CỨU NGƯỜI CŨNG CHÍNH LÀ CỨU MÌNH.

CỨU NGƯỜI CŨNG CHÍNH LÀ CỨU MÌNH.

*Phương Đông đến phương Tây, ngàn xưa đến giờ vẫn vậy, vì đó là nhân quả, là quy luật vũ trụ…

Tại một thị trấn nhỏ xa xôi ở Đông Luân Đôn của Nam Phi có đôi vợ chồng, người đàn ông tên George, người phụ nữ tên là Helen. George làm tại nông trường ở phía Bắc của thị trấn nhỏ này, hàng ngày đi làm từ rất sớm và về rất muộn, còn Helen đang mang thai nên ở nhà dưỡng thai.
Hôm nay George cũng lái chiếc xe jeep đi làm như mọi ngày. Nông trường xa nhà khoảng 50km, trên đường đi phải qua một ngọn núi dài ngoằn ngoèo, đoạn đường núi này rất hiểm trở khó đi, xung quanh lại không có ngôi làng nào, hoang vu không bóng người. George đang chạy chậm chậm trên đoạn đường này thì nghe chuông điện thoại reo lên, “George ơi, mau về nhà, em… em đau bụng lắm rồi, con của mình chắc là sắp ra đời rồi…”.
Nghe vợ nói vậy, George cảm thấy lo sợ vì nhà của họ xa xôi hẻo lánh, một người hàng xóm cũng không có lại cách bệnh viện rất xa. Vậy phải làm sao đây?
Lần trước Helen đến bệnh viện kiểm tra, bác sỹ đã dự đoán Helen có khả năng sinh sớm hoặc sinh khó, không ngờ còn hơn một tháng nữa mới đến ngày dự sinh, vậy mà dự đoán của bác sĩ lại linh nghiệm rồi. George biết rằng nếu không kịp thời đưa vợ đến bệnh viện thì có thể nguy hiểm đến mẹ lẫn con.
“Em yêu, em đừng lo lắng quá, anh về liền”. Thời gian chính là sinh mệnh, George quăng điện thoại xuống, lập tức quay đầu xe lại hướng về nhà.
Lúc này đột nhiên từ phía sau có người hét thật lớn đuổi theo, rồi chạy vòng lên phía trước, bổ nhào vào đầu xe. Người cản xe là một người trung niên, anh khóc lóc vẻ mặt rất đau khổ cầu xin “Cầu xin anh hãy cứu con trai tôi!”.
Thì ra anh ấy tên là Anthony. Hôm nay thời tiết mát mẻ, anh cùng vợ và con trai đi du lịch. Không ngờ bất hạnh từ trời giáng xuống, thắng xe của Anthony bị mất phanh, lao từ dốc núi xuống chân núi. Đứa con trai 9 tuổi của Anthony không thắt dây an toàn nên giờ không biết sống chết ra sao còn Anthony và vợ chỉ bị thương nhẹ.
George biết từ đây xuống thị trấn chỉ mất 20 km, nhưng nếu quay về nhà trước để chở vợ đến bệnh viện của thị trấn thì rất xa, George rơi vào một tình huống rất khó lựa chọn.
Helen vợ anh cũng đang bị đe dọa mạng sống, nếu chở Helen trước thì con trai của Anthony có thể không kịp cứu vì mất máu nhiều.
Trong lúc George đang do dự thì Anthony quỳ gối xuống van xin. George cũng muốn nói với Anthony là vợ mình cũng đang trong tình thế nguy kịch nhưng anh lại xuống xe, nắm tay Anthony hỏi: “Con trai anh ở đâu?”.
Anthony lập tức dắt George đến chỗ phía trước cách đó không xa lắm, từ sườn núi nhìn xuống đúng là có một chiếc xe đang lật ngược ở dưới chân núi, đứa trẻ nằm trên mặt đất. Hai người cùng nhau xuống dưới, George cuối người xuống nhìn thì thấy đứa trẻ toàn thân đầy máu, khuôn mặt trắng bệch. Máu chảy ra rất nhiều, trên người và chân có nhiều vết thương đang chảy máu. George chỉ nhìn thoáng qua rồi không dám nhìn nữa.
Anthony giọng nghẹn ngào nhìn đứa bé: “Tuy đã gọi cấp cứu rồi nhưng xe cấp cứu lâu lắm mới đến được, đến lúc đó chỉ sợ không cứu được”. Sau khi tai nạn xảy ra anh và vợ chia nhau hành động, anh ở lại bên đồi núi để chờ xe còn vợ thì đi con đường tắt bên sườn núi để đến ngôi làng gần nhất.
