HÀNG PHỤC MA NỮ NHƯ Ý

HÀNG PHỤC MA NỮ NHƯ Ý

Lúc tôi còn trẻ, vì cuộc “cải cách” không thành nên tôi xuất gia. Sau đó tôi đi khắp xứ trị bịnh cho người. Tuy học qua y học, nhưng khi trị bịnh tôi không dùng theo phương thức y dược, mà bằng chú Lăng Nghiêm và chú Đại Bi. Như “Tứ thập nhị thủ” trong chú Đại Bi và ba mươi mấy bộ pháp trong chú Lăng Nghiêm. Tôi dùng các pháp này để hàng phục thiên ma, chế phục các ngoại đạo. Đây cũng là một loại công phu Tam Muội, Định Lực chuyên môn hàng yêu bắt quái. Tôi nói cho các vị nghe, khi Nhật Bổn đầu hàng, chánh phủ Quốc Dân vẫn chưa chánh thức tiếp thọ Harbin. Đông Bắc lúc đó không có chánh phủ, không người lãnh đạo. Chính cũng ngay lúc không ổn định, nên yêu ma quỷ quái, ngưu quỷ xà thần đều xuất hiện mà không ai quản thúc chúng! Lúc đó đi ngoài đường không phải hoàn toàn là người, mà có cả yêu ma quỷ quái, bất quá người ta không nhận ra chúng đó thôi! Bấy giờ cũng có nhiều thần nhảy, đồng bóng và ma quỷ cũng lộng hành nhiễu loạn khắp chốn. Tôi đã kinh nghiệm qua nhiều cảnh trạng ở nơi không có chánh phủ đó và đời này tôi gặp loài yêu quái biến hóa ra người thì nhiều không biết bao nhiêu mà kể! Thông thường người ta nghe qua đều không tin, không biết có các loại kỳ quái như vậy!
Tôi nhớ lúc bấy giờ, tôi gặp một Ma Đầu vốn tu luyện đã vài ngàn năm. Tôi nay nói cho các vị nghe nhưng các vị đừng sợ vì hiện nay nó không còn hãm hại người ta nữa. Đại Ma Đầu này nghe nói là một loại quỷ ở thời đại triều Chu, cách nay cũng đã vài ngàn năm rồi. Lúc bấy giờ Ma Đầu này chuyên môn ám hại người. Cuối cùng nó bị trời khiển trách rồi nổi sấm sét trừng trị. Tuy linh tánh của nó bị sét đánh tan nhưng qua vài trăm năm sau, nó từ từ tích tụ lại. Rồi lại tu luyện, biến thành một con ma. Lúc này ngay cả sét cũng không có cách gì đánh nó được. Lợi dụng thời cơ đất nước không có chánh quyền, nó bèn xuất hiện tác quái, đi khắp nơi đoạt lấy mạng người. Con ma này chuyên môn hại người bằng cách hút tinh khí thần của họ, giết họ chết rất mau, rồi khống chế linh hồn họ. Vì muốn tăng gia quyến thuộc, tăng gia thế lực, nó đi khắp chốn để hại người. Nó đã hại chết 99 người. Nếu có thể hại chết 100 người thì coi như nó khống chế được 100 cái linh hồn. Nó thuộc về hạng có thế lực lớn nhất ở trong số Ma Vương. Tất cả ma con, ma cháu đều phải nghe hiệu lệnh của nó, nhưng hiện tại, nó còn thiếu một người nữa. Sau đó, nó gặp tôi rồi cải tà quy chánh và quy y Tam Bảo. Đây là một chứng cớ về việc ma quy y Phật. Chuyện này nếu nói cho đầy đủ chi tiết thì có thể viết ra thành một quyển sách.
Tại Tương Bạch Kỳ, Tứ Đồn sau khi 72 người quy y, vào ngày 25, tôi ngồi cỗ xe của gia đình Hạ Tuân Tường đến huyện Song Thành ở đấy hơn 10 ngày. Vào ngày mùng 8 tháng 3, tôi lại tới làng Tứ Đồn và trở về nhà của Hạ Tuân Tường. Ông Hạ Tuân Tường nói cho tôi nghe là con gái của Hạ Văn Sơn mới quy y đây đã bị bịnh rất nghiêm trọng. Lúc đó, ông không có nói gì về chuyện bà già thừa cơ lẻn vào làng. Ngày thứ hai, vợ của Hạ Văn Sơn tới tìm tôi, nói với tôi: “Sư Phụ, con gái của con sau khi quy y không được mấy ngày là mắc bịnh rồi. Nó bịnh rất nặng, nó không nói chuyện, cũng không ăn uống gì cả. Mỗi ngày nó cứ trợn mắt, để đầu xuống cái kháng trồng chuối, chổng mông lên, cũng không ngủ nghê gì hết. Tụi con cũng không biết nó bị bịnh gì nữa? Lúc ấy có Hàn Cương Cát ở bên cạnh, là vị có túc mạng thông biết được tiền nhân hậu quả. Tôi nói với bà: “Tôi không thể trị bịnh cho cô ta, bà hỏi tôi cũng như không. Hiện tôi có vị đệ tử quy y tên Hàn Cương Cát, anh đã khai ngũ nhãn, có thể biết được quá khứ, vị lai của người ta. Bà đi hỏi anh ta đi!” Vợ ông Hạ Văn Sơn bèn đi hỏi Hàn Cương Cát. Hàn Cương Cát liền ngồi thiền quán tưởng, rồi hốt nhiên biến sắc, ra vẻ hoảng hốt! Anh ta nói với tôi: “Sư Phụ, mình không thể nào lo việc này được!” “Tại