DỊCH LỚN CHẲNG LO (Oai Thần Của Ngài Địa Tạng, Quỷ Dịch Bệnh Chẳng Dám Vào Nhà)

DỊCH LỚN CHẲNG LO (Oai Thần Của Ngài Địa Tạng, Quỷ Dịch Bệnh Chẳng Dám Vào Nhà)

Đời Đường, ở Lộ Chậu có ngự sử Khang Cư Thông, là người thành tín nhất mực, đã nhiều năm phụng thờ Bồ Tát Địa Tạng, và rất thành tâm họa hình Bồ Tát. Nhất mực thành kính. Chưa bỏ hình nào, phóng quang sáng tỏ. Đều do tín tâm nầy vậy. Trong lúc ngủ, ngẫu nhiên mơ thấy bị hai quan binh đi ngựa đến đuổi bắt, rất là sợ hãi. Hai vị quân quan bỗng xuống ngựa nói rằng : “Chúng ta lầm rồi ! Địa Tạng Đàn Việt. Tuy có lỗi, nhưng khó mà ghép tội”, nói xong biến mất. Khi tỉnh giấc lại càng thành tâm hơn.

Đến đời Hy Tông Quảng Nguyên nguyên niên, trong nước xảy ra bệnh dịch, ma quỷ hoành hành, người bệnh chết chất thành núi, chết không thể đếm xiết, lại mơ thấy trăm ngàn quỷ quái đi qua cửa nhà nói rằng : “Nhà này là phòng Thất của Bồ Tát Địa Tạng, chúng ta là kẻ tôi tớ, cẩn thận đừng vào nhà này”. Vì thế cả gia đình được thoát nạn. Đến năm Trung Hòa, có việc phải đi xa, ông lạc đường trong bãi tuyết, vội khấn niệm Địa Tạng Bồ Tát. Chợt có con oanh vũ bay xuống bãi tuyết, thấy lạ bèn đuổi theo thì là đến được đường chính. Khi đến Quang Khải, bị bệnh, thành tâm cầu nguyện mong được khỏi bệnh. Nằm mơ thấy vị Thầy nói : “Ngươi giết con chim xanh của ta, tội đáng xuống địa ngục. Nay phải đền nghiệp đó, chịu khổ đến hai ngày mới được sanh về Tịnh Độ”. Nghe xong vui mừng lễ bái, bệnh khỏi liền, qua hai ngày thì mất.

Related Articles

Responses