Giữ vững đức hạnh vĩnh cửu: Bức tranh ‘Từ biệt’

Một phần bức tranh“Từ biệt” năm 1913 của Arthur Hacker.

Theo tôi, vì sự căng thẳng về trang phục của người phụ nữ bên phải là do chính cô tự gây ra, sự căng thẳng này cũng cho thấy rằng những người áp dụng tư tưởng duy vật tuyệt đối và chọn lọc tự nhiên cuối cùng sẽ tự gây ra căng thẳng cho chính họ.

Thay đổi là một thực tế của cuộc sống. Đôi khi chúng ta tự làm tổn thương mình bằng cách cố gắng giữ mọi thứ như cũ mãi mãi. Chúng ta tự làm tổn thương mình khi không thể buông bỏ và chấp nhận sự thay đổi tất yếu. Nó không có nghĩa là không có một số thứ không thay đổi; một số thứ là vĩnh cửu.

Năm 1913, họa sĩ người Anh Arthur Hacker đã tạo ra bức tranh “Từ biệt” [Farewell]. Trang web của Sotheby’s gợi ý rằng nó được vẽ như thể “gần như là dự đoán về Chiến tranh thế giới thứ nhất, với những biến đổi không thể khắc phục mà nó đã gây ra”.

“Từ biệt” là một bức tranh đơn giản, nhưng sự bí ẩn và tâm trạng mà nó gợi lên khiến tôi đặt ra những câu hỏi nhất định, có thể phù hợp với chúng ta ngày nay.

Bức tranh“Từ biệt” năm 1913 của Arthur Hacker. Tranh sơn dầu trên vải. Bộ sưu tập riêng. (PD-US)

Bức tranh ‘Từ biệt’ của Arthur Hacker 

Hacker đã vẽ hai người phụ nữ trong khung cảnh tối tăm. Người phụ nữ bên trái gần như bị che khuất hoàn toàn bởi bóng tối phía sau, trong khi người phụ nữ bên phải được chiếu sáng đầy đủ hơn. 

Người phụ nữ bên trái mặc một chiếc váy màu sáng, và người phụ nữ bên phải mặc một chiếc áo màu sẫm hơn. Hai người phụ nữ nắm tay nhau nhưng dường như họ đã buông tay nhau ra ở chính thời điểm đó. Họ không hướng về nhau nhưng lại quay lưng với nhau, cúi đầu buồn bã.

Dưới chân họ là cây hoa lạc tiên. Theo truyền thống, hoa lạc tiên không phải là biểu tượng của niềm đam mê tình cảm mà là tình yêu của Chúa Kitô, đó là lòng trắc ẩn và sự hy sinh quên mình của Ngài vì sự tốt đẹp của con người. 

Sau lưng hai người phụ nữ, một vài nơi ánh sáng xanh lam chiếu qua giữa những tán cây. Tuy nhiên, cái cây ở trung tâm có một con rắn quấn quanh nó. Trong bóng tối, chỉ có thể nhận ra con rắn này khi nhìn thật kỹ.

Con rắn quấn quanh cái cây sau lưng hai người phụ nữ.

Buông bỏ những điều sai trái

Chúng ta có thể học được sự khôn ngoan nào từ hình ảnh đơn giản này? Tại sao hai người phụ nữ lại ăn mặc khác nhau? Tại sao hoa lạc tiên lại nằm yên dưới chân họ? Và tại sao một con rắn quấn quanh cái cây ở phía sau?

Khoảng thời gian mà bức tranh này được hoàn thành có thể cung cấp một số bối cảnh. Đầu thế kỷ 20 chứng kiến ​​sự chuyển dịch ý thức hệ trong nền văn minh phương Tây. Với sự ra đời của chủ nghĩa Mác và học thuyết Darwin, phương Tây đã trải qua một sự thay đổi từ đức tính từ bi và hy sinh lâu đời sang chủ nghĩa duy vật và chọn lọc tự nhiên. 

Đối với tôi, sự chuyển đổi từ đức hạnh sang chủ nghĩa duy vật là những gì bức tranh của Hacker mô tả. Người phụ nữ bên trái mặc một chiếc váy sáng màu. Chiếc váy của cô ấy thậm chí có thể là màu trắng và có thể chỉ xuất hiện màu trắng ngà vì bóng tối. Màu trắng thường là màu theo truyền thống tượng trưng cho đức hạnh và sự tinh khiết. 

Có vẻ như người phụ nữ mặc đồ trắng đang nỗ lực nhiều hơn người phụ nữ mặc trang phục sẫm màu: Mặc dù cô ấy quay đi, người phụ nữ mặc đồ trắng này đặt cả hai tay lên bàn tay đơn lẻ của đối phương, bàn tay này buông thõng xuống ở giữa bố cục, như thể người phụ nữ kia là người đã đánh rơi bông hoa lạc tiên. Người phụ nữ áo trắng vì đức hạnh không muốn buông tha người phụ nữ kia đến khi không còn hy vọng.