sao lại không được?” Anh ta nói: “Bởi vì đó là một con ma!” “Con ma đó ra sao?” “Nó lợi hại dữ lắm! Nó có thể biến hóa ra người, rồi nhiễu hại người trên thế gian này.” Tôi nói: “Lợi hại như thế nào, anh nói cho tôi nghe thử!” Anh ta nói: “Ma này ở đời Chu là một con quỷ, bởi vì nó không theo quy củ, làm chuyện trái nghịch lại với ý trời, nên nó bị một vị có đạo hạnh, có thần thông dùng sấm sét bổ nó nát ra. Nhưng linh tánh của nó vẫn chưa tan mất hoàn toàn nên nó lại từ từ tu luyện tiếp mà tụ hội lại thành hình, nó bây giờ đã thành ma rồi. Nay nó không những không sợ bị sét đánh mà còn có đại thần thông có thể phi hành biến hóa, chốc hiện chốc ẩn nữa. Ma này hiện biến ra dáng của một bà lão, đi khắp nơi bắt người, muốn giết chết người để làm quyến thuộc của nó. Tôi nghĩ đạo hạnh của mình không thâm hậu bằng nó, tốt hơn là chúng ta đừng nên can thiệp vào chuyện bá láp này là hơn!” Tôi nói: “Nếu chúng ta can thiệp vào thì sao?” Anh ta nói: “Nếu chúng ta lo chuyện bao đồng này thì ngay cái mạng của mình cũng không còn, nên không thể rớ vào được! Anh ta nói con ma này luyện được một loại pháp bảo chuyên môn tránh nạn sét đánh. Pháp này luyện tập ra sao? Tức nó dùng cái nhau của thai nhi vừa mới sanh ra để luyện thành một cái nón đen. Khi đội nón đó trên đầu thì dù có sấm sét gì cũng đánh không trúng nó, vì sấm sét rất sợ những cái dơ bẩn. Nếu nó trùm nón đó lên đầu người nào thì linh hồn của người ấy bị nó bắt đi làm quyến thuộc của nó. Mặt khác, nó còn luyện được hai cái pháp bảo là hai viên đạn tròn bằng con ngươi của người treo cổ chết. Nếu nó chọi con ngươi đó trúng người nào thì người đó sẽ chết, rất độc hại! Cho nên nó không sợ gì hết. Hàn Cương Cát thấy được chỗ lợi hại của con ma quỷ này, nên nói với tôi: “Sư Phụ, mình không lo liệu chuyện này được đâu!” Tôi nói: “Nhưng ở đây có người bịnh thì phải làm sao?” Anh ta nói: “Mắc bịnh này nhất định là chết chắc, chớ không có cách gì!” Tôi nói: “Nếu cô ta không quy y tôi, ma quỷ này có tới bắt hay không bắt cô ta tôi cũng mặc kệ, ngặt nỗi cô đã quy y tôi rồi, nên tôi sẽ không cho phép ma quỷ nào tới bắt cô ta đi hay hại chết cô ta được. Tôi nhất định phải can dự vào chuyện này!” Anh ta nói: “Vậy Sư Phụ tự lo đi, tôi không đi theo được!” Tôi đáp: “Cái gì? Lúc mới quy y anh nói, dù có bảo anh vào dầu sôi lửa bỏng anh cũng không chối từ mà. Bây giờ còn chưa hẳn là nước sôi, không nhất định là lửa bỏng mà anh đã thoái thác rồi sao? Đây anh phải chăng ‘không ra trận mà đã rút lui’ rồi à? Nếu anh không dám đi thì tôi không thừa nhận anh là đệ tử quy y của tôi nữa!” Tôi nói như vậy, anh ta không biết nói gì hơn, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Sư Phụ, vậy Sư Phụ phái vài vị hộ pháp cho tôi, tôi mới dám nhúng tay vào việc này!” Tôi nói: “Anh cứ đi theo tôi là được, chớ có lôi thôi!” Nghe tôi nói thế, anh ta hết dám dài dòng mà răm rắp đi theo tôi! Lúc tôi chưa đến nhà cô ta, tôi nói với Hàn Cương Cát rằng: “Tôi nay thà chết cũng phải làm việc này. Bởi vì người bịnh này là đệ tử quy y của tôi, tôi không thể thấy chết mà đứng khoanh tay nhìn, không cứu. Đây là một lý do, lại nữa, tôi cũng muốn cứu con ma này. Vì nó làm toàn những việc tàn nhẫn bất chấp đạo lý, tạo tội hại người, tương lai nó nhất định sẽ bị khiển trách, lãnh quả báo khổ. Hiện tôi muốn cứu con ma này, bảo nó cải tà quy chánh, chớ làm việc ác nữa. Dầu cho nó có bản lãnh khiến tôi chết đi nữa, tôi cũng muốn đi cứu nó! Đây là lý do thứ hai. Lý do thứ ba là tôi muốn cứu vớt hết thảy chúng sanh trên toàn thế giới. Nếu bây giờ tôi không khuất phục được nó thì trong tương lai sẽ có rất nhiều người bị nó giết hại. Tôi nay muốn cứu độ tất cả người có thể bị nó hại hay không bị hại. Vì ba lý do trên, nên bất luận thế nào đi nữa, tôi đều muốn xử lý cái chuyện không đâu này, tôi nhất định phải đi thôi!”
