(Tác giả: RayBin)

Tôi có rất nhiều bạn bè và trong số đó, có người đạo Phật, có cả người đạo Thiên Chúa. Nhưng trong số họ, tôi thích nhất một cậu bạn tên Phúc, dù theo Thiên Chúa Giáo nhưng… lại đặt lòng tin ở Phật Giáo. Vào một ngày, Phúc gọi điện cho tôi với một giọng hơi hồi hộp, nói rằng:
– Ray ơi (tên gọi của tôi), hình như mẹ Phúc bị người ta chơi ngải!
Sau cuộc nói chuyện dài gần 45 phút, tôi đến nhà của Phúc và xem tình trạng của mẹ Phúc thì biết rằng cô ấy thật sự bị dính ngải. Nhưng tôi không nói ra điều này, vì gia đình Phúc không tin chuyện bùa ngải.
Tôi nói riêng với Phúc:
– Ray có cách giúp mẹ Phúc nhưng cô ấy không tin thì Ray cũng chịu. Phúc chịu khó khuyên mẹ đi, nếu mẹ tin tưởng, thì Ray giúp cho.
Phúc khuyên bảo, giải thích với mẹ một tuần lễ, cuối cùng bà mới chịu tin và chủ động gọi điện xin tôi giúp đỡ. Tôi khuyên bà hãy đặt lòng tin nơi Tam Bảo thì tôi sẽ có cách giúp….
Hai ngày sau, đúng như lời hẹn, vào ngày rằm tháng 6, tôi đến nhà Phúc và hướng dẫn cho của mẹ Phúc cầu nguyện đức Dược Sư Như Lai.
Mặt khác, tôi cũng dùng phương pháp tụng kinh Dược Sư và trì chú để giải bùa ngải. Sau 2 tiếng tụng kinh và trì chú, tôi nói với mẹ của Phúc rằng:
– Cô ơi, hôm nay, con giúp cô, vì cô đã có lòng tin Phật, cô hãy giữ niềm tin này và đem tâm trân trọng mà uống hết ly nước này, mọi bùa ngải trên người cô sẽ được đức Dược Sư giải trừ hết!
Mẹ Phúc vừa bưng ly nước bằng hai tay vừa rươm rướm nước mắt uống. Sau đó, bà chạy ù vào toilet và nôn ra một thứ, có vẻ nhơn nhớt màu xanh.
Bà hoàn hồn, uống một cốc nước và thuật lại mọi chuyện cho tôi nghe rằng: Trong một dịp đi mua hàng ở biên giới Campuchia, bà có gây gổ, xích mích với một bà người Campuchia. Lúc bà quay lưng đi, thì bà Campuchia đó vỗ vai bà một cái thật mạnh. Từ đó trở đi, bà luôn thấy vai mình nặng trĩu, ban đêm thì không ngủ được, lại nói nhảm như một người điên mà cũng chẳng biết mình nói gì, tính tình thì thay đổi thất thường, lâu lâu lại gào thét lên như đang bị ai đánh đập… và còn nhiều triệu chứng khác.
Tôi giải thích thêm cho mẹ của Phúc nghe về Phật pháp, về lòng từ bi cứu độ chúng sinh của chư Phật. Bà bật khóc và nói:
– Cô rất tiếc vì thời gian qua đã không tin Phật pháp.
Tôi an ủi:
– Cô đừng buồn, nếu lúc trước tâm cô không tin Phật thì bây giờ cô hãy dùng chính tâm đó mà tin Phật, cửa Phật rộng lắm và không bao giờ đóng lại. Cô có niềm tin thì chắc chắn sẽ được độ.
Sau đó vài ngày, Tôi nhận được điện thoại của Phúc, nói rằng : Mẹ Phúc hết bệnh rồi, bà khỏe lắm, không còn bị như trước nữa…!
Tôi nghe thế lấy làm vui mừng, vui vì mình có thể áp dụng Phật pháp để giúp người khác, mừng vì có thêm người tin tưởng Phật pháp. Và quan trọng nhất là qua chuyện này đã chứng minh được cho những người còn hoài nghi biết rằng chư Phật là thực sự tồn tại, không phải hư dối, các Ngài luôn tìm cách độ thoát chúng sinh, không phân biệt giai cấp, tôn giáo.
Hy vọng qua câu chuyện này, các bạn sẽ thêm vững tin nơi Tam Bảo và càng tinh tấn tu hành để đạt được quả giải thoát an vui.

