KHÔNG NÊN TƠ HÀO, DÙ LÀ CÂY KIM SỢI CHỈ

KHÔNG NÊN TƠ HÀO, DÙ LÀ CÂY KIM SỢI CHỈ

Ông Hồng hơn 50 tuổi, là thợ máy làm trong xưởng cơ giới của nhà nước. Một chiều nọ ông đi cùng lão cư sĩ đến bái kiến Sư phụ Diệu Pháp (một vị Hòa thượng tu ở Ngũ Đài Sơn, có túc mạng thông thấy được nhân quả nghiệp duyên của mọi người ).

Vừa vào cửa ông liền cười ha hả chắp tay vái và cung kính khom mình ba lần trước Sư phụ, cũng không đợi mời ngồi, ông tự nhiên ngồi xuống. Thoạt nhìn đã biết tính cách ông rất sảng khoái.
Sư phụ Diệu Pháp hỏi ông ta:
– Chẳng phải vì bị chứng đau lưng nên anh mới đến đây sao?
Ông có chút kinh ngạc nói:
– Sư phụ, Ngài thiệt là thần thông, con chưa nói Ngài đã biết cả.
Nói xong ông đứng dậy, vén áo chìa lưng ra:
– Sư phụ xem, đai bảo hộ lưng con nè.
Chỉ thấy dây lưng ông mang là một vòng ruột xe chế thành, rộng chừng 15cm. Ông ngồi xuống nói tiếp:
– Con đeo ruột xe bảo vệ lưng đã gần 10 năm rồi, bác sĩ nói là cơ lưng bị hao tổn, uống thuốc, tiêm chích gì cũng vô hiệu, chỉ có thể nương vào thắt lưng tự chế này, nếu không có nó bảo hộ, lưng con khó mà thẳng nổi! Tất cả là do hồi trẻ con lao lực quá độ…
Ngừng một lát ông nói tiếp:
– Nghe bạn con nói, Ngài là một vị Bồ-tát sống, xin Ngài hãy cứu con. Ngài trị lành lưng cho con, rồi hằng ngày con sẽ thắp hương cúng lễ Ngài cho dù phải lễ lạy trăm lễ mỗi ngày, con đều làm.
Nói xong, ông lại chắp tay vái Sư phụ.
Hòa thượng Diệu Pháp cười cười nói:
– Thứ nhất, tôi không phải là Bồ-tát. Thứ hai tôi không phải là thầy trị bệnh. Nếu tôi mà là Bồ-tát, thì chúng ta còn có thể ngồi tại đây nói với nhau sao? Còn như tôi mà có thể trị bệnh, thì tôi phải đến bệnh viện để làm nghề chẩn khám. Thực ra, bệnh ông tốt hay không, quyền quyết định ở nơi bản thân ông. Bởi vì, tháo chuông phải do người buộc tự tháo. Bây giờ, tôi hỏi ông, nếu như bảo ông không hút thuốc, không uống rượu, không trộm cắp, không ăn mặn, ông làm được hay không?
– Chỉ cần bệnh con có thể lành, kêu con giữ giới gì con đều làm tất, nhưng con không phải trộm cắp hay đạo tặc!
– Lưng ông ngoài cảm giác đau ra, có lúc còn cảm thấy bị sức ép rất nặng nề?
– Dạ, đúng, giống như là có mấy chục ký lô đè nặng trên lưng con vậy.
– Ông có lấy trong công xưởng các thứ như: sắt, bản lề, đinh, ốc, vít… gì không? Có khi xách cả rương đem về nhà?
Ông Hồng nghe thế thì ngồi ngây người ra, lát sau gật đầu nói:
– Quả thật là có việc này! Bởi con là thợ trong công xưởng, “ở hiên lầu trước được thưởng trăng mà”, thời buổi này có ai mà không lấy chút đồ của quốc gia làm của riêng? Như vậy mà gọi là trộm ư? Ngay cả trưởng xưởng của chúng con cũng lấy đồ đem về nhà kia mà? – Ông Hồng phân trần biện bạch.
– Đem tài vật quốc gia về nhà làm của mình, không phải trộm thì là gì? Vậy ông đường đường chính chính lấy đồ mang về nhà ư? Hay là len lén bỏ đồ vào trong cà mèn cơm trống, rồi mắt láo liên… đem ra khỏi xưởng. Có phải vậy không? – Hòa thượng nghiêm nghị chất vấn.
Câu hỏi của Sư phụ khiến ông Hồng sững sờ. Ông mở to mắt nhìn sững Hòa thượng, nói không nên lời.
Hòa thượng tiếp lời:
– Không những thế, ông còn lấy kềm, tua vít, dây thép, lấy sắt thép trong xưởng về chế thành các vật dụng tư gia như: ống khói, ki hốt rác, bếp lò, đũa, kẹp gắp…
Ông Hồng đột nhiên ngắt lời Hòa thượng:
– Sư phụ, Ngài làm sao mà biết được?
