KINH HOÀNG: VỤ ÁN CHỒNG RA TAY TRUY CÙNG GIẾT TẬN VỢ CHỈ VÌ…

KINH HOÀNG: VỤ ÁN CHỒNG RA TAY TRUY CÙNG GIẾT TẬN VỢ CHỈ VÌ…
( Trích” Báo Ứng Hiện Đời 7″)

Khi tôi truyền giới tại Nguyệt Mi Sơn Cơ Long, thì hôm nọ cư sĩ Dương Tú Hạc bỗng nói với tôi:
– Pháp sư! ” Phổ Đà Sơn Dị Truyện” của Thầy mọi người xem xong ai cũng tán thán, khen là viết rất hay, chân thực, cảm hóa được biết bao người tin theo Phật Pháp.

Tôi hiện đang có một câu truyện, phải nói là Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, nếu Thầy có thời gian, tôi xin phép được mời Lão Thái Thái ấy tới đây để trực tiếp kể với Thầy. Mong rằng nhờ ngòi bút tài hoa của Thầy sẽ giúp cho mọi người biết thêm được đại ân đại đức của Bồ Tát Quan Âm, đồng thời cũng giúp mọi người tin sợ hơn về luật Nhân Qủa.

Tôi bị lời nói tâm thành của Dương cư sĩ thu hút, vì có vẻ bà rất xem trọng câu truyện này, thầm nghĩ nhất định sẽ có tư liệu hay về những cảm ứng không thể nghĩ bàn. Thế là tôi nhận lời, vui vẻ bảo bà:
– Vậy chúng ta hãy tìm một nơi yên tĩnh, rồi bà dẫn Lão Thái Thái kia tới đây, kể tỉ mỉ những gì bà ấy đã trải qua cho tôi nghe nhé!

Dương cư sĩ vô cùng vui mừng, vội dời đi rồi dìu một bà khoảng hơn 60 tới và chỉ vào các vết sẹo giống như bị chém ngang dọc đầy trên thân. Sau đó Lão Thái Thái bắt đầu kể chuyện của mình cho tôi nghe:

Bà tên Trần Mỹ Nguyệt,năm nay 66 tuổi, người Phúc Kiến, huyện Vĩnh Xuân. Hiện cư ngụ tại Cơ Quan Từ Thiện số 8 , đường Nhân Ái, phố Cơ Long, phường Bác Ái.

Bà nói:
– Thưa Thầy, tôi là một người phụ nữ nặng nghiệp, số khổ. Khi 23 tuổi, theo chồng từ Phúc Kiến vượt biển sang Đài Loan mưu sinh. Tới Đài Loan được vài năm, thì chồng tôi không may bị bệnh phổi nan y, chữa trị mấy năm liền, tiền bạc tích lũy trong nhà đều tiêu sạch hết. Lúc này, cuộc sống trong nhà vô cùng bần hàn thống khổ. Đến năm tôi 33 tuổi, thì ông chồng bạc mệnh của tôi ra đi, tất cả chi phí quan tài đều do bạn bè ông quyên góp lo cho. Do khi còn sống, ông ấy vì làm công cho người ta, vì lao lực quá độ mà sinh bệnh. Mình tôi nuôi hai con, một trai một gái, lại thêm cái chết của chồng, nên cuộc sống khổ đến cực điểm, hết chỗ nói. Tôi cùng hai con tìm đến sống nhờ nhà chú thím được hai năm, nhưng nhà chú tôi không khá giả nên tôi không thể ở nhờ mãi được.

Ba mẹ con hằng ngày ra ngoài tự kiếm sống, thằng con trai mới 10 tuổi làm công ở mỏ than. Tôi thì nghĩ đủ cách, ráng lao động cực nhọc chỉ để sống mà nuôi con.

Chú tôi không nỡ nhìn các cháu của mình còn nhỏ mà kham khổ quá mức, phải chịu cảnh ăn không no mặc không ấm, nên ông buồn bã khuyên tôi tái giá thêm bước nữa, để có người phụ giúp nuôi các con.

