểm 9, điểm 10.
Một số người lo đến phát sốt, trở thành một nỗi ám ảnh đến tận nhiều năm sau, dù không còn đi học nữa. Khi ấy, niềm ao ước của một học sinh là sau này lớn lên sẽ làm bác sĩ, công an, kĩ sư, bác sĩ, họa sĩ, phi hành gia .v.v… và thật hạnh phúc khi không còn phải lo lắng về bài vở, thi cử nữa.

Lớn lên, quả nhiên, bạn không phải lo học bài, thi cử nữa (đa số là vậy), điểm 10 hay điểm 1 gì gì nữa cũng không cần bận tâm. Nhưng cuộc sống đã kịp thời bổ sung ngay lập tức những thứ mới. Kiếm sống, mưu sinh, việc làm, sự nghiệp, việc sếp giao chưa làm xong, khi nào tăng lương, hay kho hàng bán mãi chưa hết… sẽ thay thế những bài thi, trở thành mục tiêu để bạn lo nghĩ, và lại phấn đấu.
Công việc ổn định một chút rồi thì hết lo nghĩ chăng ? Đâu có. Công việc mà ổn ổn thì sẽ là mối lo tích lũy tiền mua nhà, mua xe…Bạn sẽ nghĩ: “Cố lên, hãy phấn đấu, ta sẽ có nhà, có nhà rồi thì ta sẽ có xe hơi, có xe rồi ta sẽ lại có cái kia…khi đó ta sẽ được nghỉ ngơi”

Đó là tôi chỉ nhắc đến những cái lo dài hạn một chút, chưa có kể đến bệnh tật, thiên tai, trộm cướp … cùng mọi thứ tai họa bất thình lình vẫn hay thường ập đến với bất cứ ai để người ta chạy đôn chạy đáo lo giải quyết.

Chưa hết đâu, rồi bạn sẽ diện kiến với nỗi lo về kết hôn, tìm “một nửa còn lại” của mỗi người.
Tìm mãi không được thì không chỉ bạn lo, mà cả gia đình, dòng tộc sẽ nhảy vào lo cùng bạn.
Nếu có rồi, thì sẽ tiếp tục lo về đám cưới. Cưới rồi thì lo sinh con. Không sinh được thì lo làm sao sinh cho bằng được. Sinh được rồi thì có thể lo sinh thêm đứa nữa.
Con cái lớn lên thì lo cho nó đi học, mỗi đứa 12 năm phổ thông và 4-5 năm Đại học (thường là vậy) và chứng kiến một vòng lặp mới của bọn chúng, chia sẻ cùng chúng trong mọi nỗi lo.
Rồi thì chúng sẽ lại đi theo con đường năm xưa bạn đã đi, dù có khác nhau đấy, xong chung quy cũng chỉ là LO VÀ ĐI GIẢI QUYẾT CÁC NỖI LO mà thôi.
Nhưng rồi giả sử mọi việc đều đã được lo liệu ổn thỏa, bạn đã già, những chuyện lớn trong đời cần làm cũng đã làm xong, vậy hết lo được chưa?
Không ! Bấy giờ sẽ xuất hiện một nỗi lo, lớn đến mức, với nhiều người nó biến thành nỗi sợ hãi: đó là cái chết.
Người trẻ thường ít nghĩ đến cái chết, vì thấy nó còn quá xa để lo nghĩ. Nhưng khi đã già, thấy một năm trôi qua nhanh như điện giật, vừa mới chúc tết nhau đây, thoáng cái đã lại phải lo dọn nhà, chuẩn bị mai đào đón năm mới. Giật mình vì chỉ vài lần như thế nữa thôi sẽ là dấu chấm hết. “Chết là hết ? Hay là sẽ đi về đâu? Với những gì cả đời đã làm, linh hồn ta sẽ đi về đâu?”…

Cả một chuỗi dài dằng dặc, chưa bao giờ con người ta được dừng lại. Luôn luôn có một cái gì đó để mà lo nghĩ ở trước mắt. Thôi thúc con người ta phải nhảy vào giải quyết hết năm này đến tháng khác, hết thời kì này đến thời kì khác. Chúng dồn dập đến mức choáng ngợp hết mọi ngóc ngách của tâm trí, hút cạn mọi sự nhiệt huyết của đời người, khiến người ta không kịp nhận ra điều gì, thì đã trôi qua hết một kiếp người.
Để được những gì ? Vất vả nhiều như thế để lo nghĩ, xoay sở, phấn đấu, rốt cuộc là để đạt được cái gì ?
Những bài thi 10 điểm hay 1 điểm, thì cũng đã mục nát ở một chỗ nào đó bạn không thèm biết, và cũng chẳng ai thèm biết.
Công việc mà một thời ao ước mãi mới xin được, thì cũng đã thôi việc lâu rồi.
Kế hoạch kinh doanh khiến mất ăn mất ngủ một thời, sau cùng đã dừng lại, thành công hay thất bại, thì cũng đã là dĩ vãng. Cuộc đời mỗi người sẽ có những đỉnh cao nào đó, xong lịch sử chưa từng ghi nhận bất cứ ai vĩnh viễn luôn ở đỉnh cao cả. Đã có lên thì phải có xuống. Có được rồi sẽ có mất.
Bạn lại tự nhủ “phong độ là nhất thời,đẳng cấp là mãi mãi”, ơ nhưng mà cái đẳng cấp mãi mãi ấy sẽ lưu ở đâu?