– Thì chính chúng đang đè trên lưng khiến ông thẳng người không nổi đấy!
Đột nhiên tôi cảm thấy thư phòng trở nên giống như phòng thẩm vấn, hào khí bừng bừng lúc tiến vào phòng ban nãy của ông Hồng đã biến thành ủ rũ tang thương, ông gắng gượng một cách đáng thương, nhỏ giọng nói:
– Con lấy đồ về tuyệt không phải cho mình con xài, cũng không cầm đi bán, đa số đều cho thân hữu láng giềng. Do công nhân lương thấp, dù sao cũng lấy đồ công của nhà nước, kể cả thủ kho cũng làm vậy. Đây vốn là việc đồng tình thông cảm, cùng hỗ tương nhau, là chuyện “bất thành văn” trong công xưởng, nhưng con không biết đấy là trộm.
Vừa rồi Sư phụ nói, con nghe như sét nổ giữa trời quang, khiến tâm tư chấn động thức tỉnh. Thực là trời cao có mắt! Đồ công con lén lấy về Ngài biết hết trơn. Hơn nữa tất cả thứ đó giờ đều đè trên lưng con. Đây thực là “ác giả ác báo” mà. Bao nhiêu năm nay con bệnh ngày càng nặng, té ra đồ con lén lấy ngày càng nhiều tạo thành. Hôm nay mới rõ: “Muốn người đừng biết chi bằng mình đừng làm”. Câu này thật là đúng ghê! Con xin đảm bảo với Sư phụ, bắt đầu từ nay trở đi, con quyết nghiêm trì điều kiện của Ngài, không hút thuốc, không uống rượu, không ăn mặn, không trộm lấy tài vật quốc gia, ngày mai con sẽ đi thỉnh tượng Phật về thờ phụng, con rất hối hận vì mình tin Phật pháp quá trễ như thế này. Nếu không con đã chẳng làm điều xấu. Xin hỏi Ngài, con phải tụng đọc sách Phật nào?
Tôi thật không ngờ ông Hồng có tâm tỉnh giác cao như thế, nghe ông bày tỏ lòng ăn năn sám hối, nội tâm tôi tràn trề pháp hỷ. Ngó bộ Sư phụ cũng vui giống vậy, tôi liền nói:
– Tôi sẽ tặng cho ông vài sách Phật cho ông đọc trước, sau đó ông có thể đi chùa thỉnh kinh sách Phật về xem.
Ông Hồng cảm ơn tôi rồi quay lại hỏi Hòa thuợng:
– Những vật trước đây con lấy trong công xưởng đem về, nay có thể quy ra thành tiền đem trả lại được không?
Hòa thượng nói:
– Nếu ông đi trả như thế, phiền phức cho ông sẽ càng lớn. Hiện giờ trong tâm biết lỗi sám hối, tội nhờ vậy cũng tiêu trừ, nếu muốn hoàn nợ cho công xưởng, thì ông có thể “lấy công chuộc tội”, ráng làm nhiều việc cống hiến cho công xưởng để bù đắp, đồng thời phải giải thích cho thân hữu hiểu để họ tránh việc xấu này, để họ không còn tham chiếm tài sản quốc gia làm của riêng. Ông phải đem thân ông để làm gương, giữ phẩm hạnh thanh cao trong sạch. Đây chính là biết nhận lỗi hối cải, đã biết thì phải thực hành, nhất định có thể đem công đức bù đắp lỗi xưa.
Lúc ra về, ông Hồng trang trọng đón nhận sách Phật, cung kính nói với Hòa thượng:
– Xin Ngài hãy đợi xem, nếu như con không biết hối cải, thì rất có lỗi với Ngài!
Nửa tháng sau, ông Hồng tới chỗ tôi, vừa vào cửa liền khấu đầu trước tượng Phật giữa nhà. Sau khi đứng dậy, ông vén y phục cho tôi xem, khoe dây bảo hộ lưng không còn nữa.
Ông hớn hở nói:
– Từ hôm ấy về nhà, tôi cảm thấy bệnh đã lành hơn phân nửa. Những gì Hòa thượng yêu cầu tôi đều tuân hành hết. Tôi đã lập bàn thờ Phật và tủ đựng kinh sách, đã thỉnh tượng Quán Thế Âm về sớm tối thắp hương lễ bái. Mỗi ngày đều xem kinh, kinh Phật giảng thật hay quá. Đến nay thì tôi tâm an, khí hòa, bệnh cũng lành rồi. Những ngày tháng này gia đình chúng tôi mừng vui giống như tết, thật là cảm tạ Hòa thượng biết bao.
Tôi nghe xong, trong tâm cũng vui lây theo ông. Hồng huynh quả là “buông dao đồ tể thành Phật liền” vậy đó!

