– GIÚP NGƯỜI CÓ TRÁI NHÂN QUẢ KHÔNG ?

– GIÚP NGƯỜI CÓ TRÁI NHÂN QUẢ KHÔNG ?
– NGHIỆP CÓ THỂ TIÊU MẤT ĐƯỢC KHÔNG ? BẰNG CÁCH NÀO ?
_________________

David Nguyen‎ : Hi a Quang Tử,
Cũng đã khá lầu rồi không được trao đổi với anh về Pháp, mặc dù mình cũng vẫn thường xuyên theo dõi FB. Hôm nay mình có một câu muốn tham khảo, học hỏi kiến thức của anh và những bậc cao minh trong diễn đàn.
Mình cũng thường cho rằng VỀ NHÂN QUẢ THÌ AI LÀM NẤY CHỊU NHƯNG CÓ MỘT SỐ VIỆC THÌ MÌNH KHÔNG BIẾT PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI NÓ NHƯ THẾ NÀO CHO PHẢI.
Ví dụ : Những vấn nạn trong xã hội do sự điều hành yếu kém của nhà nước để xảy ra ảnh hưởng nặng nề cho nhân dân như vụ cá chết, thực phẩm độc hại và các vấn đề môi trường, học tập, chính trị …, nếu mình không lên tiếng, không quan tâm và nói rằng nhân ai gieo người đó chịu thì đến lúc nào đó người chịu thiệt hại sẽ là chính bản thân mình.
Hoặc trường hợp mình thấy một cô gái bị chồng đánh đập ức hiếp mà mình không biết làm sao. Mình có nên can thiệp không?
Khi mình không lên tiếng, thì tâm mình sẽ không bị cuốn theo những sự việc đó mà xao động và buồn bực đau khổ, nhưng lúc đó mình lại thấy mình vô trách nhiệm với xã hội với người khác….
Mong anh giúp mình hiểu thêm, cám ơn anh nhé..

Trả lời :