Chúng tôi vào trong nhà của Hạ Văn Sơn thấy người bịnh chúi đầu vào gối trên giường rồi chổng mông lên trời, bộ dạng thật khó coi. Hơn nữa y rất nóng nảy, trợn mắt to như mắt trâu. Nhất là khi nhìn thấy tôi thì y lại càng không vui, càng trợn mắt to hơn nữa! Tôi hỏi người nhà cô về nguyên nhân khiến cô phát khởi căn bịnh. Họ kể rằng khoảng 7, 8 ngày trước đó, ở nơi mộ hoang ngoài làng bỗng xuất hiện một bà lão cao ba thước mấy, khoảng hơn 50 tuổi, mặc áo màu lam, quần và giày màu vàng, xả hai bím tóc về phía trước. Bà lão cầm cái nón đen, tướng người dị hợm, rồi ở mộ hoang rên rỉ rằng: “Cái người kia của tôi ơi! Cái người kia của tôi ơi!” nghe như tiếng muỗi kêu có tiếng mà không hình. Bà ta vừa khóc vừa tìm “Cái người kia” của bà như vậy. Lúc bấy giờ, tôi có đệ tử quy y họ Hạ, cũng là một bà già. Bà Hạ đi ngang qua đó, thấy bà Lão đó khóc lóc bi ai quá mới tới gần bên vỗ về: “Sao bà lại khóc than như vậy hả? Thôi đừng có khóc nữa mà! Bà từ đâu tới vậy?” Bà Lão nói: “Bà đừng có nói chuyện với tôi, tôi là một con quỷ đây!” – khiến bà đệ tử của tôi sợ khiếp vía rồi bỏ đi. Ai ngờ rằng bà Lão đó lại đi theo bà Hạ vào làng. Trừ bốn cổng cho người ra vào, chung quanh làng có tường bao bọc. Bà đệ tử quy y tôi đi vào làng, nhưng bà quỷ kia ở ngoài cổng khóc “cái người kia” của bà chớ không dám vào làng. Tại sao bà không dám vào? Tôi tin rằng ở cổng làng có Môn Thần tức thần coi cổng ngăn cản không cho phép bà ta vào, nên bà ta mới không dám vào. Ngay lúc đó, gia đình Hạ Tuân Tường đánh xe ngựa từ bên ngoài trở về. Ngựa mới thấy bà ta tức biết ngay nhưng người ta thì không nhận ra, ngựa vì nhận ra nên nó kinh hãi dựng cả lông, kéo xe sấn thẳng vào làng. Môn Thần giữ cổng cũng sửng sốt trước tình cảnh này. Bà ta bắt lấy cơ hội vội chuồn theo xe ngựa đó vào làng. Trước hết bà ta đến nhà của Vưu Trung Bảo tìm “cái người kia” của bà. Vưu Trung Bảo thấy bà vào cửa nhà ông, ông bèn hỏi: “Bà làm cái gì vậy?” Bà nói: “Tôi tìm cái người kia của tôi!” Bà nhìn ông Vưu nói: “Đây không phải là nhà của các người!” Nói xong bà rời khỏi nhà ông Vưu đi ra đường. Lúc ấy có 30-40 người vây quanh bà ta. Họ hỏi bà họ gì? Bà nói: “Tôi không có họ.” Hỏi bà tên gì? Bà nói, bà không có tên. Lại hỏi bà: “Bà là người ở đâu? Tới đây làm gì?” Bà đáp: “Tôi là người chết, tôi là quỷ! Tôi muốn tìm “cái người kia” của tôi!” Bởi vì giữa đám đông, nên dù nghe bà tự xưng là quỷ, người ta cũng không thấy sợ mà xúm lại kêu là “bà già ngốc”. Họ thấy bà khác lạ như vậy lấy làm kỳ quái và coi bà giống như một quái vật vậy. Bà cầm cái nón đen đi thơ thẩn giống như người mất hồn. Mọi người đi theo bà đến phía sau bức tường nhà Hạ Văn Sơn. Bức tường làm bằng đất cao hơn 8 thước, ở Bắc phương thì trên tường đất này còn có mái che. Bà ta ném cái nón đen vào trong sân nhà Hạ Văn Sơn. Xong, bà ta nhảy phóng qua bức tường cao hơn 8 thước đó. Không ai nhảy qua nổi tường cao như thế, vậy mà bà ta nhảy vào được.
Lúc đó con trai của Hạ Văn Sơn là Hạ Tuân Toàn. Chú học trò này cũng quy y trong ngày 24. Chú từ cửa phía trước nhà chạy vào trong sân kêu: “Má ơi, Má ơi! Bà Lão Ngốc vào nhà mình rồi nè! Má đừng có sợ nhen!” Má chú ta ngước đầu lên nhìn qua cửa kiếng cũng chẳng thấy có chuyện gì. Nhưng vừa quay đầu lại thì thấy có một bà lão kỳ quái đã đi đến cái kháng và bò lên được nửa thân ở trên, nửa thân ở dưới cái kháng đó. Bà Lão vừa trường lên kháng vừa tìm “cái người kia” của bà. Má chú Hạ Tuân Toàn hỏi: “Bà kiếm ai? Bà tìm ai vậy? Tụi tui không quen bà, bà tới đây để làm gì?” Bà Lão cũng không nói gì. Má chú Hạ Tuân Toàn thấy điệu bộ bà rất kỳ quái, cảm thấy có vấn đề nên nói với cô con gái: “Người gì lạ kỳ, không nói tiếng nào, má con mình tụng chú Đại Bi đi!” Cô gái (có bịnh) này nhìn vào bổn niệm chú Đại Bi với má cô ta, niệm “Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da….” họ niệm như vậy. Từ trên kháng Bà Lão từ từ bò xuống kháng, nằm ở dưới đất như người chết, không động đậy. Hai má con thấy nếu có người chết trong nhà thì không tốt, nên cấp tốc đi nông hội báo cáo. Nghe vậy, ông Hội Trưởng nông hội bèn đem súng tới. Ông đến nơi thấy một bà già nằm dưới đất, tựa hồ sắp chết. Ông Hội Trưởng đến đỡ bà dậy, nhưng chỉ cần một tay là nhấc bà Lão lên được, rồi ông bắt buộc bà phải đi ra khỏi nhà họ Hạ. Ông Hội Trưởng dẫn bà đến Nông Hội, hỏi bà: “Bà là người ở đâu? Bà tới đây để làm gì?” Bà Lão đáp: “Ông đừng có hỏi tôi, tôi là người chết! Tôi không có họ, cũng không có tên, cũng không có chỗ ở. Tôi tới chỗ nào thì ở chỗ đó!” Ông Hội Trưởng nghe nói vậy, thấy dáng bà như vậy cũng rất kinh hãi, bèn dí súng dẫn bà đi ra khỏi làng. Lần đầu đi ra phía ngoài làng, ông Hội Trưởng áp tải bà đi xa khoảng 50 mấy bước, xong ông bèn trở về. Thế mà khi ông về đến cổng làng, quay đầu nhìn, thì bà Lão đi theo ngay sau lưng ông. Vì thế ông ta lại tống bà đi xa hơn. Lần này đi khoảng hơn 70 mấy bước, nào ngờ trên nửa đường quay về, bà Lão lại đi theo về. Cuối cùng ông tìm thêm ba, bốn người cùng với ông tống bà Lão tới chỗ xa hơn nữa. Lần này họ đi xa hơn 150 bước, rồi ra lệnh cho bà Lão mau đi xa hơn nữa, nếu không sẽ nổ súng bắn. Trước khi đi, ông Hội Trưởng còn bắn chỉ thiên hai phát. Bà Lão tưởng là sét đánh, sợ điếng hồn đến nỗi bò lết dưới đất. Sau lần đó không thấy bà Lão đi theo về nữa, nên mọi người mới yên tâm trở về làng. Tuy Bà Lão đi rồi, nhưng con gái 17, 18 tuổi của Hạ Văn Sơn lại bị ma nhập. Cô ta quỳ trên kháng, chúi đầu vào gối, chổng mông lên trời, giống như đang lạy ở trên kháng. Trải qua 7, 8 ngày, cô cứ trừng mắt tròn xoe, không nói chuyện, không ăn uống, ban đêm cũng không ngủ nghỉ.