__________________

HAI THAI NHI ĐƯỢC CỨU THOÁT NHỜ CHÚ DƯỢC SƯ

Đây là một câu chuyện có thật của bác sĩ Trần Thanh Vy – bác sĩ bệnh viện Bình Dân, cô chia sẻ câu chuyện của mình trong buổi pháp thoại với đại đức Thích Phước Hoàng tại chùa Pháp Hoa , q3. Tp. Hồ Chí Minh, có chư Tôn đức, tăng ni và trên 1000 Phật tử, khiến nhiều người xúc động.
Chồng cô cũng là một bác sĩ, đồng thời là một Phật tử, anh tên Phan Anh Tuấn, pháp danh Thiện Hạnh, cả hai vợ chồng đều công tác tại bệnh viện Bình Dân –TP HCM. Sau một thời gian kết hôn, vợ chồng Thanh Vy có tin mừng. Khi thai kỳ được 2 tháng, cô đi siêu âm thì bác sĩ sản phụ khoa báo tin là cô mang thai song sinh và thật không may, hai thai nhi dính chặt vào nhau.

Bác sĩ khuyên cô nên lấy thai nhi ra ngoài, phá bỏ để tránh cho gia đình cũng như xã hội một gánh nặng sau này. Thanh Vy rất buồn và lo lắng, bản thân là bác sĩ nên cô cũng hiểu nếu sinh hai bé ra thì cả hai cũng không thể bình thường như bao đứa trẻ khác, khi hai cơ thể dính chặt vào nhau, sự sống trở nên mong manh, phải chịu nhiều đau đớn, bất tiện và rất nhiều hệ lụy kéo dài suốt đời.
Nhưng là một Phật tử, nên cô kiên quyết không giết bỏ những đứa con của mình. Cô về nhà nói với mẹ là bà Trần thị Hường, mẹ cô cũng là một Phật tử thuần thành, pháp danh Diệu Hoa. Bà Diệu Hoa mới hướng dẫn Thanh Vy thỉnh tượng Đức Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật về thờ và trì chú.

Hàng ngày cô cúng hương hoa, trái cây và trì tụng 108 lần Chú Dược Sư, đồng thời phát tâm ăn chay trường. Mỗi lần trì tụng, cô để một ly nước trên bàn thờ, với tâm hướng về Đức Phật Dược Sư cùng lời cầu nguyện cho thai nhi được vẹn toàn, trì tụng xong thì thỉnh ly nước đã được trì chú ấy rồi uống.
Kì lạ thay, trước ngày siêu âm tái khám, Thanh Vy bỗng nằm mơ thấy tay mình đang nâng bức tượng Bồ tát và bức tượng nhích nhích trên tay Thanh Vy. Sau đó cô nhìn lên bàn thờ thì thấy tượng Đức Dược Sư phóng ánh hào quang, Người mỉm cười và nói :
– Như vậy là ý nguyện của con đã thành rồi đó.
Thanh Vy mừng quá, lòng cô hoan hỷ vô cùng khi được nhìn thấy Phật. Cảm xúc dâng trào, xong thật đáng tiếc, cô chưa kịp quỳ lạy Phật thì giấc mơ ấy chuyển cảnh, cô thấy mình đi siêu âm tại bệnh viện. Người khám cho cô là một bác sĩ nam. Vị bác sĩ nói hai thai nhi không còn dính nhau nữa, do đã xuất hiện một màng vách ngăn ở giữa, tách đôi hai thai nhi.

Giật mình bừng tỉnh trong đêm, tâm trạng cô bồi hồi, hạnh phúc và âu lo xen lẫn vì không hiểu giấc mơ ấy báo hiệu gì, có khi nào cô lo lắng suy nghĩ cho ngày mai quá mà có giấc mơ như vậy chăng?

Qua ngày hôm sau, Thanh Vy đi siêu âm thì thật trùng hợp làm sao, người khám cho cô cũng là một bác sĩ nam. Sau khi siêu âm thật kỹ, bác sĩ nói hai thai nhi bậy giờ đã nằm tách biệt và xuất hiện một vách ngăn ở giữa. Đúng y chang như trong giấc mơ của cô vậy.
Thật kì diệu làm sao, nhờ thành tâm cầu nguyện Đức Dược Sư và trì Chú Dược Sư mà cô được cảm ứng không thể nghĩ bàn, hai đứa con của Thanh Vy được chào đời bình an và khỏe mạnh đến giờ.