Bạn thân mến, câu hỏi của bạn rất hay, và cũng là câu hỏi thường gặp với những ai thường suy xét về nhân quả.
Nói rằng ” nhân quả ai làm nấy chịu” là xét trên bình diện quá khứ – hiện tại, người đã gieo nhân trong quá khứ thì hiện tại bắt buộc phải nhân lãnh quả báo do việc làm quá khứ của mình, không hề oan ức gì cả, hiểu được như vậy thì mỗi người phải có tinh thần tự chịu trách nhiệm với số phận của mình, không oán trời trách đất, không đổ lỗi cho xung quanh, không gieo rắc thêm hận thù, thêm xung đột… để tạo thành nghiệp mới trong tương lai.
Song nhân quả không hề cứng ngắc, Luật nhân quả không hề cấm mọi người xung quanh giúp đỡ người có đang chịu quả báo khổ, cũng không phải là không có cách gì hóa giải các nghiệp xấu. Như người bị bệnh, chắc chắn là do nghiệp, nhưng ta hoàn toàn có thể dùng phước của mình , ví dụ như dùng tiền bạc, ta cầm tiền ra mua thuốc tặng cho người đó, và thế là người đó uống vào liền được khỏi bệnh.
PHƯỚC CỦA NGƯỜI NÀY CÓ THỂ BÙ ĐẮP CHO NGHIỆP XẤU CỦA NGƯỜI KHÁC.
Giờ ta sẽ đi sâu thêm vào vấn đề…
Luật Nhân quả không phải chỉ có mỗi bình diện quá khứ – hiện tại, mà nó là một chuỗi liên tục nhân quá khứ – tạo ra quả hiện tại , ngay ở hiện tại này lại đồng thời gieo nhân tương lai – tạo ra quả tương lai.
Thế nên một mặt ta bình thản chấp nhận hoàn cảnh khổ đau của hiện tại, không oán trách , không gieo thêm hận thù, vì biết đó là do nghiệp mình tự làm, mình tự chịu.
Mặt khác ta phải lo tiếp tục gieo nhân cho tương lai ngay trong lúc chịu khổ ở hiện tại, Luật Nhân quả không hề bắt buộc bạn phải chịu khổ mà không cho phép hóa giải, Luật Nhân quả cũng không hề cấm mọi người xung quanh giúp đỡ người chịu quả khổ. Nhưng ta phải thực hiện đúng cách mới giải quyết được vấn đề.
Ví dụ, người vợ bị ông chồng ngược đãi, nếu chỉ nhìn trong hiện tại , thì ta chỉ thấy người vợ chịu oan ức, còn ông chồng sai.
Nhưng nhìn bằng con mắt nhân quả, thì ta hiểu được rằng, người vợ trong kiếp trước có tạo một nghiệp xấu gì đó, nên ngày nay mới chịu cảnh khổ như vậy, không phải vô tội hoàn toàn, còn ông chồng thì đang gieo quả báo đau khổ trong tương lai.
Đối với người vợ, để tự cứu mình, thay vì oán trời bất công, hận chồng vũ phu, tìm cách báo thù… thì nên sám hối nghiệp quá khứ, tạo công đức hồi hướng cho ông chồng coi như trả nợ , nghiệp hết, nợ hết thì tự nhiên ông chồng sẽ hết hành hung vợ thôi.
Có 2 cách trả nợ, cũng là 2 cách đối mặt với nghiệp quá khứ .
Một là cắn răng chịu cho tới khi nghiệp hết, nợ hết, như vậy thường rất lâu và cực kì khổ sở.
Hai là sám hối nghiệp quá khứ, tạo thêm nhiều công đức trong hiện tại để bù đắp cho nghiệp xấu khi xưa ( như niệm Phật, tụng kinh , tụng chú , phóng sinh, ấn tống.v.v..) để hồi hướng cho chủ nợ, cách này giải quyết được vấn đề một cách nhanh chóng, êm đẹp, có thể nói là hoàn hảo, vừa giải hết nghiệp mau lẹ, vừa tăng trưởng thiện căn cho mình.
Còn đối với những người xung quanh có tâm muốn giúp đỡ người vợ kia, Luật Nhân quả không hề cấm họ giúp đỡ, ngược lại, những người như thế dù có thành công hay không đều nhận được phước báo trong tương lai.
Còn người thấy cảnh khổ mà bỏ mặc, thì người đó đang tạo nhân xấu cho chính mình, quả báo là sau này nếu có lâm vào cảnh khổ, người đó cũng sẽ bị mọi người xung quanh bỏ mặc.
Có 2 cách giúp, một là can thiệp bằng phước báo sẵn có của mình, như sức khỏe ( đánh lộn với ông chồng để cứu người vợ chẳng hạn ), tiền bạc, tài ăn nói ( khuyên nhủ ông chồng), quyền lực ( bắt giam ông chồng, xử phạt …) .v.v… nếu phước của người muốn giúp đủ lớn, thì có thể tạm thời thành công, tạm cứu người vợ ra khỏi cảnh đánh đập , nhưng chỉ là tạm thời thôi ( dù thế luật nhân quả vẫn ghi nhận phước báo cho người giúp đỡ kia )
Nhưng do nghiệp còn nên sau một thời gian thì người vợ tiếp tục bị hành hung, không cách này thì cách khác, vì chuyện này chỉ chấm dứt khi nghiệp hết, nợ hết mà thôi.
Còn cách giúp thứ 2, đó là phải làm sao cho nghiệp của người vợ tiêu hẳn thì cảnh khổ mới chấm dứt. Hoặc là ta khuyên nhủ , giải thích cho người vợ hiểu nhân quả, biết sám hối, biết tạo công đức hồi hướng cho chồng để trả nợ….hoặc chính người muốn giúp tạo công đức hồi hướng cho người vợ được thoát khổ cũng được, nhưng cách này lâu hơn cách trên.
Để giải quyết trọn vẹn vấn để, chúng ta nên dùng cả 2 cách, ngay hiện tại ta có thể dùng phước sẵn có của mình để can thiệp, tạm thời giúp người vợ thoát cảnh bị hành hung, sau đó giải thích cho người vợ hiểu rõ nhân quả để lo sám hối, tạo công đức …
Những điều ngang trái khác cũng như vậy, như những bất công trong xã hội, những nỗi khổ của người dân xuất phát từ nhà cầm quyền, thì một mặt ta dùng hết sức mình để giúp người dân giải quyết khó khăn trước mắt ( bằng tiền bạc, bằng cách thuyết phục.v.v.. tùy khả năng mỗi người ). Có nghĩa là phước của mình có thể bù đắp cho nghiệp của người khác, nhưng chỉ ảnh hưởng trong một chừng mực nào đó mà thôi, chứ không giải quyết hết được vấn đề .
Muốn giải quyết hết vấn đề, thì phải làm sao cho người dân tiêu trừ được nghiệp quá khứ, tăng trưởng công đức lành. Chỉ khi đa số người dân trong nước đó dứt trừ được các nghiệp xấu quá khứ, tạo được nhiều phước báu, thì tự nhiên Nhân quả sẽ sắp xếp cho họ gặp được những Nhà Lãnh đạo kiệt xuất, công chính , liêm minh… có tài quản lí đất nước.
Nói chung , nhân quả rất linh hoạt, nếu ta nắm rõ nhân quả, và biết can thiệp một cách khéo léo thì có thể giải quyết trọn vẹn mọi vấn đề , dù là vấn đề của thế gian hay xuất thế gian .