Khi chúng tôi hỏi ông Hạ Văn Sơn về nguyên nhân con gái ông bị bịnh thì ông Hội Trưởng Nông Hội cũng vừa đến. Nghe chúng tôi nói, bà Lão này là ma quỷ, ông chực nhớ, nói: “Hèn chi bữa đó, bà ta nằm dưới đất, tôi chỉ dùng một tay là có thể đỡ bà dậy mà không cần ra sức, giống như không có đỡ vật gì hết vậy! Lúc đó tôi cũng không để ý tại sao người này lại nhẹ như thế? Bây giờ nói ra thì bà ta đúng thật là ma quỷ rồi!” Lúc đó chúng tôi muốn đi tìm bà Lão, nhưng làm sao tìm đây? Trong chú Lăng Nghiêm có năm loại pháp và Tức Tai Pháp là pháp diệt trừ tai ương, ai gặp tai nạn gì đều có thể dùng pháp này để dứt trừ. Kiết Tường Pháp, nếu có sự việc không cát tường, có thể biến thành cát tường. Câu Triệu Pháp, bất luận yêu ma quỷ quái dù xa đến đâu cũng bắt lại được bất cứ lúc nào. Lại có Hàng Phục Pháp, nếu ma quỷ tới, các vị có thể hàng phục nó. Lúc đó tôi dùng chú Lăng Nghiêm để bắt ma nữ Như Ý ương ngạnh này. Khi bà Lão tới cửa nhà, thân bà xông mùi hôi thối, tanh hôi không thể tưởng. Người nào tới gần bà cũng đều muốn ói. Vừa thấy tôi, bà ta lập tức lấy nón ra ném trên đầu tôi, nhưng nón của bà bay không tới đầu tôi. Bà lại lấy hai viên tròn (tròng con ngươi) chọi tôi, nhưng cũng không đụng tới thân tôi được. Khi bà đã trổ hết bản lãnh mà không linh nghiệm, liền bỏ chạy. Bởi trước khi bà Lão tới, tôi đã kết giới giống như đã dàn trận sẵn: phía trên có người canh, phía dưới cũng có người coi chừng, phải trái, trước sau đều có Hộ Pháp Thiên Long Bát Bộ cản ngăn. Vì vậy bà không còn đường nào để thoát thân. Bà Lão không còn cách gì hơn bèn quỳ xuống khóc, nói với tôi: “Thật không ngờ hôm nay lại gặp khắc tinh. Xin Thầy tha thứ cho tôi, thả tôi đi!” Tôi nói: “Trừ phi ngươi cải tà quy chánh, quy y Tam Bảo, tôi mới bỏ qua cho. Nếu ngươi không cải tà quy chánh, tôi không thể tha thứ cho ngươi được!” Bà Lão gật đầu nói “được”. Lúc đó tôi thuyết pháp Tứ Đế, Thập Nhị Nhân Duyên lại thuyết pháp Lục Độ cho bà Lão nghe. Vừa nghe xong, y tức khắc thông suốt, muốn quy y Tam Bảo, phát Bồ Đề tâm. Sau khi bà Lão quy y, tôi đặt tên cho bà Lão là “Kim Cang Như Ý Nữ”. Lúc bấy giờ tôi có cái hồ lô quả bầu rất nhỏ chừng nửa tấc, tôi bèn thâu “y” vào đó. Sau đó y đi theo tôi khắp nơi để độ người. Đâu ngờ rằng y vẫn chưa thành thật, vẫn còn tánh nóng. Chúng tôi đi đến đâu là y phóng ra ám khí vừa thối vừa độc đến đó. Tôi ngửi thì không sao, nhưng thông thường ai trúng phải độc khí này đều cảm thấy chóng mặt hoa mắt muốn ói. Không biết có phải là y muốn đầu độc tôi hay đầu độc người khác nữa. Tôi thấy y đi theo tôi như vầy thì không ổn, nên phái y trở về Đông Bắc, đến tỉnh Kiết Lâm, huyện Giao Hà núi Lạp Pháp động Vạn Thánh Linh Lung mà tu hành. Hiện nay y vẫn còn ở đó. Sau đó y tu hành rất mau thành tựu có chút thần thông và thường đi khắp nơi cứu giúp người. Bất quá y cứu người nhưng không cho người ta biết.

Cho nên: Thiện dục nhân kiến, bất thị chân thiện; ác khủng nhân tri, tiện thị đại ác. Tức là làm thiện mà muốn cho người biết thì đó không phải là chân thiện. Còn làm ác mà không muốn cho người ta biết, đó mới thật là đại ác. Các vị làm chuyện tốt mà muốn cho người biết, đó không phải thật là làm tốt. Còn các vị làm chuyện xấu mà sợ người biết được thì đó mới thật là chuyện xấu. Vì vậy, Ma Nữ Như Ý hiện nay cũng trở thành quyến thuộc của Phật. Những gì tôi nói đây không phải chuyện cổ tích mà là chuyện có thật! Nhất định có rất nhiều người không tin, nhưng đó là sự thật! Tôi nói qua rồi các vị tin cũng được, không tin cũng được. Tin hay không là do ở các người! Chẳng qua, tôi chỉ nói lời chân thật.

