GIÁO HÓA 1 BÀ HUNG DỮ

GIÁO HÓA 1 BÀ HUNG DỮ
(HT. TUYÊN HOÁ)

Trong thôn Hòa Thượng, có một bà tên Viên Mộ Hàng, nổi tiếng ngang ngược hung hăn. Bà không những bất kính chồng, lại còn đánh mắng cha mẹ chồng, bất hòa với chị em dâu và còn hung dữ với hàng xóm láng giềng. Trừ các việc này ra, bình thường bà ta bất kính quỷ thần, lại còn có ác ý hủy báng, càng không nói tới đạo lý nhân quả. Nói chung, chuyện tốt thì bà không duyên, nhưng chuyện xấu thì đều có phần. Người trong làng đều coi bà như là “Mụ Cọp Cái.”

Có một ngày, bà theo người ta đến nơi Hòa Thượng thủ hiếu, thấy Hòa Thượng ngồi kiết già, chắp tay, mặt hướng phía Tây miệng niệm: “Nam Mô A Di Đà Phật” không ngừng. Thấy thế bà rất thắc mắc, bèn hỏi Hòa Thượng:
– “Ông đang làm gì vậy?”
Hòa Thượng đáp:
– “Vì báo đáp ân mẹ dưỡng dục, nên tôi niệm Phật cầu cho bà được siêu thoát, hy vọng mẹ tôi sớm được vãng sanh Tây phương Cực Lạc thế giới, thế mới làm tròn bổn phận làm con phần nào.”
Bà Viên Mộ Hàng vốn đã không tin quỷ thần, nên nghe xong bà càng nghi ngờ, hỏi vặn Hòa Thượng:
– “Con người chết rồi, thật là có thể biến thành quỷ à?”
Hòa Thượng đáp:
– “Không cần thiết phải chờ đến chết mới thành quỷ? Có một số người lúc sống mà có tâm quỷ, nói lời quỷ, làm việc quỷ, vậy họ cùng quỷ có gì sai biệt? Nếu ai sân hận người tức y là quỷ mặt đỏ, oán người là quỷ mặt vàng, não người là quỷ mặt trắng, giận người tức là quỷ mặt xanh, phiền người tức là quỷ mặt đen. Nếu như xử sự với người bằng hận, oán, não, nộ và phiền tức là có năm con quỷ náo loạn trong nhà, gia đình tuyệt đối không bình an, không những bị hao tài tốn của mà còn rước họa vào nhà.”

Hòa Thượng nói thêm với bà rằng:
– “Tâm người là thần, thần tức là tâm. Hễ làm việc gì mà không thấy hổ thẹn với lương tâm, tức là biết kính trọng thần, còn như làm điều trái ngược với lương tâm, cũng tức là lừa dối thần. Như thế, chết rồi sẽ đọa vào địa ngục, chịu đủ các loại thống khổ, lúc đó bà muốn thoát ra địa ngục cũng dài đăng đẳng không kỳ hạn! Vì chúng sanh bội giác hợp trần, mê chân mà đuổi theo vọng, nên tương lai sẽ bị quả báo. Nếu có thể quay mặt với trần lao mà hợp với giác ngộ, xả vọng quy chân, thì cùng giống Phật không khác, tức viễn ly sáu nẻo luân hồi, liễu sanh thoát tử.”
Bà Viên Mộ Hàng vừa nghe, quá đổi kinh hoàng nói:
– “Tôi lúc trước không biết bổn phận và đạo lý làm người, cũng không tin nhân quả báo ứng, một mực làm xằng làm bậy. Nay mong Thầy từ bi chỉ dạy, mới biết tội nghiệp mình thâm trọng, sợ rằng ăn năn hối lỗi không kịp nữa.”
Nói xong, Bà khóc ròng và quỳ xuống cầu khẩn Hòa Thượng cứu độ bà. Hòa Thượng nói:
– “Bà tất nhiên biết lỗi lúc trước, đây là lương tâm của bà đã phát hiện để nảy mầm thiện căn, thôi bà đừng quá bi ai! Vì là người chớ không phải là Thánh Hiền, nên ai mà không có lỗi? Chỉ cần bà thành tâm sám hối, tức sẽ tiêu trừ tội nặng. Bao nhiêu chuyện cũ bà thí như đã chết ngày hôm qua rồi. Khi sửa lỗi xong, bà nên làm việc thiện, hiện thân người tại gia hoằng dương Phật pháp, khuyên người làm thiện, quy y Tam Bảo. Đến khi công đức bà được viên mãn, tất có thể tiêu trừ các tội xưa. Tại sao? Bởi vì người đại ác nếu có thể sửa đổi quay đầu tức là đại thiện, còn người đại thiện mà tạo tội, cũng giống như là đại ác.”
Bà Viên Mộ Hàng nghe lời dạy xong, ngừng khóc mỉm cười, hoan hỷ đảnh lễ Hòa Thượng ba lạy, cầu xin quy y.

Sau khi quy y Tam Bảo, bà Viên Mộ Hàng không những quyết tâm sửa đổi tội xưa, mà còn ăn chay, niệm Phật và đi khắp nơi hoằng pháp, khuyến hóa người đời suốt cả 10 năm không biết mỏi mệt. Có hơn 800 người đã được bà cảm hóa mà quy y Hòa Thượng. Bạn bè, dân làng thấy bà khác hẳn với lúc trước như hai người khác nhau. Bây giờ bà đã trở thành người hiền nên mọi người tôn xưng bà là “Quán Âm tiếp dẫn”.
Năm Dân Quốc thứ 33 (1944) khoảng cuối tháng 8, bà nói trước với người nhà bà rằng:
– “Tôi vốn gây tội ác nặng nề, nhưng vì quy y Tam Bảo, sửa lỗi hướng thiện, tạo công đức khuyến hóa người đời, nên Sư Phụ bảo tôi vào ngày 19 tháng 9 sẽ là ngày tốt cho tôi vãng sanh Tịnh Độ. Các người chớ có bi thương, đến giờ đó chỉ cần giúp tôi niệm Phật là được!”
Quả nhiên vào ngày 19 tháng 9, bà chắp tay mỉm cười qua đời trong tiếng niệm Phật, bà hưởng thọ được 69 tuổi.

(Trích đoạn: GIÁO HÓA 1 BÀ HUNG DỮ trong sách CUỘC ĐỜI VÀ ĐẠO NGHIỆP CỦA HÒA THƯỢNG TUYÊN HÓA – Giai Đoạn ở Trung Quốc)

XIN THƯỜNG NIỆM NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

Nguồn: Hoằng Truyền Tịnh Độ

Related Articles

Responses