HY SINH MẠNG SỐNG CẢM HÓA NGƯỜI

HY SINH MẠNG SỐNG CẢM HÓA NGƯỜI

Ngô Phượng, tự Nguyên Huy, là người huyện Bình Hòa tỉnh Phúc Kiến. Ông sinh vào ngày 19 tháng giêng năm Khang Hi thứ 38 triều nhà Thanh, từ nhỏ đã thể hiện sự thông minh lanh lợi tuyệt đỉnh, mỗi khi đọc sách liền thể hội một cách thâm sâu ý chính của sách.

Thuở nhỏ, Ngô Phượng theo cha là Ngô Châu và mẹ là Thái thị đến sống ở Đài Loan, cư trú nơi vùng A Lý Sơn, huyện Gia Nghĩa. Năm Ngô Phượng tròn 20 tuổi đã bắt đầu làm ăn buôn bán với người dân ở A Lý Sơn, thấu hiểu được phong tục, tập quán, ngôn ngữ cũng như tính tình của những người dân vùng núi này. Hơn thế nữa, ông luôn đối xử hết sức khiêm hạ, hòa hợp, luôn thành tín, thật thà với mọi người, nên nhận được sự kính ngưỡng và tin yêu đặc biệt của người dân nơi đây.

Lúc ấy, triều đình nhà Thanh vì muốn xoa dịu những cuộc nổi dậy của người dân thiểu số nên chiêu mộ những người thông hiểu tiếng nói của dân địa phương để bổ nhiệm chức thông sự, nắm giữ quyền quản trị ở mỗi địa phương. Năm đó, Ngô Phượng vừa tròn 24 tuổi, được cử làm thông sự vùng A Lý Sơn, chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ số cư dân vùng núi cao này.

Ngô Phượng vốn sẵn có tinh thần yêu dân, từ trước luôn yêu thương bảo hộ những người dân miền núi như cha mẹ đối với con cái, thường dạy dỗ họ như thầy giáo đối với học trò, luôn sẵn sàng giúp đỡ họ như bạn bè thân thiết. Nhờ có sự cai trị bằng tình thương của ông mà vùng đất từ xưa nay vốn lạc hậu, hỗn loạn, đã dần dần trở nên có trật tự, nề nếp.

Người dân vùng núi này có một tập quán rất dã man, không biết đã có từ bao giờ mà nay không sao từ bỏ được. Đó là mỗi năm vào mùa thu hoạch họ nhất định phải giết chết một người lấy đầu làm vật phẩm tế thần. Tuy được Ngô Phượng dạy bảo, giải thích, nhưng vì tục lệ này đã tồn tại quá lâu, khiến người dân ai ai cũng tin chắc rằng nếu không làm như vậy thì chắc chắn sẽ phải gặp tai họa. Vì thế, thật khó mà khuyên bảo họ từ bỏ tục lệ dã man này.

Ngô Phượng suy nghĩ rất lâu về việc này. Cuối cùng ông nghĩ ra một cách, liền tập trung mọi người lại và hỏi họ:

– Trong lúc xảy ra loạn Chu Nhất Quý, các vị vì nghe theo bọn phản nghịch nên đã giết hại rất nhiều người Hán. Hiện nay đầu lâu của họ vẫn còn đấy chứ?

Dân vùng núi trả lời là số đầu người đó hiện vẫn còn tồn tại hơn 40 cái. Ngô Phượng liền nghiêm nghị bảo họ:

– Giết người là nghiệp xấu ác lớn nhất. Pháp luật triều đình hiện nay nghiêm cấm. Vì thế tuyệt đối không cho phép mọi người tiếp tục có hành động giết người tế thần. Nếu các vị không thể bỏ ngay tập tục này, vậy mỗi năm chúng ta có thể dùng một cái đầu lâu để cúng tế. Nếu ai cố ý làm trái, triều đình chắc chắn sẽ bắt tội.

Mọi người nghe theo lời Ngô Phượng, từ đó mỗi năm đều dùng đầu lâu để tế thần, hơn bốn mươi năm không còn giết người cúng tế nữa.

Cho đến năm 31 niên hiệu Càn Long thì đã trải qua hơn bốn mươi năm, số đầu lâu dùng tế thần đã hết, người dân lại xin Ngô tiên sinh cho phép họ khôi phục phong tục giết người tế thần.

Ngô Phượng lại khổ nhọc ra sức khuyên răn, cuối cùng họ mới đồng ý thôi việc giết người.

Nhưng rồi ba năm sau đó lại tình cờ xảy ra mất mùa đói kém. Người dân nơi đây đều cho rằng do không giết người tế thần nên mới gặp tai họa như vậy. Mọi người liền kéo nhau đến gặp Ngô tiên sinh để đòi hỏi cho phép họ giết người lấy đầu tế thần.

Ngô Phượng lần này không còn cách nào giải tỏa được lòng tin mù quáng để ngăn cản việc làm của họ. Tiên sinh cảm thấy trong lòng đau đớn như kim châm muối xát, rơi lệ xót thương rồi nói với mọi người:

– Giết người là hành vi hết sức xấu ác, nếu mọi người không từ bỏ thì chắc chắn sau này sẽ tự chuốc lấy những hậu quả không tốt, vì thế ta lấy làm thương xót lắm. Tuy nhiên, nếu các vị vẫn cứ khăng khăng muốn giết người để tế thần, vậy trưa mai hãy đến gần chỗ làm việc của tôi. Tôi đã chọn sẵn cho các vị một người để giết, sẽ cho người ấy mặc y phục màu đỏ, đội mũ đỏ, khăn trùm đầu màu đỏ. Các vị hãy giết người ấy đi mà tế thần.

Trưa hôm sau, dân làng cầm vũ khí và cung tên, kéo nhau đến gần chỗ làm việc của Ngô tiên sinh. Quả nhiên thấy có một người mặc áo đỏ, đội mũ đỏ, trùm khăn đỏ đã đứng sẵn nơi đó. Ngay tức khắc, họ dùng cung tên từ xa bắn gục ngay người mặc áo đỏ ấy. Xong xuôi, mọi người liền tiến đến để chặt lấy đầu người ấy về tế thần. Nào ngờ khi vừa giở tấm khăn đỏ trùm đầu lên thì hỡi ôi người ấy không phải ai khác mà chính là quan thông sự họ Ngô, người mà ngày thường họ kính yêu nhất!

Dân làng hết sức hối hận và đau buồn, buồn đau than khóc suốt mấy ngày trời. Họ hết sức thương tiếc Ngô tiên sinh và vô cùng ân hận về việc làm của mình. Kể từ đó, không ai bảo ai mà họ quyết định bỏ hẳn tục giết người lấy đầu tế thần.

Ngô Phượng vì muốn cảm hóa mọi người thay đổi tục giết người tế thần nên quyết định hy sinh cả mạng sống của mình. Tinh thần vị tha đến mức này thật khó có ai sánh bằng. Sau khi tiên sinh qua đời, tiếng thơm ấy lưu truyền khắp chốn và để lại muôn đời. Cho đến nay, ng ười dân vùng A Lý Sơn mỗi khi nhắc đến chuyện này đều không khỏi ngậm ngùi thương tiếc và cảm kích khôn cùng.

N.Phiên cung kính cuối đầu đảnh lễ năm vóc sát đất Ngô Phượng tiên sinh!

Nguồn: Cung Kính Tam Bảo

Related Articles

Responses