HT. Tuyên HóaHàng Phục Ma Nữ Như Ý

Lúc tôi còn trẻ, vì cuộc “cải cách” không thành nên tôi xuất gia. Sau đó tôi đi khắp xứ trị bịnh cho người. Tuy học qua y học, nhưng khi trị bịnh tôi không dùng theo phương thức y dược, mà bằng chú Lăng Nghiêm và chú Đại Bi. Như “Tứ thập nhị thủ” trong chú Đại Bi và ba mươi mấy bộ pháp trong chú Lăng Nghiêm. Tôi dùng các pháp này để hàng phục thiên ma, chế phục các ngoại đạo. Đây cũng là một loại công phu Tam Muội, Định Lực chuyên môn hàng yêu bắt quái. Tôi nói cho các vị nghe, khi Nhật Bổn đầu hàng, chánh phủ Quốc Dân vẫn chưa chánh thức tiếp thọ Harbin. Đông Bắc lúc đó không có chánh phủ, không người lãnh đạo. Chính cũng ngay lúc không ổn định, nên yêu ma quỷ quái, ngưu quỷ xà thần đều xuất hiện mà không ai quản thúc chúng! Lúc đó đi ngoài đường không phải hoàn toàn là người, mà có cả yêu ma quỷ quái, bất quá người ta không nhận ra chúng đó thôi! Bấy giờ cũng có nhiều thần nhảy, đồng bóng và ma quỷ cũng lộng hành nhiễu loạn khắp chốn. Tôi đã kinh nghiệm qua nhiều cảnh trạng ở nơi không có chánh phủ đó và đời này tôi gặp loài yêu quái biến hóa ra người thì nhiều không biết bao nhiêu mà kể! Thông thường người ta nghe qua đều không tin, không biết có các loại kỳ quái như vậy!
Tôi nhớ lúc bấy giờ, tôi gặp một Ma Đầu vốn tu luyện đã vài ngàn năm. Tôi nay nói cho các vị nghe nhưng các vị đừng sợ vì hiện nay nó không còn hãm hại người ta nữa. Đại Ma Đầu này nghe nói là một loại quỷ ở thời đại triều Chu, cách nay cũng đã vài ngàn năm rồi. Lúc bấy giờ Ma Đầu này chuyên môn ám hại người. Cuối cùng nó bị trời khiển trách rồi nổi sấm sét trừng trị. Tuy linh tánh của nó bị sét đánh tan nhưng qua vài trăm năm sau, nó từ từ tích tụ lại. Rồi lại tu luyện, biến thành một con ma. Lúc này ngay cả sét cũng không có cách gì đánh nó được. Lợi dụng thời cơ đất nước không có chánh quyền, nó bèn xuất hiện tác quái, đi khắp nơi đoạt lấy mạng người. Con ma này chuyên môn hại người bằng cách hút tinh khí thần của họ, giết họ chết rất mau, rồi khống chế linh hồn họ. Vì muốn tăng gia quyến thuộc, tăng gia thế lực, nó đi khắp chốn để hại người. Nó đã hại chết 99 người. Nếu có thể hại chết 100 người thì coi như nó khống chế được 100 cái linh hồn. Nó thuộc về hạng có thế lực lớn nhất ở trong số Ma Vương. Tất cả ma con, ma cháu đều phải nghe hiệu lệnh của nó, nhưng hiện tại, nó còn thiếu một người nữa. Sau đó, nó gặp tôi rồi cải tà quy chánh và quy y Tam Bảo. Đây là một chứng cớ về việc ma quy y Phật. Chuyện này nếu nói cho đầy đủ chi tiết thì có thể viết ra thành một quyển sách.
Tại Tương Bạch Kỳ, Tứ Đồn sau khi 72 người quy y, vào ngày 25, tôi ngồi cỗ xe của gia đình Hạ Tuân Tường đến huyện Song Thành ở đấy hơn 10 ngày. Vào ngày mùng 8 tháng 3, tôi lại tới làng Tứ Đồn và trở về nhà của Hạ Tuân Tường. Ông Hạ Tuân Tường nói cho tôi nghe là con gái của Hạ Văn Sơn mới quy y đây đã bị bịnh rất nghiêm trọng. Lúc đó, ông không có nói gì về chuyện bà già thừa cơ lẻn vào làng. Ngày thứ hai, vợ của Hạ Văn Sơn tới tìm tôi, nói với tôi: “Sư Phụ, con gái của con sau khi quy y không được mấy ngày là mắc bịnh rồi. Nó bịnh rất nặng, nó không nói chuyện, cũng không ăn uống gì cả. Mỗi ngày nó cứ trợn mắt, để đầu xuống cái kháng trồng chuối, chổng mông lên, cũng không ngủ nghê gì hết. Tụi con cũng không biết nó bị bịnh gì nữa? Lúc ấy có Hàn Cương Cát ở bên cạnh, là vị có túc mạng thông biết được tiền nhân hậu quả. Tôi nói với bà: “Tôi không thể trị bịnh cho cô ta, bà hỏi tôi cũng như không. Hiện tôi có vị đệ tử quy y tên Hàn Cương Cát, anh đã khai ngũ nhãn, có thể biết được quá khứ, vị lai của người ta. Bà đi hỏi anh ta đi!” Vợ ông Hạ Văn Sơn bèn đi hỏi Hàn Cương Cát. Hàn Cương Cát liền ngồi thiền quán tưởng, rồi hốt nhiên biến sắc, ra vẻ hoảng hốt! Anh ta nói với tôi: “Sư Phụ, mình không thể nào lo việc này được!” “Tại sao