GIẢNG PHÁP LỆCH LẠC, HẬU HỌA VÔ CÙNG.

GIẢNG PHÁP LỆCH LẠC, HẬU HỌA VÔ CÙNG.

(Trích Phụ Giải Lương Hoàng Sám 2– Quả Khanh)

Trong Lương Hoàng Sám có đoạn viết :
Lại có chúng sanh phá cấm giới của Phật, phỉ báng Tam Bảo, ôm tà kiến, không biết nhân quả, không học trí tuệ Bát nhã, khinh chê mười phương chư Phật, uổng ăn của tín thí, làm việc ô uế tà dâm bất tịnh, không hổ thẹn, hủy nhục bà con, tạo nhiều điều ác… Người ấy khi sắp lâm chung, bị báo phong đao xẻ thân, nằm ngửa bất tỉnh, như bị đánh đập…
Những kẻ này đọa vào địa ngục A tỳ tám vạn bốn ngàn đại kiếp. Người PHẠM LỖI HỦY BÁNG CÁC KINH ĐẠI THỪA, tạo đủ tội Ngũ Nghịch; phá hoại hiền thánh, đoạn các căn lành…sẽ phải chịu hình phạt nặng nề.
Giải thích:
Kẻ phá hoại giới Phật, không tu hành tốt, uổng thọ của tín thí cúng dường. Kẻ dùng tà kiến phỉ báng chánh pháp, không hiểu nhân quả, truyền dạy sai khiến người mất đi cơ hội học kinh Phật khai mở trí tuệ. Kẻ phá hoại Phật, Pháp, Tăng…trộm kinh, pháp vật của Phật giáo…kẻ tạo đủ hạnh bất tịnh ô uế, không ăn năn xấu hổ… thảy đều sẽ vào địa ngục Vô Gián thọ khổ.
Tôi xin kể một câu chuyện có thực, xảy ra vào năm 2003 (mặc dù lúc đó tại hiện trường có nhiều người chứng kiến và biết rõ chuyện này), nhưng tôi vẫn xin giấu đi tên họ, địa điểm, chỉ dùng hóa danh thôi. Tôi kể câu chuyện này để mọi người cảnh giác: Nếu đã làm thầy thì không nên hướng dẫn sai…
SƯ CHÂN HUỆ
Một hôm Lưu cư sĩ gọi điện thoại tới, báo tin là tại chùa kia có Ni trụ trì Chân Huệ. Hiện con gái, con rể bà (trước khi xuất gia ni đã có con) đang nháo nhào tìm kiếm Hòa Thượng Diệu Pháp (vị Tăng phi phàm trong sách “Báo ứng Hiện Đời” mô tả) nhưng tìm không ra. Phần Ni Chân Huệ thì nhất quyết tuyệt thực, đã ba ngày nay rồi.
Lưu cư sĩ kể rõ nguồn cơn:
– Số là hôm nọ Ni Chân Huệ bỗng cảm thấy ngũ tạng rất khó chịu, đi bệnh viện khám cũng không tìm ra bệnh. Tình cờ lúc đó có một đệ tử đưa cho bà cuốn “Báo Ứng Hiện Đời”, nói là của một cư sĩ tặng, xin mời sư xem.
Sư Chân Huệ đáp:
– Thân tôi đang đau bệnh, còn sức khỏe đâu mà đọc. Thôi thì các người hãy tự mình xem đi.
Bà vừa dứt lời thì bỗng nghe trong bụng mình có một giọng nói nghiêm khắc vang lên bảo:
– Ngươi không đọc được thì kêu đồ đệ đọc cho nghe.
Ni Chân Huệ vừa ngạc nhiên vừa hoảng sợ, không ngờ có một vong hồn nào lại nhập vào cơ thể mình, vội hỏi:
– Là ai đấy? Sao có thể ở trong bụng tôi?
Âm thanh kia nghiêm nghị bảo:
– Không được hỏi gì khác! Hãy mau kêu đệ tử đọc cho nghe đi.
Thế là Ni Chân Huệ vội ra lệnh cho đệ tử đọc.
– Họ bắt đầu từ bài đầu tiên: “Nguyên nhân tôi đến với Đạo” cho tới khi đọc xong bài: “Nước Tràn Kim Sơn Tự” và đang chuẩn bị đọc sang bài kế tiếp, thì giọng nói trong bụng Ni Chân Huệ bỗng vang lên, yêu cầu học đọc lại bài “Nước Tràn Kim Sơn Tự” lần nữa, rồi cứ thế bắt họ phải đọc bài này tới lui ngót mấy lần.
Ni Chân Huệ hỏi:
– Sao cứ bắt đọc bài này mãi?
Âm thanh ấy đáp:
– Ta không những kêu ngươi đọc bài này, mà còn muốn ngươi tìm Hòa Thượng Diệu Pháp cho ta nữa.
Ni Chân Huệ đáp:
– Tôi xuất gia đã 9 năm, cũng quen rất nhiều người ở Ngũ Đài Sơn, nhưng chưa từng nghe nói là có Hòa Thượng Diệu Pháp ở đó.
Âm thanh trong bụng lại bảo:
– Nếu Ngũ Đài Sơn không có thì sao ngươi chẳng về cố hương Thiên Tân của mình để tìm?
Thế là Ni Chân Huệ bèn về nhà nhờ con gái. Nhưng con gái báo tin: đã cố hết sức mà vẫn không tìm ra Hòa Thượng Diệu Pháp.
