trích Tích truyện Pháp cú

*Con tôi, tài sản tôi…*

*Thế Tôn đã dạy câu trên khi ở Xá-vệ, liên quan đến chưởng khố A-nan.*

**Chưởng Khố Keo Kiệt**

Chưởng khố A-nan ở Xá-vệ, gia sản lên đến tám trăm triệu, nhưng lại là nhà đại keo kiệt, cứ mỗi nửa tháng, ông triệu tập thân tộc và dạy con trai là Mulasiri ba điều:

– Ðừng tưởng rằng tám trăm triệu là món tiền lớn.

– Có được của chớ bao giờ cho ai.

– Luôn luôn ráng kiếm thêm nhiều nữa. Nếu hơ hỏng tiền bạc để lọt qua kẽ tay, tuy từng chút những chắc chắn, của cải sẽ bay mất.

Và kết luận:

Xem kìa hương sắc phai dần,

Kiến tha về tổ, chuyên cần làm sao!

Ong kia hút mật siêng năng,

Người khôn chăm sóc kỉ cang gia đình.

Sau đó ít lâu, ông chỉ chỗ năm kho của cải cho con trai rồi qua đời, bị ô danh vì tính keo kiệt. Ông đầu thai vào một trong số ngàn nhà Chiên-đà-la tại một ngôi làng kế Xá-vệ.

Vua hay tin phong cho con trai thừa kế ông làm chưởng khố.

**Kẻ Vận Rủi Trong Nhà**

Ngàn gia đình này làm thuê kiếm sống. Nhưng kể từ ngày bà mẹ mang thai ông, họ không kiếm ra nổi, một đồng bạc cũng như một mẻo gạo để nuôi thân. Họ xì xào với nhau:

– Còn đang làm lụng mà đào ra không nổi một hột cơm, chắc phải có một tên vận đen trong chúng ta.

Họ chia ra hai nhóm, điều tra cặn kẽ, lòi ra tên xấu số đó, và đuổi mẹ ông đi. Từ lúc mang thai ông, bà phải vất vả lắm mới sống lây lất qua ngày, cuối cùng cũng sinh được bé trai. Tay, chân, mặt, mũi, miệng cậu bé không nằm đúng chỗ nên trông cậu bé thật quái dị, y như một tên quỷ đen đủi gớm ghiếc. Tuy vậy bà mẹ vẫn không bỏ rơi đứa con mang nặng đẻ đau, tình mẹ bao la. Bà rất chật vật để nuôi con, nếu mang theo ra đường thì chẳng nhận được gì, nếu để ở nhà thì còn được chút ít. Cậu bé lớn lên, và khi đến tuổi xin ăn được, bà đặt một miếng sành vào tay bảo:

– Mẹ con ta thật khốn đốn, cùng quẫn, mẹ không thể nuôi nổi con nữa. Con hãy đi xin, trong thành người ta bố thí cho người nghèo và du sĩ.

Cậu bé đi xin từng nhà. Cuối cùng đến nhà mà trong kiếp trước cậu là trưởng khố A-nan. Nhớ lại tiền kiếp, cậu bước thẳng vào trong, qua hết ba phòng mà chẳng ai trông thấy. Ðến phòng thứ tư mấy đứa con nhỏ của trưởng khố Mulasiri hoảng sợ bật khóc. Ðám gia nhân rượt đẩy cậu ta, đánh đuổi đi:

– Cút đi! Quái vật hết nước nói! Rồi xô cậu vào đống rác.

Lúc bấy giờ Thế Tôn đi khất thực với Trưởng lão A-nan, và đến đúng nhà ấy. Ðể trả lời câu hỏi của Trưởng lão, Thế Tôn kể sự tình. Trưởng lão gọi Mulasiri đến, thế là đám đông tụ tập quanh. Mulasiri không nhìn ra ai khi Thế Tôn chỉ tên ăn mày. Thế Tôn bảo:

– Ðó là cha ngươi.

Mulasiri không tin. Phật bảo tên ăn mày, tức chưởng khố A-nan, chỉ chỗ năm kho của cải. Cậu ta chỉ đúng. Mulasiri tin chắc và qui y Phật. Thế Tôn nói Pháp Cú cho đúng:

Con tôi, tài sản tôi,

Người ngu sanh ưu não,

Tự ta, ta không có,

Con đâu,tài sản đâu?

———-

Lạm bàn:

Tài sản vốn dĩ chỉ là vật ngoài thân, khi chết đi không thể đem theo được. Đây là quy luật muôn thủa mà bao đời nay ta đã được nghe qua những câu truyện ngụ ngôn, sách, báo,…. Nhưng mấy ai hiểu thấu được lý này. Chúng ta sống hàng ngày vẫn bị cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền, tích trữ của cải mà quên đi một điều rằng ” chết rồi cũng chả mang theo được “. Càng nhiều tài sản, khổ não càng nhiều vì sao?

Vì ta lại phải lo giữ nó, không cho nó mất đi, rồi làm sao để có thêm, tài sản nhiều sẽ sinh ra nhu cầu thỏa mãn vật chất đồng với nó. Và dần dần chúng ta sẽ bị cuốn vào lòng tham vô tận lúc nào không hay. Rồi sang kiếp sau và nhiều kiếp sau nữa như ông trưởng khố ở câu truyện trên, phải sống một cuộc sống khó khăn, nghèo khổ.

Vậy giờ tôi nhiều tiền thì tôi phải làm gì? Cho đi là nhận lại. Đó là quy luật. Là kênh đầu tư và tiết kiệm tài sản siêu việt nhất. Hãy thực hành bố thí thường xuyên. Để cho đến lúc chết. Những gì ta mang theo là sự yêu thương và lòng biết ơn của mọi người.

Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
TrieuContim

TrieuContim

TrieuContim We would like to show you notifications for the latest news and updates.
Dismiss
Allow Notifications