lại không được?” Anh ta nói: “Bởi vì đó là một con ma!” “Con ma đó ra sao?” “Nó lợi hại dữ lắm! Nó có thể biến hóa ra người, rồi nhiễu hại người trên thế gian này.” Tôi nói: “Lợi hại như thế nào, anh nói cho tôi nghe thử!” Anh ta nói: “Ma này ở đời Chu là một con quỷ, bởi vì nó không theo quy củ, làm chuyện trái nghịch lại với ý trời, nên nó bị một vị có đạo hạnh, có thần thông dùng sấm sét bổ nó nát ra. Nhưng linh tánh của nó vẫn chưa tan mất hoàn toàn nên nó lại từ từ tu luyện tiếp mà tụ hội lại thành hình, nó bây giờ đã thành ma rồi. Nay nó không những không sợ bị sét đánh mà còn có đại thần thông có thể phi hành biến hóa, chốc hiện chốc ẩn nữa. Ma này hiện biến ra dáng của một bà lão, đi khắp nơi bắt người, muốn giết chết người để làm quyến thuộc của nó. Tôi nghĩ đạo hạnh của mình không thâm hậu bằng nó, tốt hơn là chúng ta đừng nên can thiệp vào chuyện bá láp này là hơn!” Tôi nói: “Nếu chúng ta can thiệp vào thì sao?” Anh ta nói: “Nếu chúng ta lo chuyện bao đồng này thì ngay cái mạng của mình cũng không còn, nên không thể rớ vào được! Anh ta nói con ma này luyện được một loại pháp bảo chuyên môn tránh nạn sét đánh. Pháp này luyện tập ra sao? Tức nó dùng cái nhau của thai nhi vừa mới sanh ra để luyện thành một cái nón đen. Khi đội nón đó trên đầu thì dù có sấm sét gì cũng đánh không trúng nó, vì sấm sét rất sợ những cái dơ bẩn. Nếu nó trùm nón đó lên đầu người nào thì linh hồn của người ấy bị nó bắt đi làm quyến thuộc của nó. Mặt khác, nó còn luyện được hai cái pháp bảo là hai viên đạn tròn bằng con ngươi của người treo cổ chết. Nếu nó chọi con ngươi đó trúng người nào thì người đó sẽ chết, rất độc hại! Cho nên nó không sợ gì hết. Hàn Cương Cát thấy được chỗ lợi hại của con ma quỷ này, nên nói với tôi: “Sư Phụ, mình không lo liệu chuyện này được đâu!” Tôi nói: “Nhưng ở đây có người bịnh thì phải làm sao?” Anh ta nói: “Mắc bịnh này nhất định là chết chắc, chớ không có cách gì!” Tôi nói: “Nếu cô ta không quy y tôi, ma quỷ này có tới bắt hay không bắt cô ta tôi cũng mặc kệ, ngặt nỗi cô đã quy y tôi rồi, nên tôi sẽ không cho phép ma quỷ nào tới bắt cô ta đi hay hại chết cô ta được. Tôi nhất định phải can dự vào chuyện này!” Anh ta nói: “Vậy Sư Phụ tự lo đi, tôi không đi theo được!” Tôi đáp: “Cái gì? Lúc mới quy y anh nói, dù có bảo anh vào dầu sôi lửa bỏng anh cũng không chối từ mà. Bây giờ còn chưa hẳn là nước sôi, không nhất định là lửa bỏng mà anh đã thoái thác rồi sao? Đây anh phải chăng ‘không ra trận mà đã rút lui’ rồi à? Nếu anh không dám đi thì tôi không thừa nhận anh là đệ tử quy y của tôi nữa!” Tôi nói như vậy, anh ta không biết nói gì hơn, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Sư Phụ, vậy Sư Phụ phái vài vị hộ pháp cho tôi, tôi mới dám nhúng tay vào việc này!” Tôi nói: “Anh cứ đi theo tôi là được, chớ có lôi thôi!” Nghe tôi nói thế, anh ta hết dám dài dòng mà răm rắp đi theo tôi! Lúc tôi chưa đến nhà cô ta, tôi nói với Hàn Cương Cát rằng: “Tôi nay thà chết cũng phải làm việc này. Bởi vì người bịnh này là đệ tử quy y của tôi, tôi không thể thấy chết mà đứng khoanh tay nhìn, không cứu. Đây là một lý do, lại nữa, tôi cũng muốn cứu con ma này. Vì nó làm toàn những việc tàn nhẫn bất chấp đạo lý, tạo tội hại người, tương lai nó nhất định sẽ bị khiển trách, lãnh quả báo khổ. Hiện tôi muốn cứu con ma này, bảo nó cải tà quy chánh, chớ làm việc ác nữa. Dầu cho nó có bản lãnh khiến tôi chết đi nữa, tôi cũng muốn đi cứu nó! Đây là lý do thứ hai. Lý do thứ ba là tôi muốn cứu vớt hết thảy chúng sanh trên toàn thế giới. Nếu bây giờ tôi không khuất phục được nó thì trong tương lai sẽ có rất nhiều người bị nó giết hại. Tôi nay muốn cứu độ tất cả người có thể bị nó hại hay không bị hại. Vì ba lý do trên, nên bất luận thế nào đi nữa, tôi đều muốn xử lý cái chuyện không đâu này, tôi nhất định phải đi thôi!”