Ngay lúc này “dị nhân” trong thân bà không ngừng hành hạ, làm bụng bà phinh to.
Bà thầm nghĩ: “Tìm không ra Hòa Thượng Diệu Pháp ắt là khổ. Chi bằng ta… chết quách cho xong!” Thế là bà bắt đầu tuyệt thực. Vợ chồng con gái thấy vậy hoảng hồn, bèn cầu cứu các cư sĩ khắp nơi, xin hãy hỗ trợ tìm Hòa Thượng Diệu Pháp dùm.
Bởi vì lúc đó rất nhiều người chẳng hay biết rằng tôi đã từng tuyên bố: “Chuyện là có thực nhưng tên tạm đặt, không nên tìm tung tích Hòa Thượng Diệu Pháp nữa”.
Do vậy thiên hạ thường lên Ngũ Đài Sơn tìm Hòa thượng, nhân đó phát sinh ra tệ cảnh: Một số người xuất gia tham tài và những kẻ ưa gạt lường thường dịp mạo danh: Xúm nhau xưng là Hòa Thượng Diệu Pháp để được tín đồ dâng cúng tiền tài.
Do Ni Chân Huệ quá khổ, tôi buộc phải xuất hiện thay ngài và bảo các cư sĩ rằng:
– Hòa Thượng Diệu Pháp trong sách chỉ là tên tạm đặt, Diệu Pháp là Phật pháp, vì Phật pháp chính là Diệu Pháp, hàm ý: Người tu nên tuân theo tôn chỉ Phật Pháp. Mọi người phải trì giới minh lý, tự tịnh tâm ý, không nên ngoài tâm cầu pháp.
Có lẽ Phật và Bồ Tát đã sớm an bài sắp xếp cả rồi, nên con gái Ni Chân Huệ được giáo sư một đại học nọ sốt sắng giúp đỡ và hẹn là hôm sau sẽ dẫn họ đến gặp tôi.
Nghe vậy Ni Chân Huệ rất mừng. Âm thanh trong bụng bà cũng truyền lệnh: Xin bà hãy thỉnh gấp tôn tượng Bồ tát Địa Tạng Vương, thay ông cúng dường ngài Quả Khanh dùm.
Lúc đó đã 4 – 5 giờ chiều, khi con gái, con rể bà ra tiệm thì tiệm đã đóng cửa. Họ về nhà kể lại tình hình…thì thấy bụng bà lại phình trướng lên, Ni Chân Huệ vội la to:
– Xin ngài đừng hành khổ tôi nữa. Sáng sớm mai, tôi sẽ sai chúng nó đi thỉnh tượng ngay.
Thế là bụng bà xẹp lại bình thường.
Hôm sau, lúc 9h, tôi và Lưu cư sĩ đến chỗ hẹn để gặp họ, thì thấy Ni Chân Huệ và các đệ tử Tăng, tục của bà đã ở đó đợi sẵn. Chào hỏi xong thì tất cả cùng ngồi xuống. Tôi mới nói với Ni Chân Huệ mấy câu thì Lưu cư sĩ bỗng thì thầm vào tai tôi: “Có thể,nhập vào thân Ni Chân Huệ là con đại mãng xà.”
Bà Lưu nói đúng, vì đầu bà đang lắc lư phát tín hiệu, hiển lộ tướng mạo rõ ràng.
Tôi hỏi Ni Chân Huệ:
– Bà tu pháp môn gì?
Ni Chân Huệ đáp:
– Vốn là thiền tịnh song tu, sau đó tôi xem băng đĩa, bèn đổi sang kiểu tu: “Chỉ niệm một câu Phật, xem một bộ kinh thôi” và thấy rằng khi mình niệm danh hiệu Phật chỉ có bốn chữ ” A Di Đà Phật ” thì cảm giác phi thường nhất.
Tôi hỏi Ni Chân Huệ:
– Nếu bà nhất quyết cho rằng tu theo thuyết: “Chỉ niệm một câu Phật, xem một bộ kinh thôi” là đủ để độ người liễu sinh thoát tử? Bà cho rằng bắt mọi người phải đọc và học bao nhiêu kinh đó, chẳng phải là làm lãng phí thời gian và cuộc sống của họ hay sao? Khác nào ngầm cho rằng: Phật chẳng biết đến chuyện “Chỉ niệm một câu Phật, xem một bộ kinh thôi” là đủ để cứu chúng sinh thoát khổ? Thế thì người tung ra thuyết này, có trí tuệ cao hơn Phật ư? Còn nữa, từ Phật giáo truyền vào Trung Quốc, lịch đại Cao tăng đều dạy chúng ta phải “Thâm nhập kinh tạng, trí tuệ như biển”, đều dạy chúng ta phải niệm: “Nam Mô A Di Đà Phật! Nam Mô Quan Thế Âm Bồ tát.” Nam mô: có nghĩa là quy y, vì sao lại bác bỏ, loại chữ “Nam Mô” ra, không cần niệm nữa?
