KHÔNG XEM THƯỜNG ĐIỀU THIỆN NHỎ RỒI KHÔNG LÀM

KHÔNG XEM THƯỜNG ĐIỀU THIỆN NHỎ RỒI KHÔNG LÀM

Đối với điều thiện nhỏ không xem thường để rồi không làm. Thí dụ như mình giúp đỡ bạn bè đồng tu, cư sĩ hay là những người cần đến chai dầu gió, trái chuối, củ khoai, nó không có đáng nhưng mà nó rất là quan trọng. Vì sao vậy ? Vì mình phải là người có lòng lành thì không bỏ qua cơ hội làm lành, còn nếu mà người không quen sống thiện thì họ mới làm lơ những cơ hội hành thiện. Khi mà anh sống thiện thì tự nhiên anh thấy điều thiện nào cũng đáng trân quý hết.
Và chúng ta cũng biết ngài Angulimala (Vô Não), kiếp chót sau khi ngài giết rất là nhiều người, ngài xuất gia đắc A-La-Hán, trong thời gian ngài mới xuất gia, nhiều kẻ là nạn nhân của ngài ngày xưa bị ngài giết anh, giết em, giết cha, giết chồng, giết vợ, lấy lóng tay làm chuỗi người ta hận lắm. Bây giờ thấy ngài đi tu người ta không dám giết ngài nhưng nhưng mà họ tức vì ngài đã tàn phá gia đình của họ. Cho nên họ lấy đá lấy đất lấy cây, lấy chổi liệng đánh đập, chết thì không chết nhưng mà mình mẩy máu me y áo rách nát bình bát bể, chuyện đó thường ngày xảy ra. Có một điều rất là đặc biệt đó là ngài bị thì bị, nhưng đồ ăn thức uống ngài không có thiếu, có bị bể bát đi về chùa thì vẫn có người đem đồ ăn đến chùa cúng cái khác còn ngon hơn cái đó nữa, mà thường xuyên như vậy. Có những vị không bị gì, không bị người ta ghét như ngài, nhưng ăn uống còn thua ngài nữa.

Chư tăng thấy lạ mới thưa với Đức Phật, vì sao mà ngài Vô Não đặc biệt ở chỗ là bị chửi bị đánh bị hành hung như vậy mà cứ là ăn uống đầy đủ. Đức Phật Ngài dạy quả lành của vị này, ngày xưa trong đời Phật Ca Diếp ngài này cũng là một vị Tỳ Kheo, vị này cứ ngày ngày đi bát về dùng ngọ xong, trong bát dư một chút ít gì đó thức ăn thừa, vị đó mới đem lại chỗ nào mà khô ráo sạch sẽ , úp gõ nhẹ chừng một nắm nhỏ với cái ý là con gì nó ăn được nó ăn, kiến bọ hay là chim chóc, ngày nào cũng làm một nhúm như vậy. Quí vị tưởng tượng suốt đời tu thì được bao nhiêu nhúm như vậy. Vấn đề không phải nhúm hay là nhiều nhúm, mà vấn đề nó nằm ở tấm lòng. Vị này có chủ ý dễ thương, chủ ý lành. Ăn xong phần mình cũng không quên phần người ta, một hột cơm đối với mình không nghĩa lý gì nhưng mà nuôi được bao nhiêu con kiến, một miếng bánh vụn cũng giúp ích bao nhiêu loài côn trùng. Cho nên nhờ quả lành đó đời đời sanh ra có lộc ăn. Giàu nghèo chưa biết, sang hèn quí thiện chưa biết, cứ biết đẻ ra là ăn ngập mặt, sống 90 tuổi ngày nào cũng có đồ ăn, ăn không hết.

Nhưng mà nói như vậy không có nghĩa là bà con bắt chước ngài Angulimala (Vô Não) ăn xong rồi xả rác tùm lum, rồi nói bắt chước ngài Vô Não là sai. Bởi vì trong kinh nói rất rõ là ngài để có nơi có chỗ, chứ còn các vị ăn rồi các vị liệng cùi bắp, quăng vỏ chuối rồi nói học bắt chước ngài Vô Não thì cái đó tôi không chịu trách nhiệm. Cái đó là hại bạn chứ không phải là giúp bạn nhe. Không Dễ Ngươi ở đây là không xem thường điều thiện nhỏ rồi không làm là như vậy.

Sư Giác Nguyên
(Chép lại bài giảng của Sư Kinh Trường Bộ ngày 5-12-2017 )

Related Articles

Responses