Chúng tôi vào trong nhà của Hạ Văn Sơn thấy người bịnh chúi đầu vào gối trên giường rồi chổng mông lên trời, bộ dạng thật khó coi. Hơn nữa y rất nóng nảy, trợn mắt to như mắt trâu. Nhất là khi nhìn thấy tôi thì y lại càng không vui, càng trợn mắt to hơn nữa! Tôi hỏi người nhà cô về nguyên nhân khiến cô phát khởi căn bịnh. Họ kể rằng khoảng 7, 8 ngày trước đó, ở nơi mộ hoang ngoài làng bỗng xuất hiện một bà lão cao ba thước mấy, khoảng hơn 50 tuổi, mặc áo màu lam, quần và giày màu vàng, xả hai bím tóc về phía trước. Bà lão cầm cái nón đen, tướng người dị hợm, rồi ở mộ hoang rên rỉ rằng: “Cái người kia của tôi ơi! Cái người kia của tôi ơi!” nghe như tiếng muỗi kêu có tiếng mà không hình. Bà ta vừa khóc vừa tìm “Cái người kia” của bà như vậy. Lúc bấy giờ, tôi có đệ tử quy y họ Hạ, cũng là một bà già. Bà Hạ đi ngang qua đó, thấy bà Lão đó khóc lóc bi ai quá mới tới gần bên vỗ về: “Sao bà lại khóc than như vậy hả? Thôi đừng có khóc nữa mà! Bà từ đâu tới vậy?” Bà Lão nói: “Bà đừng có nói chuyện với tôi, tôi là một con quỷ đây!” – khiến bà đệ tử của tôi sợ khiếp vía rồi bỏ đi. Ai ngờ rằng bà Lão đó lại đi theo bà Hạ vào làng. Trừ bốn cổng cho người ra vào, chung quanh làng có tường bao bọc. Bà đệ tử quy y tôi đi vào làng, nhưng bà quỷ kia ở ngoài cổng khóc “cái người kia” của bà chớ không dám vào làng. Tại sao bà không dám vào? Tôi tin rằng ở cổng làng có Môn Thần tức thần coi cổng ngăn cản không cho phép bà ta vào, nên bà ta mới không dám vào. Ngay lúc đó, gia đình Hạ Tuân Tường đánh xe ngựa từ bên ngoài trở về. Ngựa mới thấy bà ta tức biết ngay nhưng người ta thì không nhận ra, ngựa vì nhận ra nên nó kinh hãi dựng cả lông, kéo xe sấn thẳng vào làng. Môn Thần giữ cổng cũng sửng sốt trước tình cảnh này. Bà ta bắt lấy cơ hội vội chuồn theo xe ngựa đó vào làng. Trước hết bà ta đến nhà của Vưu Trung Bảo tìm “cái người kia” của bà. Vưu Trung Bảo thấy bà vào cửa nhà ông, ông bèn hỏi: “Bà làm cái gì vậy?” Bà nói: “Tôi tìm cái người kia của tôi!” Bà nhìn ông Vưu nói: “Đây không phải là nhà của các người!” Nói xong bà rời khỏi nhà ông Vưu đi ra đường. Lúc ấy có 30-40 người vây quanh bà ta. Họ hỏi bà họ gì? Bà nói: “Tôi không có họ.” Hỏi bà tên gì? Bà nói, bà không có tên. Lại hỏi bà: “Bà là người ở đâu? Tới đây làm gì?” Bà đáp: “Tôi là người chết, tôi là quỷ! Tôi muốn tìm “cái người kia” của tôi!” Bởi vì giữa đám đông, nên dù nghe bà tự xưng là quỷ, người ta cũng không thấy sợ mà xúm lại kêu là “bà già ngốc”. Họ thấy bà khác lạ như vậy lấy làm kỳ quái và coi bà giống như một quái vật vậy. Bà cầm cái nón đen đi thơ thẩn giống như người mất hồn. Mọi người đi theo bà đến phía sau bức tường nhà Hạ Văn Sơn. Bức tường làm bằng đất cao hơn 8 thước, ở Bắc phương thì trên tường đất này còn có mái che. Bà ta ném cái nón đen vào trong sân nhà Hạ Văn Sơn. Xong, bà ta nhảy phóng qua bức tường cao hơn 8 thước đó. Không ai nhảy qua nổi tường cao như thế, vậy mà bà ta nhảy vào được.
Lúc đó con trai của Hạ Văn Sơn là Hạ Tuân Toàn. Chú học trò này cũng quy y trong ngày 24. Chú từ cửa phía trước nhà chạy vào trong sân kêu: “Má ơi, Má ơi! Bà Lão Ngốc vào nhà mình rồi nè! Má đừng có sợ nhen!” Má chú ta ngước đầu lên nhìn qua cửa kiếng cũng chẳng thấy có chuyện gì. Nhưng vừa quay đầu lại thì thấy có một bà lão kỳ quái đã đi đến cái kháng và bò lên được nửa thân ở trên, nửa thân ở dưới cái kháng đó. Bà Lão vừa trường lên kháng vừa tìm “cái người kia” của bà. Má chú Hạ Tuân Toàn hỏi: “Bà kiếm ai? Bà tìm ai vậy? Tụi tui không quen bà, bà tới đây để làm gì?” Bà Lão cũng không nói gì. Má chú Hạ Tuân Toàn thấy điệu bộ bà rất kỳ quái, cảm thấy có vấn đề nên nói với cô con gái: “Người gì lạ kỳ, không nói tiếng nào, má con mình tụng chú Đại Bi đi!” Cô gái (có bịnh) này nhìn vào bổn niệm chú Đại Bi với má cô ta, niệm “Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da….” họ niệm như vậy. Từ trên kháng Bà Lão từ từ bò xuống kháng, nằm ở dưới đất như người chết, không động đậy. Hai má con thấy nếu có người chết trong nhà thì không tốt, nên cấp tốc đi nông hội báo cáo. Nghe vậy, ông Hội Trưởng nông hội bèn đem súng tới. Ông đến nơi thấy một bà già nằm dưới đất, tựa hồ sắp chết. Ông Hội Trưởng đến đỡ bà dậy, nhưng chỉ cần một tay là nhấc bà Lão lên được, rồi ông bắt buộc bà phải đi ra khỏi nhà họ Hạ. Ông Hội Trưởng dẫn bà đến Nông Hội, hỏi bà: “Bà là người ở đâu? Bà tới đây để làm gì?” Bà Lão đáp: “Ông đừng có hỏi tôi, tôi là người chết! Tôi không có họ, cũng không có tên, cũng không có chỗ ở. Tôi tới chỗ nào thì ở chỗ đó!” Ông Hội Trưởng nghe nói vậy, thấy dáng bà như vậy cũng rất kinh hãi, bèn dí súng dẫn bà đi ra khỏi làng. Lần đầu đi ra phía ngoài làng, ông Hội Trưởng áp tải bà đi xa khoảng 50 mấy bước, xong ông bèn trở về. Thế mà khi ông về đến cổng làng, quay đầu nhìn, thì bà Lão đi theo ngay sau lưng ông. Vì thế ông ta lại tống bà đi xa hơn. Lần này đi khoảng hơn 70 mấy bước, nào ngờ trên nửa đường quay về, bà Lão lại đi theo về. Cuối cùng ông tìm thêm ba, bốn người cùng với ông tống bà Lão tới chỗ xa hơn nữa. Lần này họ đi xa hơn 150 bước, rồi ra lệnh cho bà Lão mau đi xa hơn nữa, nếu không sẽ nổ súng bắn. Trước khi đi, ông Hội Trưởng còn bắn chỉ thiên hai phát. Bà Lão tưởng là sét đánh, sợ điếng hồn đến nỗi bò lết dưới đất. Sau lần đó không thấy bà Lão đi theo về nữa, nên mọi người mới yên tâm trở về làng. Tuy Bà Lão đi rồi, nhưng con gái 17, 18 tuổi của Hạ Văn Sơn lại bị ma nhập. Cô ta quỳ trên kháng, chúi đầu vào gối, chổng mông lên trời, giống như đang lạy ở trên kháng. Trải qua 7, 8 ngày, cô cứ trừng mắt tròn xoe, không nói chuyện, không ăn uống, ban đêm cũng không ngủ nghỉ.
