KÍNH TIN PHẬT DƯỢC SƯ – HAI CHÂN HẾT BẠI LIỆT.

KÍNH TIN PHẬT DƯỢC SƯ – HAI CHÂN HẾT BẠI LIỆT.
(Trích “Nhân Quả Báo Ứng, Những Điều Mắt Thấy Tai Nghe”)
– CS Tịnh Tùng –

Tiên sinh Kim Chí Kiên giữ chức trưởng phòng giáo vụ của trường cao đẳng Hạp Bắc Kiến Quốc thành phố Thượng Hải, là chuyên gia về ngành khoa học xã hội.

Do lúc nhỏ ăn chơi trác táng, cho nên bị bệnh bại liệt, hai chân không thể đi được. Khi lên lớp, cũng như làm bất cứ việc gì đều có người dìu đỡ.
Sau khi bị bệnh 4 năm, gia đình đưa ông vào bệnh viện Đức Nhật chữa trị, nhưng đều vô hiệu.

Năm 1935 thầy giáo của ông là Tra Mãnh Tể đến Thượng Hải, thầy cùng ở chung phòng với ông.
Thầy giáo Tra là Phật tử thuần thành, có tín tâm thanh tịnh đối với Tam Bảo, ông cũng phát nguyện ăn chay trường, cho nên đi đâu cũng mang tượng Phật đi theo, lần này đến Thượng Hải đương nhiên cũng mang theo, ông chọn một nơi cao ráo, thoáng mát trong phòng để an vị tượng Phật, ông thường đem những lời Phật dạy khuyên người học trò cũ.

Kim tiên sinh bình thường rất dị ứng với Phật pháp, nhưng trước tình nghĩa thầy trò thâm sâu ông không thể cự tuyệt, chính là mưa dầm thấm đất, Kim tiên sinh dần dần thâm nhập được những lời khuyên của thầy, ông bắt đầu ăn chay, trì giới.

Thầy giáo Tra rất quan tâm đến bệnh tình của người học trò cũ, thường an ủi, khuyên nhủ, động viên, khuyến khích, đặc biệt ông tặng cho người học trò cũ một thánh tượng đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, còn khuyên tiên sinh hãy thường xuyên lễ bái, cúng dường. Sau đó, ông giảng kinh “Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Bổn Nguyện Công Đức” cho tiên sinh nghe, nghe xong ông phát khởi tín tâm thanh tịnh đối với Tam Bảo và dốc sức thực hành theo lời thầy giáo.

Nửa đêm ngày 23/04 năm đó tiên sinh mộng thấy đức Phật Dược Sư, hào quang chiếu sáng khắp thân, trang nghiêm đẹp đẽ lạ thường, khắp thế gian không ai có thể so sánh được, tiên sinh đang tán thán, thưa chuyện thì Ngài biến mất, tiên sinh cảm giác toàn thân khoan khoái nhẹ nhàng.

Khi thức dậy, ông không còn tin vào mắt mình nữa, không ngờ mới tối hôm qua vẫn còn là một phế nhân mà sáng ra đã có thể đi lại được, do đó ông liền phát nguyện suốt đời tin thờ Phật pháp.
Khi mọi người biết chuyện như vậy, thì không ai là không khen ngợi Phật lực không thể nghĩ bàn…

NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT__()__

Related Articles

Responses