Qua mai mối, chú tìm được một người tên Hoàng Thạch Long, vậy là chúng tôi dọn về chung sống với nhau được mấy năm, tuy cuộc sống không mấy dư giả, nhưng tương đối an ổn, con cái bớt khổ cực.

Thời đó Nhật chiếm đóng, vì tôi là người ngoại tỉnh, lại còn vượt biên nên Thạch Lang không thể nhập hộ khẩu cho tôi, chúng tôi không thể làm vợ chồng hợp pháp, xem như phu thê không danh chính ngôn thuận. Cũng do chuyện hộ khẩu này mà chồng tôi phiền não bao năm, ông loay hoay đủ đường, nhưng tuyệt chẳng có cách chi.

Anh của Hoàng Thạch Lang lúc ấy là thư kí, ông thừa biết và nắm rõ tình hình, chuyện của vợ chồng tôi là hoàn toàn không giải quyết được, nên đã khuyên Thạch Lang hãy mau mau bỏ tôi mà đi cưới một người phụ nữ cùng tỉnh cho an tâm.
Chồng tôi do không cách nào nhập được hộ khẩu cho vợ, kèm thêm người ngoài lời ra tiếng vào, dèm pha. Có người còn nói thẳng:
– Mấy năm nay anh è cổ ra làm lụng chỉ để phụng dưỡng cho con riêng của vợ, rốt cuộc chỉ có danh nghĩa phất phơ bên ngoài mà vẫn chưa được là vợ chồng danh chính ngôn thuận, luật pháp công nhận. Thế thì tại sao anh không mau tìm người phụ nữ cùng tỉnh mà cưới làm vợ hả?

Chồng tôi đáp:
– Nếu tôi đã không nhập được hộ khẩu cho Mỹ Nguyệt, thì tất nhiên tôi sẽ ra tay cho mà xem!

Bạn bè thì bảo anh:
– Tôi đã kêu anh ra ngoài kiếm người vợ khác anh không chịu, mà hiện tại anh đâu có được xem là chồng chính thức của ả này, vậy anh nghĩ anh có phương pháp khác à?
Chồng tôi mặt biến sắc, hầm hầm bảo:
– Tôi sẽ giết ả…

Tôi nhớ, hôm đó là rằm tháng tám, chồng tôi về nhà với sắc mặt không được tốt…Vì đã có người tiết lộ chuyện anh ấy muốn giết vợ cho nên trong đêm khuya tôi nói với anh:
– Vợ chồng mình chung sống mấy năm, chỉ tại luật pháp quốc gia quy định nên em mới không thể nhập khẩu vào nhà anh. Mình đâu còn cách nào khác, anh đừng có giận em nhé!

Em có nghe người ta nói anh muốn giết em, chuyện này có thật không anh?
Anh Đáp:
– Em đừng có tin mấy lời ba xàm ba láp của thiên hạ. Không hề có chuyện này, họ chỉ đùa em thôi, chúng ta sống tốt như vầy, tại sao anh lại có ý định đó chứ?

Tôi mỉm cười:
– Em tin anh mà! con cái đối với anh rất ngoan, cho dù không nhập được hộ khẩu thì cũng đâu có sao, phải không anh?
Thấy anh tỏ vẻ đồng tình, tôi cho rằng mình sẽ cùng chồng sống bình an đến cuối đời mà không phải suy nghĩ đến chuyện này nữa.

Ai ngờ khuya hôm đó, khi tôi cùng hai con đang say giấc nồng, thì anh cầm một thanh mã tấu, lao đến nhẹ như cơn gió với nét mặt hung hãn chém liên tiếp vào bụng tôi ba nhát, làm ruột tôi đứt thành mấy khúc, lòi cả ra ngoài, đồng thời phân cũng ào ào tuôn ra. Tiếp đó anh còn chém liên tiếp hai tay và lưng tôi thêm mười mấy nhát nữa… Kì lạ là tôi không cảm thấy đau đớn, cũng không biết chạy đâu để trốn…Tôi còn nghe anh quát to:
– Diệt cỏ phải diệt tận gốc, nhất định tao sẽ không để mẹ con mày sống sót!

