LÀM VIỆC ÁC CỐ TÌNH CHE DẤU, SAU 20 NĂM BỊ SÉT ĐÁNH CHẾT.

LÀM VIỆC ÁC CỐ TÌNH CHE DẤU, SAU 20 NĂM BỊ SÉT ĐÁNH CHẾT.
(Theo Sound of hope).

Trong cuộc sống, có người làm việc tốt nhưng thường xuyên bị ức hiếp. Trái lại, một số lưu manh côn đồ hành ác lại không bị báo ứng. Trên bề mặt giống như họ đang sống thoải mái vậy. Một số người cho đó là bất công, oán trách “ông Trời không có mắt”, “Thần linh không có mắt”. Nhưng những người cao tuổi hơn, hiểu biết đạo lý nhân sinh hơn sẽ thể nghiệm được rằng “báo ứng không phải không có, chỉ là chưa tới thời điểm mà thôi”.

Chuyện kể rằng vào tháng 2 năm Càn Long thứ 3, một người lính tên là Mỗ Giáp của doanh trại quân đội bị sét đánh chết. Người lính này thường ngày không làm việc xấu khiến mọi người thấy vô cùng kỳ lạ. Có một người lính già ở cùng đơn vị với Mỗ Giáp; người này biết anh ta khi mới nhập ngũ cách đây 20 năm. Người lính già đã chia sẻ với mọi người rằng: “Thời gian này Mỗ Giáp đã thay đổi; không hành ác và làm điều thiện. Tuy nhiên cách đây 20 năm, anh ta đã từng làm một chuyện khó ai chấp nhận”. Nói rồi ông kể cho mọi người về sự việc cách đây 20 năm:

“Năm đó, có vị tướng quân dẫn binh lính đi săn ở núi Cao Đình (phía đông bắc thành Hàng Châu), Mỗ Giáp là một binh sĩ trẻ mang đồ dựng lều đi cùng.
Một hôm vào lúc trời chạng vạng tối, một tiểu ni cô đi ngang qua lều anh ta vừa dựng. Thấy xung quanh không có ai, anh ta đã cưỡng ép kéo tiểu ni cô vào lều định dở trò làm bậy. Tiểu ni cô không ngừng chống cự; cuối cùng bị anh ta xé rách quần. Tiểu ni cô khóc ròng bỏ chạy. Mỗ Giáp đuổi theo tới hơn nửa dặm nhưng không bắt được; tiểu ni cô kịp trốn vào nhà một người nông dân. Mỗ Giáp thất vọng chán nản quay trở về.

Nhà của người nông dân nơi tiểu ni cô ẩn nấp khi đó chỉ có một người phụ nữ trẻ tuổi và đứa con nhỏ. Chồng cô ấy đang đi sang tỉnh khác làm thuê. Thấy có người đột ngột xông vào, người phụ nữ không muốn cho tiểu ni cô ở lại. Tiểu ni cô khóc ròng chia sẻ tình cảnh bi thương mình vừa gặp phải; cầu xin chủ nhà cho nghỉ nhờ một đêm. Lấy làm thương cảm, người phụ nữ đưa cho cô mượn một chiếc quần của mình.
Tiểu ni cô hứa: “Sau ba ngày nữa, tôi nhất định sẽ quay lại trả chị quần!” Trời chưa sáng, tiểu ni cô đã thức dậy rời đi.

Sau đó chồng của người nông dân đi làm về, thay đồ và đi tắm. Lúc đó người vợ mở hành lí, chuẩn bị đồ cho chồng nhưng không tìm thấy quần của anh; chiếc quần của vợ vẫn còn trong đó. Lúc này người vợ mới nhận ra rằng đêm qua đã đưa nhầm chiếc quần của chồng mình cho ni cô nọ. Đang tự trách mình thì con trai nhỏ tới bên mà nói: “Tối qua có một nhà hòa thượng đến mặc đi rồi”. Người chồng nghe vậy, bắt đầu nghi ngờ và tra hỏi vợ mình ngọn ngành.
Đứa trẻ kể cho cha mình, tối qua có một nhà sư đến cầu xin mẹ cho ngủ trọ lại một đêm như thế nào; mẹ lấy quần cho mượn như thế nào, khi trời chưa sáng đã rời đi như thế nào…

Người phụ nữ đứng bên cạnh dùng mọi cách thanh minh; giải thích đó là “ni cô” không phải là “hòa thượng”. Nhưng chồng chị không tin, ban đầu chỉ chửi bới, sau đó đánh đập. Người vợ oan ức, tủi thân vừa khóc vừa kể cho hàng xóm nghe, nhờ mọi người giúp đỡ. Tuy nhiên hàng xóm thấy chuyện xảy ra vào ban đêm; không ai tận mắt chứng kiến ​​nên đều nói không biết. Không thể chịu đựng được sự oan ức dày vò; nhất thời nghĩ không thông nên người vợ treo cổ tự tử mà qua đời.

Sáng sớm hôm sau có người gõ cửa; người chồng ra mở và thấy một tiểu ni cô đứng đó với chiếc quần của anh; lại mang theo một giỏ bánh để cảm ơn. Lúc này, đứa nhỏ chỉ vào ni cô mà nói: “Đây là tiểu hòa thượng ngủ nhờ nhà chúng ta đêm qua”.
Người chồng nghe thấy như sét đánh ngang tai; vô cùng hối hận cầm gậy đánh con. Vì quá uất ức nên đánh chết con trước quan tài vợ; sau đó anh ta cũng treo cổ tự tử.

Những người hàng xóm sợ sẽ phiền phức rắc rối nếu quan phủ xử lý, nên mọi người góp tiền để chôn cất gia đình ba người họ và che dấu sự việc.

Người lính già kể tiếp, mùa đông năm sau vị tướng quân nọ lại đến đó. Người dân địa phương vẫn bàn tán xôn xao về vụ việc này. Mặc dù trong thâm tâm ông biết là nguyên nhân do Mỗ Giáp gây ra; tuy nhiên do sự việc đã lắng xuống nên không nhắc lại và truy cứu”.
Mỗ Giáp cũng chia sẻ với người lính già, anh đang cảm thấy vô cùng hối hận. Từ đó Mỗ Giáp cải tà quy chính hy vọng che đậy tội lỗi của mình. Nhưng không ngờ, anh ta phải không thể thoát nếu ông Trời muốn trừng phạt kẻ ác.

Đừng nghĩ rằng mình làm chuyện xấu sau lưng người khác, nếu không nói ra thì không ai biết, cũng không hề hấn gì. Có câu: ‘Muốn người khác không biết, thì trừ khi không làm’. Kỳ thực ngay trên đỉnh đầu ba thước, thời thời khắc khắc đều có Thần linh chăm chú quan sát nhất cử, nhất động, dù chỉ là nhất tư, nhất niệm.
Sống nơi thế gian, làm người nên biết rằng ‘Thiện ác đều có báo ứng’ chỉ là đến sớm hay muộn mà thôi. Sự việc này cũng không nhất định là phải cho người được nhìn thấy.
(Nguồn: Nguyện Ước)

Related Articles

Responses