DÙNG MÁU HỌA TƯỢNG PHẬT – MẮT MÙ LẠI SÁNG.

DÙNG MÁU HỌA TƯỢNG PHẬT – MẮT MÙ LẠI SÁNG.
(Trích “Địa Tạng Bồ Tát Bản Tích Linh Cảm Lục” – Ấn Quang Đại Sư Giám Định).

Sơ cư sĩ ở Thái An Cam Túc ở nơi hẻo lánh, không có cao Tăng hoằng pháp nào thân cận, nên cho lời nói của Trình Chu là danh ngôn chí lý, từ năm mười sáu, mười bảy tuổi chịu sự ngộ truyền sai lầm của Trình Chu, tự cho rằng mình mở mang Phật pháp là nhiệm vụ của mình.
Từ đó theo lối tự cho là mình mở mang Phật pháp, thực ra là không hiểu gì cả. Đến năm Dân Quốc thứ 16 (1927) mắt bên phải bỗng dưng bị mù, không nhìn thấy gì cả. Đến năm 20 tuổi, mắt bên trái cũng không còn nhìn thấy gì nữa, Ông mới bắt đầu oán trách rằng Trời không có mắt.

Sau này tỉnh ngộ mới cho là mình sai lầm, bèn cùng con cật lực sám hối, sửa lại những sai lầm ngày trước, quy y Ấn Quang đại Sư, hết sức tịnh tu, bắt chước lập hạnh của Liễu Phàm, học pháp của Tịnh Ý cải sửa tâm tánh.

Tu được một thời gian tuy tâm địa sáng suốt, nhưng đôi mắt vẫn còn mù lòa. Sơ Cư Sĩ bèn tự viết văn sám hối, có y là Tịnh Niệm cư sĩ (Pháp danh là Si Cũ Kiến), trích máu vẽ tượng Phật, trích mẫu vẽ tượng Phật lấy sơn đỏ để viết Kinh.
Lại nhờ Trí Tùng Thượng Sư truyền cho mật chú, sớm chiều trì tụng. đến ngày 17 mùa đông năm Ất Hợi (Dân Quốc 24), sáng dậy thắp hương đọc kinh, sau khi sắp xong thì trời mờ sáng, lễ bái các Tôn Thánh hiệu. Khi đến đại Nguyện Địa Tạng Bồ Tát, chữ “Bồ” vừa đọc ra, chữ “Tát” còn chưa đọc. Bỗng thấy trước Phật một luồng ánh sáng tỏa ra như luồng điện lóe lên trên không gian. Từ đó về sau, hai mắt sáng lại, nhìn thấy mọi vật vậy.
(Bài của Thánh Tử).

HOAN NGHÊNH GÓP SỨC CHIA SẺ RỘNG RÃI BÀI VIẾT, NHƯNG VUI LÒNG GHI RÕ XUẤT XỨ VÀ KHÔNG TUỲ TIỆN THÊM BỚT – XIN CẢM ƠN🙏🙏🙏

Related Articles

Responses