Có những thời kì bạn được nổi danh, sự có mặt của bạn khiến mọi người nể trọng, tung hô. Xong rồi sự quên lãng kéo đến xóa đi tất cả. Giống như cách tuổi già xóa nhòa đi vẻ đẹp của các cô gái.
Nếu bạn tự nhủ, ít nhất thì con cháu bạn cũng luôn phải kính trọng bạn, bạn đã sinh ra và nuôi lớn chúng mà. Nhưng đời nghiệt ngã vậy đấy, rồi thì tất cả mọi người cũng sẽ quên bạn tên gì, và chẳng ai quan tâm bạn đã từng sống trên đời cả. Bạn không tin ư ? Bạn có biết cụ cố 7 đời của bạn tên gì không ?

Cả đời làm lụng con người ta làm ra rất nhiều tài sản. Nhưng có phải là chúng sẽ ở trong túi ta mãi chăng ? Nếu đã trải qua rồi, thì bạn biết chắc rằng không. Mọi tài sản bạn lấy được từ vũ trụ này bỏ vào trong túi, rồi thì vũ trụ này sẽ thò tay vào túi bạn và đòi lại hết, không cách này thì cách khác.
Nếu bạn bằng một cách tài tình nào đó, giữ được phần lớn tài sản cho đến tận khi chết. Không sao, vũ trụ chỉ cần chờ sau khi bạn chết là sẽ cách thu hồi lại thôi.Vì ngay đến chính mạng sống của bạn, thân xác của bạn, cũng sẽ bị thu hồi lại bất kì lúc nào bạn không cách gì kiểm soát được, thì có cái gì bạn giữ được chứ ?

Vậy bạn đã trả lời được câu hỏi ban nãy chưa ?
“Để được những gì ? Vất vả nhiều như thế để lo nghĩ, xoay sở, phấn đấu, rốt cuộc là để đạt được cái gì ?”
Nếu được thì cho tôi biết nhé, vì tôi cũng đang thắc mắc điều ấy. Tôi muốn tìm loại thành tựu nào đó để phấn đấu, và yên tâm rằng thành tựu đó không bao giờ bị mất. Xong mãi chưa tìm ra được.
Quang Tử thường nói về nhân quả luân hồi, làm việc gì để tạo ra phước báo, phước báo ấy sẽ có thể mang qua kiếp sau. Đúng vậy, nhưng kiếp sau ấy, hưởng hết phước báo rồi, qua kiếp tiếp theo nữa phước có còn không ?
Đã ở trong vòng luân hồi này, phước thì phước, cũng đến lúc phải hết, giống như tiền vậy, làm ra, đem hưởng, nó sẽ hết, và lại tiếp tục phải làm ra, rồi mới được hưởng tiếp, và rồi lại hết, một vòng bất tận vô số kiếp.
Từng có một ông vua rất giỏi, rất có phước báo. Chắc ông ta đã tạo phước nhiều kiếp rồi, nên kiếp đó ông ta được làm vua, đã vậy lại cực kì thông minh, oai dũng- một nhân tài kiệt xuất về quân sự và nhiều lĩnh vực khác.
Ông ta tên là Alexander Đại đế, là vua của nước Macedonia (cai trị từ năm 336 – 323 TCN) một trong những vị vua nổi tiếng nhất lịch sử. Ông dẫn quân đi trinh phạt được rất nhiều các vương quốc khác, thành lập ra một đế chế cực kì hùng mạnh.
So với chúng ta, ông ấy có vẻ hoành tráng hơn nhiều, xong bản chất vẫn thế thôi : lo tính xoay sở để đạt được cái gì đó, không đạt được được thì thất vọng, mà đạt được rồi thì sao ?
Sau tất cả những năm tháng huy hoàng, ông cũng đến lúc đối diện với cái chết. Rất thông minh, ông ta nhận ra cái gì đó không đúng. Rồi ông suy xét lại cả cuộc đời mình trong nhiều ngày, và ngộ ra một bài học, một bài học quá thấm thía. Tiếc là khi ông hiểu ra bài học này, thì cũng đã hết đời rồi, không thể áp dụng cho mình được nữa. Ông quyết định, phải truyền lại cho hậu thế, bằng mọi giá phải làm cho nhân loại hiểu được bài học quý báu này.
Trong giây phút cảm nhận được cái chết đang bủa vây lấy mình, Alexander đã cho gọi quần thần lại và tuyên bố di ngôn:
– Trước khi chết, ta có 3 điều muốn các ngươi thực hiện, nhất định không được trái ý. Cụ thể, ba điều đó như sau:

Điều thứ nhất : Trong đám tang ta, lệnh cho các ngự y giỏi nhất thế gian khiêng quan tài của của ta ra huyệt.
Điều thứ hai : Đem hết vàng bạc, châu báu, ngọc ngà mà cả đời ta đã vơ vét được, đang tích trữ trong kho, hãy đem rải ra đất suốt dọc con đường dẫn ra nghĩa địa.
Điều thứ ba : Hãy hé mở nắp quan tài, đặt bàn tay của ta thò ra bên ngoài, để tất cả đều nhìn thấy được.

Nghe xong ba điều di ngôn kì quặc ấy, quần thần của Alexander đều vô cùng kinh ngạc, cho rằng hoàng đế của mình đã không còn tỉnh táo. Alexander lấy sức thở một hơi dài, đoạn nhìn tất cả một lượt và nói:
– Sở dĩ ta yêu cầu các ngươi làm điều đó là muốn nhắn nhủ với con người thế gian 3 điều này:

Thứ nhất, ta có quyền lực mạnh nhất thế gian, sai xử tất cả thần dân, kể cả những thầy thuốc giỏi nhất, muốn thuốc gì cũng có thể có được, nhưng dù cho thế đi nữa, thì ta vẫn chết, điều này không thể thay đổi được. Sai các thần y giỏi nhất khiêng quan tài của ta, là để mọi người hiểu ra điều này.

Thứ hai, ta cả đời trinh phạt, thu gom được rất nhiều, khối tài sản của ta lớn nhất thế gian, kho báu của ta không ai so được, nhưng khi đối diện với cái chết, chúng vô nghĩa, ta vẫn phải bỏ chúng lại trên mặt đất, chứ không cách nào mang theo được. Sai rải vàng ngọc trên đường, là để cho thế nhân thấy rõ. Ta tài giỏi như thế còn không mang theo được, vậy thì mọi người nghĩ mình có thể mang theo được sao ?

Thứ ba, khi ta đến với cuộc đời này, chỉ có hai bàn tay trắng. Khi ta rời khỏi thế gian, vẫn trắng hai bàn tay. Chẳng thể cầm theo được gì cả, quy luật luôn là thế, ta là đại đế – vua của các vua thì cũng vậy mà thôi. Để bàn tay ta phơi ra khỏi nắp quan tài, là để mọi người có thể thấy điều ấy.

Đọc xong về chuyện ông vua này rồi, tôi đột nhiên cảm thấy thấm thía một từ, được ghi nhiều trong kinh Phật. Đúng ra thì đó là một quy luật, và quy luật này có sức mạnh hủy diệt ghê gớm vô cùng, quy luật ấy có 2 chữ thôi : VÔ THƯỜNG !
Dịch sát nghĩa, 2 chữ ấy đơn giản là chẳng có gì còn mãi cả.
Quy luật này ngắn gọn, dễ hiểu thế thôi. Nhưng mà đời sẽ có mấy ai thực sự hiểu được đây ?
Thế gian này, nói rộng hơn thì là trong cái lục đạo luân hồi này, mọi thứ đều thế, không có gì còn mãi cho bạn cả. Thế thì, vất vả cả đời để lo nghĩ, xoay sở, phấn đấu, rốt cuộc là để được cái gì ?
(Quang Tử)
… còn tiếp phần 2. Các bạn đón xem tại fanpage Quang Tử nhé!

Đường link Trang Fanpage Quang Tử ⬇️⬇️⬇️
https://www.facebook.com/quangtu.chuyennhanqua/

Công đức chia sẻ Phật Pháp là vô cùng vô tận, có thể làm tiêu trừ nghiệp chướng, thay đổi vận mệnh, tăng trưởng duyên lành.
Xin bạn hãy mạnh dạn chia sẻ các bài viết Phật Pháp, giúp cho ngày càng có nhiều người được tiếp cận với đạo lí, trên đền ơn Phật, dưới cứu độ muôn loài! Nam Mô A Di Đà Phật _()_

Related Articles

Responses