Liền sau đó, anh lao đến chém đứa con gái 14 tuổi của tôi bị thương nghiêm trọng, từ trên lầu nó vội nhảy xuống đất, không lâu sau nó tắt thở. Con trai tôi lúc này nhìn thấy mẹ và chị đều bị chém, nó sợ ngây cả người nên cứ đứng chết chân, chồng tôi cầm mã tấu tiếp tục quay sang truy sát con trai, tôi không nghĩ đến mình mà vội đưa tay giật đao của anh và hét bảo nó mau chạy trốn.( vì giật đao mà ngón tay của tôi bị đứt, hiện nay tuy đã lành nhưng ngón thì không thẳng được).

Con trai tôi cuối cùng cũng chạy trốn được và tìm người cứu, thấy mọi người kéo đến, chồng tôi liền tự sát, có người thấy vậy nhanh tay đoạt lấy đao, nên vết thương của anh không nặng, người khác lo gọi cảnh sát tới. Tôi lúc đó không cảm nhận được vết thương của mình ra sao, chỉ quan tâm đến mỗi chuyện sống chết của các con mình, có người nhìn thương tích của tôi mà hốt hoảng la lên:
– Bà hãy nhìn xem thân bà kìa, sao mà máu đầm đìa bê bết thế kia? Chỗ bà đứng máu tuôn thành vũng đầy đất kia kìa!

Lại có một tiếng la khác:
– Ôi trời ơi! Thương tích nặng quá, nguy to rồi!

Nghe họ thay nhau hô hoán, lúc này tôi mới nhìn lại vết thương của mình, máu trên người tuôn ra không ngừng, tôi ngã xuống, ngất đi và được cảnh sát chở đi cấp cứu.

Đến bệnh viện, tôi chưa được khâu viết thương ngay mà phải đợi bốn tiếng đồng hồ vì bệnh viện bảy giờ mới mở cửa, đến mười một giờ mới làm xong thủ tục và bắt đầu khâu vết thương và chữa trị…

Khi viện trưởng đến chỗ tôi lấy máu để xét nghiệm, tôi nghe họ nói với nhau :
– Không còn máu để lấy nữa!

Lúc họ nhấn ruột lại vào bụng tôi, thì ruột đã bị chém đứt thành nhiều khúc, phân trào ra ngoài, có chỗ còn nát nhừ. Do vậy bác sĩ chỉ nhét vội mấy khúc ruột đứt rối lộn xộn vào bụng tôi rồi khâu qua loa, vì họ cho rằng tôi sẽ khó mà sống được nữa, xong xuôi họ đẩy tôi đến phòng Thái Bình nằm chờ chết.

Về phần hung thủ, hắn đã tự chém mình hai nhát để tự sát giờ cũng đang nằm phòng bên cạnh.
Có người hỏi anh ta:
– Vì sao anh lại giết vợ mình?
Anh nói:
– Mụ đàn bà ấy là người xấu, nên tôi phải giết ả! Không biết ả có qua khỏi không?
– Không có qua khỏi đâu, nghe viện trưởng nói là bà ta khó mà sống sót…

Tôi nằm phòng bên, lắng tai nghe rõ từng câu ông chồng bất nhân đang bôi nhọ danh dự mình, trong lòng uất nghẹn, chỉ muốn dùng tay xé bung hết chỉ khâu ra, cầu cho mình chết sớm một chút, nhưng thân bất lực không thể cử động được, chỉ có tri giác là rõ ràng.

Sau đó tôi lại nghe bác sĩ nói với y tá:
– Bà này không thể sống qua mười một giờ đêm nay, các cô nhớ lưu ý theo dõi nhé!

Chồng tôi nằm phòng bên cạnh tất nhiên cũng nắm bắt được thông tin này, ông ta ung dung chờ đợi giây phút tôi tắt thở.

Tôi biết không bao lâu nữa mình sẽ chết, tự tủi thân cho mệnh mình khổ. Ngay cả nước mắt lúc này cũng khô kiệt, không có để mà trào ra.