Một linh ứng nữa của gia đình cô mà không thể không kể đến , đó là bà Diệu Hoa mẹ cô bị bệnh viêm gan siêu vi C, cái bệnh này rất khó chữa và tốn kém. Thế là mẹ cô cũng trì tụng Kinh Dược Sư và hàng ngày bà trì 108 lần Chú Dược Sư vào ly nước để uống.
Khoảng vài tháng sau, đi khám lại thì bác sĩ kết luận không còn thấy bệnh đó nữa. Tận sâu trong lòng mọi người trong gia đình cô luôn cảm ân sự gia hộ của Đức Phật Dược Sư. Phật pháp vi diệu, mong mọi người phát tín tâm và thực hành theo , chắc chắn sẽ được cảm ứng không thể nghĩ bàn.
___________________________

BÌNH PHỤC NHANH CHÓNG
( Cư sĩ Hương)

Một linh ứng rõ ràng nữa mà tôi được chứng kiến, xin kể lại để cúng dường các đạo hữu. Đó là hồi tôi làm thông dịch viên cho một công ty Bảo Hiểm, lần đầu tiên gặp bà Debbie, cũng là một nhân viên bảo hiểm tại đó. Sau khi tôi hoàn tất công việc, hai chị em có ngồi nói chuyện và bà tâm sự cùng tôi là bà có một cô con gái 18 tuổi, mới mổ cột sống và bác sĩ không chắc chắn cô ấy có đi lại bình thường được chăng?

Bà Debbie rất phiền não về việc này, sợ rằng trong tương lai con mình sẽ trở nên tàn tật, rồi cả cuộc đời phía trước của con bé không biết sẽ đi về đâu khi tuổi đời còn quá trẻ đây? Tôi bèn gửi tặng cho cô bé đó bài chú Dược Sư, và dặn dò bà Debbie nhắn nhủ cô bé chỉ cần giữ niềm tin khi đọc chú, thì dù cô bé không phải là Phật Tử, nhưng chắc chắn sẽ được cảm ứng.
Cô bé sau khi nhận được bài chú Dược Sư thì rất vui mừng và hàng ngày chăm chỉ trì đọc Chú Dược Sư như lời tôi dặn dò.

Tại viện điều dưỡng, lúc đó có một y tá người Thái Lan, có lẽ cô này cũng là Phật tử nên khi thấy cô bé đọc chú, thì dặn cô bé xin tôi thêm bức hình của đức Phật Dược Sư, để khi đọc chú thì chăm chú nhìn vào bức hình, sẽ nhiếp tâm hơn. Bé nhắn cho tôi, thật tuyệt vời không gì hơn, tại sao lại không nhỉ, và tôi đã gửi ngay hình Phật tặng cho cô bé.

Chỉ vài tuần sau, bà Debbie thật mừng rỡ khi gặp tôi. Bà ôm chầm lấy tôi và cám ơn rối rít, con bà đã không còn phải ngồi xe lăn nữa mà đã tập đi lại được rồi!
Các bác sĩ vô cùng ngạc nhiên vì cô bé lành bệnh trong một thời gian kỷ lục. Tôi nói với bà Debbie rằng nhờ lòng tin của cô bé mà đạt được sự nhiệm mầu của thần chú Dược Sư.

Đức Phật Dược Sư là một vị giác ngộ có lòng từ bi vĩ đại đối với tất cả chúng sinh. Ngài bảo vệ chúng sinh khỏi bệnh tật cả thể chất và tinh thần, những nguy hiểm, những chướng ngại trong cuộc sống, và giúp họ loại bỏ ba chất độc đó là sự dính mắc, hận thù và vô minh, đó là nguồn gốc của mọi đau khổ trên cõi đời này.

Ước gì con gặp Phật sớm hơn
Để không sân hận với tủi hờn
Niềm vui đã đến do hành Pháp
Sâu thẳm trong tim- sự biết ơn !
____________

CHÚ DƯỢC SƯ

(Phiên âm theo tiếng Phạn)

NA MÔ BA GA GOA TÊ
BAI SAI GIA GU RU
VAI TUỘC GIA PRA BA
RA GIA GIA
TA THA GA TA GIA
ẠC HA TÊ
SAM GIA SAM BUT ĐA GIA
TA ĐI A THA ÔM
BAI SAI GIÊ BAI SAI GIÊ
BAI SAI GIA SAM MUT GA TÊ
XOA HA

_____________

CHÚ DƯỢC SƯ

(Phiên âm Hán – Việt )

NAM MÔ BẠC GIÀ PHẠT ĐẾ, BỆ SÁT XÃ,
LŨ LÔ THÍCH LƯU LY, BÁC LẶC BÀ,
HẮC RA XÀ DÃ.
ĐÁT THA YẾT ĐA THA, A RA HẮC ĐẾ.
TAM MIỆU TAM BỘT ĐÀ DA, ĐÁT ĐIỆT THA.
ÁN BỆ SÁT THỆ, BỆ SÁT THỆ, BỆ SÁT XÃ,
TAM MỘT YẾT ĐẾ TOÁ HA.

Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật __()__

Nguồn: Quang Tu

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
TrieuContim

TrieuContim