____________________________

Kim Hoa :
Quang Tử cho mình hỏi:
-NGHIỆP ĐÃ GÂY CÓ THỂ TIÊU OR MẤT ĐI KHÔNG? VÀ BẰNG CÁCH NÀO?
– Khi xa xưa dòng họ Phật Thích Ca bị thảm sát, dù đã biết trước nhưng không thể ngăn chặn, như vậy Nghiệp đã gây thì phải trả đúng không?
– Có rất nhiều câu chuyện về việc trả Nghiệp của nhiều Thầy, nhiều nhà tu hành. Có câu ” Đức năng thắng số” …. mình nên hiểu thế nào đối với các nhà tu hành có nghiệp mà vẫn phải trả nghiệp ?
Cám ơn Quang Tử.

Trả lời :

Các bạn thân mến, Quang Tử xin mạn phép trả lời các câu hỏi theo cái nhìn nông nổi, hạn hẹp của cá nhân, nếu có gì sai sót, xin quý đạo hữu chỉnh sửa giúp :
1. Nghiệp đã gây ra, nếu để yên không tác động gì vào đó thì dù có để lâu trăm triệu kiếp hay lâu hơn, dù có trốn sang hành tinh xa xăm nào khác thì Nghiệp cũng tìm đến tạo ra quả báo được.
Nhưng nếu biết làm theo các cách mà Đức Phật chỉ dạy thì có thể làm cho nghiệp giảm bớt thậm chí tiêu hết hẳn. Có rất nhiều cách:
– Sám hối :làm tiêu trừ các nghiệp nhẹ, bào mòn các nghiệp nặng
– Tạo công đức thật nhiều để cầu tiêu trừ nghiệp chướng, tùy vào công đức đó nhiều hay ít, có thể khiến các nghiệp bị hao mòn cho đến tiêu sạch cả. Các công đức như niệm Phật, lạy Phật , tụng kinh, trì chú, giúp người, cứu vật phóng sinh, ấn tống, bố thí v.v…
Ta nên kết hợp cả 2 cách trên, thực hành kiên trì, bền bỉ thì sẽ làm tiêu trừ các ác nghiệp quá khứ một cách chắc chắn và mạnh mẽ.
2. Riêng về sự kiện dòng tộc Thích Ca bị tàn sát, không phải chuyện dễ luận bàn. Cuộc đời Đức Phật không giống như phàm phu chúng ta, chúng ta bị dòng nghiệp như thác nước cuốn, chuyện gì cũng không biết trước, chuyện gì cũng do nghiệp lực an bài từ trước, đến đâu hay đến đó chứ chúng ta không tự tại sắp xếp kiếp sống hiện tại của mình được.
Nhưng Đức Phật thì khác, ngay cả trước khi thành Phật, trước khi sinh xuống thế gian thì Ngài đã là Đại Bồ Tát Nhất Trú Bổ Xứ, thần lực vô biên, phước đức ngập tràn vũ trụ, Ngài hoàn toàn tự tại sắp xếp mọi sự việc diễn ra trong kiếp thành Phật của mình, từ ngày sinh, nơi sinh, dòng tộc, cha mẹ, từ chúng hội đệ tử, thời gian thành Phật, v.v…tất cả từng sự việc từ nhỏ đến lớn đều do Ngài khéo léo dùng phước đức sắp xếp, để cho từng việc từng việc một đều để lại một những bài học sâu xa cho hậu thế, hoặc để khiến cho chúng sinh tạo lập được những công đức thù thắng.
Theo như tầm nhìn hạn hẹp của cá nhân Quang Tử, dòng tộc Thích Ca bị tàn sát đương nhiên là do ác nghiệp đã thành thục từ quá khứ, nhưng không phải là không thể nào hóa giải, mà quan trọng hơn, đó là một bài học vô cùng ý nghĩa để lại cho hậu thế.
Chúng sinh cõi này đa số thường sinh tâm ỷ lại, thường thích đạt được những kết quả tốt đẹp, lớn lao… nhưng không muốn bỏ ra nhiều công sức, thay vào đó họ thích cầu xin thần Thánh ban phước, giải tội.. cho họ ( Như vậy rất là khỏe ! Ta có thể thấy những người như thế ở khắp nơi, khắp các tôn giáo, họ suốt ngày van xin thần Thánh, ỷ lại vào sự từ bi và thần lực của các Bậc Thánh, nhưng nếu nói họ bỏ công sức ra tu tập như lời dạy của Thánh Hiền, thì họ sẽ lảng tránh, thoái thác ) những người như thế không hiểu được rằng, dù các vị Thánh có thể dùng phước đức của các Ngài gia hộ cho họ, nhưng không phải là hoàn toàn, mà đó là một sự hỗ trợ, còn cái chính vẫn là bản thân mỗi người phải gắng sức tu tập, từ bỏ việc ác, siêng tu phước đức…chứ nếu một người thường xuyên làm việc ác, không lo tu tập, chỉ cần cầu xin Thần Thánh là mọi việc trót lọt, êm đẹp hết, bao nhiêu tội – nghiệp được tiêu trừ hết thì cần gì phải tu hành, cần gì phải lo sống tốt, cứ thế chỉ khiến cho xã hội ngày càng tệ hại hơn, càng chẳng có Đạo lí gì cả, đó không phải điều mà các Đức Phật, các Bậc Thánh muốn.