Y tá giám hộ cũng không thèm để ý đến tôi, họ bỏ đi ngủ, tỉnh bơ không một chút trách nhiệm.

Trong thời gian nằm chờ chết, tôi bỗng nhớ đến danh hiệu BỒ TÁT QUAN THẾ ÂM, nên tôi thầm niệm chú BẠCH Y, vì trước đây tôi từng quy y Tam Bảo, ăn chay, nên có thể tính là đệ tử Phật.

Tôi thầm Nghĩ:
” Nếu như do gặp chuyện bất hạnh mà phải chết uất ức như thế này, thân tôi chết đã đành, chỉ sợ từ nay về sau không ai dám tin hay quy y Tam Bảo nữa”…

Vì vậy tôi cố gắng tịnh tâm nhắm mắt, thầm niệm ” NAM MÔ CỨU KHỔ CỨU NẠN ĐẠI BI QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT” khoảng chừng 20 lần.

Ngay sau đó, thì kì tích đã xuất hiện, trong phòng thì tối tăm không có ai ngoài tôi, bỗng có ánh sáng chiếu khắp, tôi nhìn thấy BỒ TÁT QUAN THẾ ÂM hiện thân đứng trước mặt tôi, còn có vô số người đứng phía sau Bồ Tát, tôi liền chắp tay niệm Phật. Ngài trao cho tôi một vật giống như lá chuối tiêu.
Tôi thầm thắc mắc: ” Không biết Ngài ban cho tôi lá chuối tiêu này để làm chi?”

Đang nghĩ vậy thì nghe Bồ Tát nói:
– Đây là lá Ba Tiêu, không phải lá chuối tiêu, ở thế gian không có vật báu này, cũng không giống lá Ba Tiêu ở thế gian!

Ngay sau đó, tôi bỗng thấy thoải mái dễ chịu vô cùng, liền thốt một câu:
– A ! Thế gian không có ư? Thật là hay quá ạ!
Rồi tôi từ từ thiếp đi, ngủ một mạch đến khi trời sáng, tất cả đau đớn đều không còn.

Ngày hôm sau bệnh viện Đài Bắc cử bác sĩ pháp y tới để kiểm tra xác tôi, vì nghe báo cáo rằng tới 23h20 nhất định tôi sẽ chết ( bệnh viện này đó giờ chuẩn đoán thời gian từ trần luôn chính xác, chưa hề bị sai)

Khi họ đến thấy tôi vẫn còn sống, họ thốt lên:
– Người này vết thương nặng như vậy, không thể nào sống nổi!

Điều này làm chấn động ầm ĩ cả bệnh viện, sở trưởng công an Cơ Long cũng đã đích thân đến bệnh viện thăm tôi.
Ông nói:
– Nhất định trong quá khứ bà đã làm được việc tốt, nên đã được Trời Phật che chở, thương tích nặng như bà, mười phần thì chết hết mười hai phần rồi. Vậy mà bà vẫn còn sống, vượt qua được , nhất định về sau sẽ có phúc báo đó nha!

Tôi nghe ông nói rồi nghĩ đến cuộc đời mình quá khổ đến mức gia đình tan vỡ, bất giác bật khóc…

Sở trưởng khuyên tôi nói:
– Bà hiện nay ruột, bao tử… gì cũng đều nát , chớ nên suy nghĩ thương tâm mà làm động vết thương khiến nó lâu lành, các con bà đều ổn cả…

Tôi nói:
– Ông không cần dấu tôi làm chi, con gái tôi bị chém vỡ bụng, sau đó đã được hỏa thiêu, tôi đều biết hết.

Sở trưởng nói:
– Bà biết rồi thì tôi không dấu bà nữa , con cái bà số phần không may, nhưng số bà xem như còn chút phúc, ai đâu bị chém thủng bụng, ruột lòi ra ngoài, đứt hết cả ra, đã vô phương cứu chữa nhưng vẫn không chết, quả là một chuyện rất lạ. Tôi sẽ dùng tiền của mình để trả viện phí cho bà, chắc chắn sau này bà sẽ có may mắn và phúc đức lớn.