Bà thân là su phụ, lại dạy người chỉ cần niệm bốn từ: “A Di Đà Phật!” thôi, vậy có nghĩa là: những gì lịch đại Tổ sư truyền dạy từ xưa đến nay thảy đều sai cả? Xin hỏi: bà xuất gia 9 năm rồi, tại sao chỉ vì xem một đĩa giảng thì phủ nhận hết thảy tất cả những kiến thức trí huệ chứa trong kinh Phật mà mình đã từng theo học và tiếp thu suốt 9 năm qua? Bà một bề tự khởi thấy biết sai lệch, khăng khăng cố chấp, rồi nhất loạt bài trừ, phủ nhận biết bao kinh điển lẫn tám vạn bốn ngàn pháp môn Phật giảng cho đa số, còn gạt phăng lời sư phụ dạy mình qua một bên, khiến đệ tử lầm mê theo, từ bỏ không học kinh điển, đánh mất cơ hội khai mở trí tuệ, tu trì chân chính… bà làm vậy mà không thấy hổ thẹn ư?
Bởi vì bà thay đổi pháp tu, gieo ảnh hưởng kinh động, khiến cả đám đệ tử chuyển sang tu sai lầm hết theo bà! Do chư Phật bồ tát từ bi, không nỡ nhìn bao người tu lạc sai theo bà, tự hủy hoại hết bao công phu chân chánh. Vì vậy vị gá trên thân bà chẳng phải là quỷ quái chi nhập vào đâu, mà chính là Long thần hộ pháp đến giúp, bức ép bà phải tìm chúng tôi, để chúng tôi giải rõ, chỉ thẳng cho bà hiểu: “Nếu như bà chịu hồi đâu, tu hành theo con đường sư phụ bà đã dạy thì bệnh bà sẽ lành.”
Ni Chân Huệ nói:
– Tôi cũng thầm biết vị gá thân trên thân tôi không phải là quỷ.
– Bà đã biết là do Hộ pháp làm ra, thế sao còn tuyệt thực?
Bà không đáp.
Tôi hỏi:
– Bà có chịu quay về phương pháp tu hành chân chính trước đây để tiến lên không?
Bà đồng ý.
Đột nhiên Ni Chân Huệ nói:
– Vị Hộ pháp trên thân tôi nói ông ấy muốn ra đi, xin ngài sắp xếp giúp cho một chỗ.
Tôi nói:
– Hễ đến nơi nào thì chỗ ấy tốt, còn hỏi tôi làm gì.
Bỗng nhiên, tôi nhớ tới bức tượng Địa Tạng cao hơn một mét mà họ mua biếu cho đang để ở dưới lầu, liền bảo mãng xà trên thân Ni Chân Huệ rằng:
– Tôi không đủ tư cách nhận thọ ông cúng dường, nên sẽ thay ông chuyển tôn tượng này đến cúng cho đạo tràng Trịnh Châu. Nơi ấy hiện đang thiếu tượng Bồ tát Địa Tạng Vương.
Lúc này mặt Ni Chân Huệ lộ vẻ hớn hở tươi cười, hiện sắc khinh an thư thới, đầu không còn lắc lư nữa.
Trưa đó, mọi người cùng dùng cơm với nhau. Đại chúng chứng kiến cảnh vừa rồi tâm tư đều xúc động. Phật, Bồ tát vì cứu độ chúng sinh, vì thành tựu cho chúng sinh, nên dùng đủ phương tiện giáo hóa, giúp chúng ta không lìa chánh đạo. Ni Chân Huệ chịu hồi đầu, không những thành tựu cho mình mà còn thành tựu cho nhiều chúng sinh. Cảm tạ chư Phật, Bồ tát đại từ đại bi.
Lúc cáo biệt nhau, mọi người đều pháp hỷ sung mãn.
Tối đó tôi về nhà, trong lúc kể lại chuyện này cho gia đình nghe, trong tâm tôi bỗng thấy một cảnh tượng hiện ra giống như trong phim: Không có chánh điện, Phật Thích Ca đang ngồi nơi tòa sen cao nhất ở giữa, chung quanh là hai hàng thính chúng nghe pháp. Ở giữa hai hàng chúng này có một lối đi, Ni Chân Huệ quỳ ở giữa, đang chắp tay, trên đầu bà có một vầng hào quang nhỏ.
Tôi ý thức được là Phật đang khai thị chúng tôi: Ni Chân Huệ là vị thực tu, có công phu, song chỉ vì nhất thời mê muội mà đi sai đường. Bỗng tôi thấy Bồ Tát Quan Âm lướt về hướng Phật, đối diện với mãng xà, Ngài vẫy tay một cái, mãng xà liền tiến đến trước Phật rồi quay sang Bồ Tát Quan Thế Âm. Bỗng mãng xà lắc mình, liền biển cả dậy sóng phát ra âm thanh rì rào… trong chớp mắt sóng biển tiêu tan, mãng xà cũng không còn. Chỉ thấy Bồ Tát Quan Âm đang đứng trên một con rồng, tôi lập tức hiểu ra: Con mãng xà gá thân trên mình Ni Chân Huệ chính là con rồng này hóa hiện… Lúc đó, lòng tôi thật hưng phấn.
Chư Phật, Bồ tát đối với mỗi khởi tâm động niệm của chúng sinh không gì mà chẳng rõ. Mỗi người tu hành học Phật chúng ta, cần phải khéo léo biến người gây chướng cho mình thành Bồ tát. Nếu biết xem tất cả đều là Bồ tát, bản thân mới có thể thành tựu.