Sự kiện dòng tộc Thích Ca là một tiếng chuông dõng dạc cho những ai thích ỷ lại vào Thần Thánh , vào chư Phật mà không tự mình lo tu tập, lo sám hối ác nghiệp, lo tích chứa công đức. Họ nhìn vào đó mà nhận ra rằng ” Chính họ hàng thân tộc của Đức Phật, nếu có nghiệp xấu, cũng phải chịu quả báo như thường, ta nay chẳng phải thân thích của Phật, tạo ra ác nghiệp, nếu không tự thân lo tu tập, sám hối… chỉ trông mong van xin Phật mà lại có thể thoát được quả báo, thì thật vô lí”
Nhờ bài học này, người có trí, biết suy xét sẽ nỗ lực tự mình tu tập theo lời Phật dạy, thay vì chỉ biết van xin, ỷ lại vào Phật mà trông mong thoát tội được phước. Đó mới là điều quan trọng.
3. Ác nghiệp của mỗi người chúng ta, gây ra từ vô số kiếp trước là cực kì to lớn. May mắn cho chúng ta là khối ác nghiệp ấy không trổ ra cùng trong một kiếp ( như thế thì không ai chịu nổi hết) mà chúng rải ra trả từ từ trong nhiều kiếp, mỗi kiếp đều đã ấn định là có bao nhiêu nghiệp xấu, bao nhiêu phước báo sẽ trổ ra thành các việc thành bại,được mất, may rủi… trong đời.
Nếu một người khéo tu tập sám hối, tạo phước đức, thì ta có thể làm cho các nghiệp xấu được ấn định phải trả trong kiếp này tiêu mất, như thế ta sẽ thấy cuộc sông rất dễ chịu, không thấy các điều bất hạnh, mà toàn là an lành, hạnh phúc, may mắn. Song đó chỉ là kiếp này thôi, qua kiếp sau thì các món nghiệp từ vô số kiếp xưa vẫn tiếp tục phải trả, vẫn cứ bệnh tật, xui xẻo, đủ thứ đau khổ … dài dài nhiều kiếp.
Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu một người nào đó tu hành một cách quyết liệt, tích chứa công đức với một khối lượng khổng lồ, chứ không phải tu tàn tàn , sơ sài ?
Nếu tu một cách quyết liệt như thế, vậy thì, thay vì chỉ làm tiêu trừ các nghiệp được ấn định xảy ra trong kiếp hiện tại, người đó sẽ làm tiêu trừ, hao mòn cả cái khối nghiệp khổng lồ tích chứa từ nhiều kiếp xa xưa. Cái khối nghiệp ấy thay vì phải đọa vào địa ngục, súc sinh, hay phải chịu những quả báo thảm khốc như bị đâm, bị chém, tai họa khốc liệt… nhiều nhiều kiếp, thì nay nhờ quyết tâm tu tập, tạo ra những công đức vĩ đại… khối nghiệp từ xa xưa kia sẽ được gom lại, tiêu nhỏ lại thành một quả báo nhẹ hơn nhiều, người tu hành quyết liệt kia chỉ cần hứng chịu quả báo đó ( ví dụ như một vài căn bệnh, một vài trận đòn, một sự sỉ nhục…) thì các kiếp sau không phải gặp những ác báo liên miên nhiều kiếp nữa. Đây gọi là chuyển nghiệp nặng thành nhẹ.
Ta thường thấy những vị Đại tu hành nổi tiếng hay gặp những ác báo như thế, ví như Ngài Đường Huyền Trang ( Đường Tăng), cuối đời Ngài bị bệnh nặng. Trong giấc mơ ngài thấy thần hiện ra, nói với Ngài là nhờ trận ốm thập tử nhất sinh này, vô số tội nghiệp quá khứ liền được tiêu trừ cả. Như vậy, khối nghiệp cực lớn đã chuyển thành nghiệp nhẹ, trả một lần là xong, không dây dưa nhiều kiếp.
___________________________

Nếu bạn muốn xem thêm nhiều hơn những bài viết tương tự, bạn vui lòng bấm vào xem trên trang facebook Qt:
https://www.facebook.com/profile.php?id=100008080300195

Related Articles

Responses