Lại nói đến chồng tôi, đếm ấy nghe nói tôi chắc chắn sẽ chết, hắn không hề có chút ăn năn hối lỗi mà ngược lại trong lòng rất vui, chỉ mong cho tôi mau chết. Hai ngày sau, hắn dò la hỏi thăm y tá và biết được bệnh tình tôi đang chuyển biến tốt , đang dưỡng thương, không một chút thống khổ. Hắn tức điên, nghiến răng ken két nói:
– Lần này ả không chết, thì tôi sẽ tiếp tục giết ả, tôi sẽ dùng dao cắt đầu ả, xem có sống được không?
Nghe hắn nói vậy, bệnh viện sợ hắn lại giết người, bèn đổi phòng, nhưng hắn vẫn âm mưu sát hại tôi. Hắn dò la mãi mới biết được tôi đang ở trên lầu, và nói:
– Lần này tao không có đao, nhưng tao sẽ dùng tay đấm cho nó rách vết thương ở bụng, khiến ruột lòi ra, xem mày có chết hay không?

Bệnh viện nghe được lời hắn nói nên xích chân hắn lại, nhưng hắn vẫn tìm cách ráng bò lên lầu định sát hại tôi, may có người phát hiện kịp, bắt hắn nhốt lại, đợi vết thương hắn lành lại sẽ cho ngồi tù 15 năm.

Phần tôi sau khi vết thương tạm lành thì xuất viện, về nhà tôi thường một mình ở trước tượng QUAN THẾ ÂM khóc thảm thiết không ngừng, tôi nghĩ bình sinh mình không làm điều gì xấu, tại sao lại gặp nhiều chuyện thống khổ như thế? Chồng trước mất sớm, tôi nhắm mắt tái giá để con cái bớt khổ thì lại gặp người nhẫn tâm độc ác, vì sao hắn lại tàn nhẫn muốn giết tôi và con gái? con tôi thì chết, tôi mang trọng thương … vậy mà hung thủ chỉ bị phán 15 năm tù? Không biết kiếp trước tôi làm gì xấu? Khẩn cầu Bồ Tát từ bi khai thị, chỉ rõ cho tôi hiểu…

Cứ như vậy cho đến một ngày, tôi đang niệm Phật thì chợt thiếp đi, thấy mình biến thành một vị công tử, trong tay cầm cung tên, theo sau có một người hầu. Hai chủ tớ nhìn thấy một con tinh tinh, vị công tử nhanh tay nhắm cho chuẩn rồi giương cung bắn, tinh tinh trúng tên, ngã lăn ra đất, tên hầu chạy nhanh đến bắt tinh tinh giết cho chết hẳn.

Sau đó tôi lại có một giấc mơ khác, tôi nhìn thấy con tinh tinh ấy nhưng nó chưa chết, nó hung dữ đuổi theo tôi để báo thù. Tôi vội chạy trốn nhưng tinh tinh vẫn đuổi theo, tôi liền nhảy xuống nước, nó chụp lấy tôi, định bóp cổ tôi chết, tôi liền niệm” NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI CỨU KHỔ CỨU NẠN QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT”, ngay lúc đó Ngài xuất hiện, chỉ tay về phía tinh tinh nói rằng:
– Súc sinh! Vẫn còn muốn hại người ư? Nhốt nó 8 năm, nếu biết sửa đổi thì sẽ thả.
Con tinh tinh chắp tay, Ngài liền mang nó đi.

Bồ Tát đi rồi, tôi giật mình bừng tỉnh , cảnh tượng tuy mộng nhưng lại không phải mộng. Đây rõ ràng là Bồ Tát muốn chỉ cho tôi thấy tiền kiếp của tôi, nên ứng hiện cho tôi biết như lời tôi đã khẩn cầu…( Đời trước tôi là công tử, còn người hầu kiếp xưa chính là con gái tôi, tinh tinh là người chồng truy sát tôi kiếp này. Do kiếp xưa tôi bắn tinh tinh bị thương, tên người hầu đem tinh tinh đi giết, vì vậy hiện giờ tôi bị chồng truy sát, con gái tôi bị hắn giết. Tinh tinh muốn nhảy vào bóp chết tôi cũng giống như lần này ở bệnh viện hắn lại muốn ra tay giết tôi lần nữa. Kì lạ nhất là hiện tại hắn bị phán 15 năm tù giam, nhưng đang thọ hình được 8 năm thì được ăn xá phóng thích. Trùng hợp với cảnh tôi mơ thấy trong mộng : Bồ Tát nói nhốt tinh tinh 8 năm, biết hối cải thì tha…)