( Trích Báo ứng hiện đời 1- Quả Khanh- Người dịch: Hạnh Đoan)
_______________________________

LẠI MỘT CHUYỆN KHÁC…

(Trích từ quyển “Nhân Quả Phụ Giải Lương Hoàng Sám – Quả Khanh ,dịch giả: Hạnh Đoan)

Năm 1996, ở Hà Nam có một vị mới phát tâm tin Phật. Nửa đêm, ông gọi điện thoại đến xin gặp cư sĩ Quả Lâm ( con gái Quả Khanh, có túc mạng thông thấy được nhân quả nghiệp duyên của mọi người ) nói: “Vai bên phải tôi đau chết đi được. Xin cho biết nguyên nhân là do đâu?”.
Quả Lâm hỏi: “Có phải ông đã lấy trộm rất nhiều than của công khố?”
Ông “À” lên một tiếng và nói:
– Nếu cô không nhắc thì tôi cũng quên béng là trộm. Hiện tại cả nhà tôi dùng than đều là của “Công ty hóa chất” thuộc cơ quan vợ tôi công tác. Bao nhiêu năm nay đều quen dùng như vậy, cũng không nghĩ làm như vậy là trộm than.
Hóa ra, nhà họ và xưởng than chỉ cách nhau một bức vách. Sát tường là kho chứa than của công ty, nên họ tùy tiện lấy xài. Do công ty không ngừng chất than mới vào nên chẳng ai phát hiện ra số than bị họ lấy…
Nhà họ điềm nhiên xài than và cho rằng đây là việc bình thường, không biết rằng đây là hành vi trộm. Nói ra cũng lạ, trong lúc nghe giảng giải việc này rồi, họ khởi niệm sinh tâm sám hối, thì ḅệnh đau cũng tiêu tan.
Khoảng một tuần sau, ông ta lại gọi điện đến nói là vai trái mình lại phát đau.
Quả Lâm bảo:
– Lần trước ông đã biết do trộm than mà vai phải phát đau rồi, thì lần này cũng là tội cũ. Ông phải tự phản tỉnh, hàng ngày tự kiểm điểm xem để hiểu được mình đã làm việc xấu gì, thì mới ngăn được trăm việc, ngàn việc khác sẽ xảy ra nữa…Tự bản thân ông phải hồi tưởng, nhớ kỹ lại hết để mà sám hối, chứ không thể cứ ỷ lại, mong chờ người khác chỉ dùm, giải thích giúp ông từng việc được. Bởi quá khứ ông cùng Phật có duyên, nên chư Phật Bồ tát mới dùng phương thức này để cảnh tỉnh ông. Từ nay trở đi, ông nên tự mình kiểm điểm, sám hối hết các tội sát, đạo, dâm, vọng…đã phạm qua, siêng năng lạy Phật, tụng kinh, niệm Phật, sám hối cho nhiều vào, hồi hướng cho tất cả chúng sanh. Ngoài ra, nên hành lục độ vạn hành, độ mình độ người. Giờ tôi xin hỏi:
– Trong sân nhà ông hiện có một chái bếp nhỏ?
– Dạ phải.
– Xà ngang nhà chính là “của lấy trộm” đem về dùng?
Ông ta kinh ngạc: “À” lên một tiếng rồi nói:
– Đúng rồi, cũng là lấy của “Công ty hóa chất”…Tính ra từ đó đến nay cũng gần mười năm rồi.
Quả Lâm hỏi:
– Có phải “vật trộm” gồm sáu cây đòn ngang dài hai mét, được dùng cho chái bếp?
Ông ta đáp:
– Để tôi đi kiểm xem…
Một lúc sau, nghe tiếng ông kinh hoảng hét to:
– Ôi trời ơi! Quả đúng là sáu cây! Tiểu thư, cô làm tôi sợ chết đi được. Vì cô chưa bao giờ tới nhà tôi, nhưng lại thấy và tả rõ mồn một như thể nó đang ở ngay trước mắt. Sao mà cô có thể những việc chúng tôi làm quá rõ ràng đến như thế?
Quả Lâm bảo:
– Trên trời vốn có nhiều “tuần cảnh” luôn dõi xem và ghi lại đủ hết mọi việc thiện ác của từng cá nhân đã làm mà.
Điện đàm xong thì vai ông nọ cũng hết đau.
Từ đó về sau ông càng kiên định đạo tâm, tinh tấn tu hành, nghiêm trì giới luật, không dám cẩu thả mảy may. Ông siêng năng tham thiền, tĩnh tọa….Cuối cùng thì một hôm cũng phát sinh trí huệ, hiểu rõ hết nhân quả, nhớ được túc mệnh và bắt đầu bước vào con đường tu hành tự độ mình độ người.
Bất kể ta hành thiện hay hành ác, thảy đều “Tích tiểu thành đa”. Người thường hành thiện, ngày càng “Đức cao vọng trọng, chúng nhân cung kính”…Quả thiện không cầu mà tự đến, còn người làm ác, theo năm tháng tích lũy, thói ác hành quen, tội lớn mịt mù…nên tai họa cũng không mời mà tự đến.

_____________________________

Phật Pháp vi diệu nhưng rộng lớn quá, khiến bạn không biết bắt đầu từ đâu ?
Hoặc bạn đã tìm hiểu nhiều xong vẫn còn cảm thấy chưa nắm được những điểm mấu chốt để áp dụng là những điểm nào ?

Chính vì vậy, Quang Tử đã tóm gọn lại những bài viết mang tính then chốt, chứa đựng những giáo lý mang tính ứng dụng thực tế cao, được nhiều người quan tâm trong thời đại này, mà bất cứ người nào cũng cần nắm rõ, làm hành trang căn bản, để ứng dụng hóa giải mọi khổ đau của cuộc đời.

21 bài viết và video trong fanpage Facebook này, 21 chủ đề khác nhau, tuy chẳng là gì so với biển học mênh mông của Đạo Phật, xong hi vọng sẽ giúp bạn thỏa mãn khao khát tìm hiểu, nắm vững yếu chỉ then chốt. Hãy bấm vào link bên dưới và lần lượt khám phá từng bải viết.

21 BÀI HỌC THEN CHỐT
https://www.facebook.com/21-B%C3%A0i-H%E1%BB%8Dc-Then-Ch%E1%BB%91t-100788571857467/?modal=admin_todo_tour

Related Articles

Responses