Tất cả phiền não mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu, vợ chồng, xóm làng và đồng sự… nếu khéo chuyển thì biến thành Bồ đề. Nên gọi phiền não tức Bồ đề. Chẳng những lòng ta không chán ghét đối phương mà ngược lại còn sinh tâm cảm kích. Nghịch cảnh đến thì nhận.
Đa số thiên hạ thường lý luận rằng: “Người chẳng phạm ta, ta chẳng phạm người; còn nếu phạm ta thì ta phạm lại” Nhưng giờ đây, chúng ta minh lý rồi, thì dù bị người phỉ báng, gây nên lỗi… ta đều nghe như uống nước cam lộ, cho tiêu dung tan nhập vào bất tư nghị. (Tiêu dung: Nghĩa là không khởi mảy may sân hận, ngược lại còn sinh tâm hoan hỉ) nếu làm được thế thì sự việc tốt vi diệu không thể nghĩ bàn sẽ phát sinh ngay trên thân bạn.
Chư Phật, Bồ tát, thiên địa quỷ thần đều sẽ hộ trì, trợ giúp người chân tu thành tự đạo nghiệp. Chư Phật , Bồ Tát lúc nào cũng dõi theo sự tiến bộ trưởng thành của chư đệ tử. Người chân chính tu hành mà khởi tâm động niệm, hễ vừa có chút sai lập tức sẽ bị báo ứng ngay. Đây gọi là: Chư Phật, Bồ tát luôn kịp thời gia hộ chỉnh sửa cho đệ tử, lúc nào cũng dẫn đường cho đệ tử.
Vì vậy, khi bạn đóng cửa bị kẹt tay, ăn cơm nhai nhằm miệng, lưỡi…hoặc đang bước đột nhiên ngã nhào, hay không cẩn thận bị trẹo chân… hắt xì hay cụp lưng…hoặc đi đường bị xe tông, va quẹt…thì lúc ấy, bạn hãy nghĩ kỹ và kiểm xem: Vừa rồi mình có nói hay làm gì sai không? Thân, khẩu, ý có gì không đúng pháp chăng? Tâm có khởi tà niệm gì chăng?
Đây chính là: Đi đứng nằm ngồi đều chẳng lìa tu hành, tu đến mức: Lúc nào cũng làm chủ được tâm, luôn tỉnh giác trước mỗi khởi niệm, không để chúng sai sử, dẫn dụ hành sai ! Được vậy thì chỗ chỗ đều là đạo tràng.
Mỗi một người tu đều có khuyết điểm, giống như bốn đệ tử của Đường Tăng, đều có thể gặp 81 nạn. Chỉ cần thời khắc nào cũng giữ chánh niệm, lấy giới làm thầy, khéo biến ma chướng thành trợ duyên giúp mình tu tiến, nhất định sẽ tăng thêm ích lợi cho bản thân, sớm thành tựu đạo nghiệp.
Phật nói tất cả pháp, vì độ tất cả chúng sinh, pháp vốn không phân cao thấp, chỉ vì căn cơ chúng sinh bất đồng và có khác biệt. Vì vậy, hễ hợp cơ ắt là Diệu Pháp. Nên: Thiền , Giáo, Luật, Mật, Tịnh…môn nào cũng bình đẳng, cũng hay nhất, mọi người đều có thể tu. Chỉ cần khéo tuyển lựa pháp môn hợp với mình thì sẽ thành công. Do chúng sinh căn tính và pháp duyên có muôn ngàn sai biệt, nên không thể dùng một pháp tu làm chướng ngại các pháp khác. Nếu vừa đi lệch khỏi con đường đạo pháp thì phải kịp thời tu chỉnh lại ngay như Ni Chân Huệ.
Thế thì, đối với những ngôn luận tuyên bố không đúng pháp trong đạo, ta phải ứng xử ra sao? Có một bài kệ xin chia sẻ cùng đại chúng:
Mạt thế thuyết pháp
Có sai có chánh
Cần bỏ thì bỏ
Cần dùng thì dùng
Tùy duyên hóa độ
Sân tức mê muội.
Những người không tin, phí báng Phật, là tự tạo vô lượng lỗi, quả báo của họ sau khi chết nếu ta nhìn thấy được sẽ kinh tâm. Chư Phật, bồ tát luôn đại từ đại bi, hằng quan tâm đến chúng sinh nơi ác đạo, dùng đủ phương tiện để hóa độ (bao gồm cả trách quở nghiêm khắc) mong cứu chúng sinh bị đọa lạc.
Chúng ta phải biết: Chư Phật, Bồ tát giáo hóa người không phải chỉ toàn dùng lời ái ngữ dịu dàng, mà đối với những chúng sinh cứng đầu ngỗ nghịch, có lúc các Ngài cũng phải hiện thân kim cang, trừng mắt thịnh nộ…