Lại nói đến sức khỏe của tôi sau khi xuất viện, vì ruột bên trong lúc trước bác sĩ chỉ khâu qua loa và không đc sắp xếp lại cẩn thận nên giờ tôi hay bị đau, ăn uống khó khăn, đôi khi ngủ trở mình ruột cũng đau… rất thống khổ. Do vậy lại phải đi bác sĩ khám, ông nói:
– Lúc trước vì nghĩ bà không qua khỏi, cho nên chỉ nhét đại ruột vào rồi khâu vá qua loa… Vì vậy mà bệnh của bà cứ tái đi tái lại…

Tổng cộng tôi phải đại phẫu 3 lần , tiểu phẫu 13 lần, do tôi nghèo không có tiền trả bác sĩ nên bác sĩ cũng không có lòng, lúc phẫu thuật cho tôi chỉ kéo ruột ra thấy chỗ nào không ổn thì cắt bỏ đi rồi may lại, kết quả ruột tôi bị ngắn , sau khi về vô cùng không ổn cứ tái phát hành hạ khiến tôi cứ mổ tới mổ lui hoài mà không thể trị tận gốc.

Người bình thường trải qua 3 lần đại phẫu là đã khó sống , đằng này lại thêm 13 lần tiểu phẫu nữa… nhưng tôi vẫn không chết. Đây đúng là quả báo của tôi phải trả trong lúc sống…
Sau này đi bệnh viện mãi tôi thấy phiền , quyết định không đi nữa chỉ ở nhà cầu nguyện Bồ Tát che chở, cứu cho những vết thương của tôi.

Và rồi tôi lại mơ thấy Ngài, trong mơ Ngài tiêm cho tôi, ống tiêm của Ngài rất lớn , tiêm vào… Có một vật gì màu trắng chảy ra. Hôm sau, nơi vết thương của tôi có những vật màu trắng lồi ra, tôi làm liều cắt đi, qua ngày sau thì lành . Bệnh tôi đa số đều nhờ ân đức từ bi cứu khổ cứu nạn của Bồ Tát trong mộng trị lành, ân đức này khiến tôi đời đời kiếp kiếp không thể quên.

Phải nói vết thương khắp trên thân bà, thú thực khi vừa nhìn thấy là tôi đã thấy khủng khiếp, và thầm xúc động vì uy lực cứu khổ cứu nạn không thể nghĩ bàn của Bồ Tát.

Bà còn nói thêm rằng: Đúng là báo ứng nhân quả không mảy may sai sót, Giờ tôi đã hiểu rõ: Kiếp trước do mình ưa thích săn bắn, không biết đã hại sao sinh mệnh vô tội? Cho nên kiếp này phải chịu thống khổ… Chỉ có thành khẩn tin Phật , ăn năn sám hối mới mong tiêu bớt tội nghiệp của mình.

Tóm lại xin thầy từ bi đem chuyện của tôi mà viết ra cho mọi người biết, để mọi người tin Phật, siêng năng niệm danh hiệu của BỒ TÁT QUAN THẾ ÂM. Bản thân tôi vốn là người không biết chữ, nhưng có người bạn đã tặng tôi một bộ kinh Pháp Hoa, và tôi vẫn có thể tụng được bộ kinh này.

Phật Pháp thực sự rất vi diệu, hy vọng quý độc giả không nên đợi lúc rảnh mới tu hoặc về già mới tu, mà hãy nên tinh tấn trong mọi lúc …

– Tác giả: Sư Chữ Vân Ghi –
– Biên dịch: Hạnh Đoan –

Related Articles

Responses