Mặc dù cô ấy quay đi, người phụ nữ mặc đồ trắng này đặt cả hai tay lên bàn tay đơn lẻ của đối phương, bàn tay này buông thõng xuống ở giữa bố cục, như thể người phụ nữ kia là người đã đánh rơi bông hoa lạc tiên.

Đã đánh rơi hoa lạc tiên, người phụ nữ mặc trang phục sẫm màu cũng nói lời từ biệt với đạo đức truyền thống. Cô ấy không còn cầm bông hoa nữa, và thay vào đó, cô ấy dường như nắm lấy quần áo của chính mình. Việc kéo vải quanh cánh tay của cô ấy tạo ra một sự căng thẳng giữa cô ấy và người phụ nữ mặc áo trắng, vì cánh tay của cô ấy dường như sẽ tung ra phía trước ngay khi người phụ nữ mặc áo trắng buông tay. Sự căng thẳng này khẳng định lại sự tương phản giữa chủ nghĩa duy vật tuyệt đối và đức hạnh.

Theo tôi, vì sự căng thẳng về trang phục của người phụ nữ bên phải là do chính cô tự gây ra, sự căng thẳng này cũng cho thấy rằng những người áp dụng tư tưởng duy vật tuyệt đối và chọn lọc tự nhiên cuối cùng sẽ tự gây ra căng thẳng cho chính họ.

Trong truyền thống Cơ đốc, con rắn là biểu tượng của sự cám dỗ. Con rắn đang lén lút và ẩn mình trong bóng tối, nhưng sự hiện diện của nó cho thấy rằng nó đang thao túng tình hình theo một cách nào đó. 

Tôi tin rằng con rắn là biểu tượng của sự cám dỗ vật chất, mà người phụ nữ mặc váy sẫm màu đã không thể khuất phục. Người phụ nữ mặc áo trắng đại diện cho những đức tính truyền thống như lòng nhân ái, đức hy sinh và đã cố gắng hết sức để cầu xin người phụ nữ kia thực hiện những đức tính này một cách nghiêm túc. Tuy nhiên, người phụ nữ trong chiếc váy sẫm màu đã bị cám dỗ bởi con rắn ở phía sau, và vì vậy, cô ấy nói lời từ biệt với người phụ nữ mặc áo trắng – vì đức hạnh – và thay vào đó chọn của cải vật chất. 

Người phụ nữ mặc áo trắng, nhận ra rằng nền tảng của mình đã mất, nên rút ​​lui vào bóng tối, và người phụ nữ mặc váy sẫm màu – mặc dù có trong tay thứ cô ấy mong muốn – vẫn không hạnh phúc. 

Thật vậy, sự thay đổi là một thực tế của cuộc sống, và chúng ta có thể tự gây ra cho mình nhiều nỗi đau bằng cách cố gắng ngăn chặn nó. Đôi khi chúng ta cần phải nói lời từ biệt với những điều trong cuộc sống của chúng ta.

Sau đó, có một số điều không thay đổi. Có một số thứ mang lại lợi ích về mặt xã hội — như lòng trắc ẩn — không thay đổi, tức là vĩnh cửu. Không có lý do gì để chúng ta nói lời chia tay với những điều có lợi và vĩnh cửu.

Ngày nay, chúng ta có thể tự hỏi: Liệu chúng ta có đủ can đảm để tìm kiếm người phụ nữ mặc áo trắng trong bóng tối và tìm lại những đức tính truyền thống của lòng nhân ái và đức hy sinh?

Nghệ thuật truyền thống thường chứa đựng biểu hiện và biểu tượng tinh thần mang ý nghĩa sâu xa, vốn có thể đã bị mất đi trong suy nghĩ hiện đại của chúng ta. Trong loạt bài “Nghệ thuật truyền thống chạm tới trái tim”, chúng tôi diễn giải các tác phẩm nghệ thuật với góc nhìn đạo đức sâu sắc đối với ngày nay. Chúng tôi không đưa ra câu trả lời tuyệt đối cho những câu hỏi mà nhiều thế hệ vẫn đang vất vả đi tìm, nhưng hy vọng rằng những câu hỏi của chúng tôi sẽ truyền cảm hứng cho hành trình nhìn lại, để chúng ta hướng đến trở thành những con người chân chính, nhân ái và can đảm hơn.

Giới thiệu về tác giả: Eric Bess là một nghệ sĩ theo trường phái tả thực người Mỹ và hiện đang là nghiên cứu sinh tại Viện Nghiên cứu Tiến sĩ về Nghệ thuật Thị giác (Institute for Doctoral Studies in the Visual Arts – IDSVA)

Thiên Kim

Theo Eric Bess – The Epoch Times

 

 

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x