Khi chúng tôi hỏi ông Hạ Văn Sơn về nguyên nhân con gái ông bị bịnh thì ông Hội Trưởng Nông Hội cũng vừa đến. Nghe chúng tôi nói, bà Lão này là ma quỷ, ông chực nhớ, nói: “Hèn chi bữa đó, bà ta nằm dưới đất, tôi chỉ dùng một tay là có thể đỡ bà dậy mà không cần ra sức, giống như không có đỡ vật gì hết vậy! Lúc đó tôi cũng không để ý tại sao người này lại nhẹ như thế? Bây giờ nói ra thì bà ta đúng thật là ma quỷ rồi!” Lúc đó chúng tôi muốn đi tìm bà Lão, nhưng làm sao tìm đây? Trong chú Lăng Nghiêm có năm loại pháp và Tức Tai Pháp là pháp diệt trừ tai ương, ai gặp tai nạn gì đều có thể dùng pháp này để dứt trừ. Kiết Tường Pháp, nếu có sự việc không cát tường, có thể biến thành cát tường. Câu Triệu Pháp, bất luận yêu ma quỷ quái dù xa đến đâu cũng bắt lại được bất cứ lúc nào. Lại có Hàng Phục Pháp, nếu ma quỷ tới, các vị có thể hàng phục nó. Lúc đó tôi dùng chú Lăng Nghiêm để bắt ma nữ Như Ý ương ngạnh này. Khi bà Lão tới cửa nhà, thân bà xông mùi hôi thối, tanh hôi không thể tưởng. Người nào tới gần bà cũng đều muốn ói. Vừa thấy tôi, bà ta lập tức lấy nón ra ném trên đầu tôi, nhưng nón của bà bay không tới đầu tôi. Bà lại lấy hai viên tròn (tròng con ngươi) chọi tôi, nhưng cũng không đụng tới thân tôi được. Khi bà đã trổ hết bản lãnh mà không linh nghiệm, liền bỏ chạy. Bởi trước khi bà Lão tới, tôi đã kết giới giống như đã dàn trận sẵn: phía trên có người canh, phía dưới cũng có người coi chừng, phải trái, trước sau đều có Hộ Pháp Thiên Long Bát Bộ cản ngăn. Vì vậy bà không còn đường nào để thoát thân. Bà Lão không còn cách gì hơn bèn quỳ xuống khóc, nói với tôi: “Thật không ngờ hôm nay lại gặp khắc tinh. Xin Thầy tha thứ cho tôi, thả tôi đi!” Tôi nói: “Trừ phi ngươi cải tà quy chánh, quy y Tam Bảo, tôi mới bỏ qua cho. Nếu ngươi không cải tà quy chánh, tôi không thể tha thứ cho ngươi được!” Bà Lão gật đầu nói “được”. Lúc đó tôi thuyết pháp Tứ Đế, Thập Nhị Nhân Duyên lại thuyết pháp Lục Độ cho bà Lão nghe. Vừa nghe xong, y tức khắc thông suốt, muốn quy y Tam Bảo, phát Bồ Đề tâm. Sau khi bà Lão quy y, tôi đặt tên cho bà Lão là “Kim Cang Như Ý Nữ”. Lúc bấy giờ tôi có cái hồ lô quả bầu rất nhỏ chừng nửa tấc, tôi bèn thâu “y” vào đó. Sau đó y đi theo tôi khắp nơi để độ người. Đâu ngờ rằng y vẫn chưa thành thật, vẫn còn tánh nóng. Chúng tôi đi đến đâu là y phóng ra ám khí vừa thối vừa độc đến đó. Tôi ngửi thì không sao, nhưng thông thường ai trúng phải độc khí này đều cảm thấy chóng mặt hoa mắt muốn ói. Không biết có phải là y muốn đầu độc tôi hay đầu độc người khác nữa. Tôi thấy y đi theo tôi như vầy thì không ổn, nên phái y trở về Đông Bắc, đến tỉnh Kiết Lâm, huyện Giao Hà núi Lạp Pháp động Vạn Thánh Linh Lung mà tu hành. Hiện nay y vẫn còn ở đó. Sau đó y tu hành rất mau thành tựu có chút thần thông và thường đi khắp nơi cứu giúp người. Bất quá y cứu người nhưng không cho người ta biết.

Cho nên: Thiện dục nhân kiến, bất thị chân thiện; ác khủng nhân tri, tiện thị đại ác. Tức là làm thiện mà muốn cho người biết thì đó không phải là chân thiện. Còn làm ác mà không muốn cho người ta biết, đó mới thật là đại ác. Các vị làm chuyện tốt mà muốn cho người biết, đó không phải thật là làm tốt. Còn các vị làm chuyện xấu mà sợ người biết được thì đó mới thật là chuyện xấu. Vì vậy, Ma Nữ Như Ý hiện nay cũng trở thành quyến thuộc của Phật. Những gì tôi nói đây không phải chuyện cổ tích mà là chuyện có thật! Nhất định có rất nhiều người không tin, nhưng đó là sự thật! Tôi nói qua rồi các vị tin cũng được, không tin cũng được. Tin hay không là do ở các người! Chẳng qua, tôi chỉ nói lời chân thật.

HT. Tuyên Hóa

Related Articles

Responses