__________________________
Phật Pháp vi diệu nhưng rộng lớn quá, khiến bạn không biết bắt đầu từ đâu ?
Hoặc bạn đã tìm hiểu nhiều xong vẫn còn cảm thấy chưa nắm được những điểm mấu chốt để áp dụng là những điểm nào ?

Chính vì vậy, Quang Tử đã tóm gọn lại những bài viết mang tính then chốt, chứa đựng những giáo lý mang tính ứng dụng thực tế cao, được nhiều người quan tâm trong thời đại này, mà bất cứ người nào cũng cần nắm rõ, làm hành trang căn bản, để ứng dụng hóa giải mọi khổ đau của cuộc đời.

21 bài viết và video trong fanpage Facebook này, 21 chủ đề khác nhau, tuy chẳng là gì so với biển học mênh mông của Đạo Phật, xong hi vọng sẽ giúp bạn thỏa mãn khao khát tìm hiểu, nắm vững yếu chỉ then chốt. Hãy bấm vào link bên dưới và lần lượt khám phá từng bải viết.

21 BÀI HỌC THEN CHỐT
https://www.facebook.com/21-B%C3%A0i-H%E1%BB%8Dc-Then-Ch%E1%BB%91t-100788571857467/?modal=admin_todo_tour

Related Articles

Responses