HẾT PHÚC BÁO LÀ ĐẾN LÚC PHẢI TRẢ NỢ TIỀN KIẾP

HẾT PHÚC BÁO LÀ ĐẾN LÚC PHẢI TRẢ NỢ TIỀN KIẾP
(Trích “Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám” – Quả Khanh, biên dịch: Hạnh Đoan)

Hôm ấy giảng pháp sáng xong, tôi nghĩ “ dùng cơm trưa xong thì giảng tiếp đến 4 rưỡi chiều” rồi đợi cư sĩ Ninh Ba lái xe đến đón về.
Nhưng khoảng 4 giờ chiều, thì vị Sư ni kia đột nhiên đứng dậy, chạy đến trước tôi la lớn:
– Ngài Quả Khanh! Xin hãy cứu tôi!

Rồi bà đứng tại đại điện vung vẫy tay áo tràng, quơ tay múa chân.
Lúc ấy các cư sĩ trong điện đều rời chỗ ngồi đứng dậy vây quanh. Tôi thỉnh mọi người hãy vì Sư niệm “Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát”. Riêng tôi vẫn đứng giữa điện vừa trì “ Chú Đại Bi” vừa quán sát để tìm xem : Là linh thức nào đang gá vào thân bà?

Một phút, hai phút, rồi ba phút trôi qua…tôi vẫn chưa nhìn ra là vong linh nào đang đến đòi nợ vị Ni kia , đành phải cầu Bồ tát Quan Thế Âm gia hộ. Đột nhiên vị Ni đang quơ tay múa chân kia bỗng té nhào xuống ( nằm sóng xoài trên đất, chân trái duỗi ra, chân phải cong lại… Trong chớp mắt tôi nhận ra hình dạng này giống y như hình hài một cô bé bị té lầu chết). Lúc đó tôi rất bàng hoàng, lòng thực sự lo âu vì tình huống phát sinh bất ngờ này, nhưng niệm ưu tư này trong chớp măt đã tan biến, bởi tôi tin chắc rằng : Phật, Bồ tát tuyệt không ngồi nhìn mà bất quản! Nhất định các ngài sẽ từ bi gia hộ…

Khi đó mọi người niệm Phật vang rền đại điện, “Chú đại bi” lại về trong tâm tôi. Tôi tin chắc vị Sư này không thể chết đi, cho dù sắc diện bà đã chuyển sang sắc tối đen cực kì u ám. Trong suốt mười phút, vị Sư không hề động đậy, tôi cảm thấy đại chúng cũng đang lo âu cho sự sống chết của bà. Nhưng do tôi cứ đứng yên chắp tay trong đại điện, nên mọi người cũng an lòng, bình tĩnh niệm “ Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát”…

Đột nhiên, vị Ni kia lồm cồm đứng dậy, hai tay chấp lại đi về phía tôi, miệng lớn tiếng rên rỉ:
– Ngài Quả Khanh, xin hãy cứu tôi!

Tôi thầm cảm tạ Phật lực gia trì, khẽ hỏi:
– Ngươi là ai?

Vong linh đáp:
– Tôi là một cô gái 20 tuổi, nguyên là có hai nam nhân muốn cưới tôi. Nhưng hắn ( chỉ tiền thân vị Ni này kiếp trước là nam) vì muốn chiếm đoạt tôi, nên đã lừa tôi lên lầu, dở trò xâm hại, vô lễ…nhưng tôi kiên quyết không thuận theo, vì không thỏa mãn được thú tính nên hắn đã xô tôi té lầu mà chết. Lúc đó oan hồn tôi một mực đeo theo hắn, rất muốn báo thù, giết hắn chết nhưng do hắn còn phúc báu quá lớn, nên tôi không thể tiếp cận làm hại được. Mãi đến sau này, khi hắn chết đi rồi thì đầu thai làm nữ nhân, song tôi vẫn chưa thể tiếp cận báo thù được.
Rồi đến khi hắn vào làm ở tiệm ăn, tạo đại sát nghiệp, tự tàn phá phúc báu của mình khiến phúc thọ bị giảm ( thì xem như tôi đã có cơ hội báo thù rửa hận!) Nhưng…đột nhiên hắn lại xuất gia! Vì vậy mà ngay trong đời này của hắn, tôi vẫn chưa báo được thù…
Suốt hai ngày nay, tôi đã được nghe ngài thuyết pháp, nên cũng minh bạch lý nhân quả. Tôi thầm nghĩ : “ Đời trước hắn hại tôi chết, ắt là có nguyên nhân khuất tất trước đó nữa.. Biết đâu, tôi cũng đã từng hại chết hắn ? Nếu như bây giơ tôi báo thù, thì “ oan oan tương báo” sẽ tiếp nối tái diễn không bao giờ dứt, thế thì tôi sẽ thống khổ hết chỗ nói… Vì vậy mà tôi không còn muốn báo thù hắn nữa, cầu xin ngài hãy chỉ cho tôi con đường sáng để đi…

Dù khi nạn nhân trình bày, lời nói không được rõ ràng, nhưng tôi rất hiểu : Oan hồn cô gái này đã hỉ xả, chịu buông bỏ oán thù, phát tâm muốn qui y Phật. Thế nên tôi bảo:
– Nơi này gần Phổ Đà, cô hãy đến đó bái Bồ tát Quan Âm làm thầy nha

Tôi nói xong liền thấy Sư ni thần thái khôi phục lại bình thường, nhưng vẫn còn ẩn hiện vẻ phấn khởi vui mừng của vong linh. Mấy vị nữ cư sĩ liền dìu bà vào lieu phòng nghỉ ngơi.

Lúc này đã hơn 5 giờ chiều. Cư sĩ Ninh Ba thúc tôi khởi hành. Lúc tôi chuẩn bị lên xe bỗng nghe tiếng gọi to:
– Ngài Quả Khanh xin hãy đợi tôi chút!

Tôi quay đầu nhìn, thấy Sư ni hồi nãy hình dáng giống như cô gái trẻ tuổi bước ra, tiến đến trước tôi quỳ xuống bậc thềm biểu thị lòng cảm tạ.

Tôi bảo:
– Đó là nhờ Bồ tát Quan Thế Âm từ bi gia hộ, chúng ta nên làm đệ tử ngoan của Bồ tát. Ngài lúc nào cũng gia hộ cho các phật tử.
Qua câu chuyện này, tôi muốn nhắc nhở:

Nếu tâm khởi sinh chút ý hận ( mặc dù trong khoảnh khắc) cũng sẽ huân thành tập quán xấu, vì vậy phải lo tu chỉnh sửa sai ngay.
Không nên dung dưỡng chút lỗi nhỏ nào, cần cảnh giác trong từng khởi tâm động niệm, lúc nào cũng phải luôn đề tỉnh, giữ chánh niệm, tăng gia quán chiếu tu hạnh nhẫn. Được vậy mới không sinh phiền não mà còn tăng công phu tu cho bản thân.

Nguồn: Diệu Ngọc.

Related Articles

Responses