George nghe xong nghĩ thầm: Ngang qua ngọn núi này thì gần nhất chính là nhà của anh, ngoài ra thì chẳng có một người dân nào, chỉ có anh là có chiếc xe jeep.
George hô lên “Mau đem đứa bé lên xe”. Sau khi đấu tranh tư tưởng, anh cuối cùng cũng chọn quyết định khó khăn chính là cứu con trai của Anthony. Anthony vội vàng ôm đứa bé vào xe. George nổ máy chạy nhanh như bay về hướng bệnh viện của thị trấn.
Anh vừa chạy xe vừa nắm chặt điện thoại, gọi liên tục về nhà, hy vọng sẽ động viên Helen cố gắng kiên trì. Lần đầu tiên anh gọi, nghe tiếng rên rỉ đau khổ của vợ anh đau như bị kim đâm vào tim: “Anh đang ở đâu?”.
George xúc động rơi nước mắt: “Em yêu, xin lỗi em, em cố gắng chút nữa nha!”.
Mười phút sau, George gọi về nhà lần hai, giọng của Helen rất yếu ớt. George cố gắng cầm nước mắt, líu ríu bên tai nghe: “Em yêu, tha lỗi cho anh, anh không thể thấy chết không cứu, mong thượng đế bảo hộ em…”.
Bởi vì tranh thủ cho kịp thời gian nên con của Anthony đã qua khỏi nguy hiểm. Lúc này tuy George an tâm được một chút nhưng lại lo lắng cho vợ của mình nhiều hơn. Lần thứ ba anh gọi điện thoại về nhà, lần này không có ai nghe máy, nước mắt anh chảy dài, anh biết rằng không có người nghe máy, rất có khả năng Helen đã gặp nguy hiểm.
George hốt hoảng chạy thật nhanh về nhà, Anthony cũng khăng khăng đòi lên xe theo. Chạy nhanh như chớp, cuối cùng cũng về đến nhà. Khi đứng trước cổng nhà, đột nhiên họ nghe thấy tiếng khóc oa oa của em bé sơ sinh.
George xông vào nhà, nhìn thấy một như một bức tranh – vợ anh Helen bình an nằm ngủ trên giường, trên người đắp chăn, trên đầu giường là một đứa bé mới sinh dễ thương được quấn trong khăn, bên cạnh là một người phụ nữ khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi, đang mỉm cười nói chuyện với đứa bé.
George vừa vui mừng vừa ngạc nhiên. Lúc này Anthony bước vào ôm chầm người phụ nữ đó, xúc động nói : “Em yêu, chúng ta phải biết ơn sự giúp đỡ của George, con của chúng ta đã không sao rồi! Anthony kể lại cho vợ nghe quá trình cứu đứa con trai.
Thì ra cô ấy chính là Mary là vợ của Anthony. Mary là bác sĩ khoa phụ sản. Sau khi xảy ra tai nạn, hai người chia nhau hành động. Mary đi đường tắt gần nhất để tìm xe. Khi đi ngang qua nhà George thì nghe tiếng rên rỉ đau đớn của Helen, bèn đến xem thì thấy thai của co không còn ngay nữa, chắc là sớm sinh thôi. Nếu không tiến hành đỡ sinh thì nhất định sẽ gặp nguy hiểm.
Mary có chút áy náy nói: “Xin lỗi, George. Lúc đó tôi khó mà quyết định, tôi không biết nên cứu Helen trước hay tiếp tục đi tìm xe để cứu con trai trước, cũng may là tôi đã quyết định đúng”.
George cảm động, mặt ửng đỏ: “Người nói xin lỗi phải là tôi, lúc Anthony cầu cứu, tôi cũng do dự không quyết định được.”
Anthony nói: “Cuối cùng chúng ta cũng không làm trái lương tâm”.
George cúi người xuống nhìn Helen đã ngủ say, rồi nhìn đứa bé mới sinh dễ thương đang quấn tả, nước mắt anh lăn dài trên má.

__________________

VƯƠNG TÍCH CỨU NGƯỜI TĂNG TUỔI THỌ.

Tại tỉnh Giang Tô có một sai dịch là Vương Tích làm việc với Tri huyện Đường Nguyên Tố nhiều năm. Một năm, Vương Tích bị bệnh nặng rồi qua đời. Trong lúc người nhà đang khóc lóc thảm thiết Vương Tích bỗng hét lên một tiếng, từ trong quan tài lồm cồm bò dậy khiến mọi người sợ hết cả hồn vía. Vương Tích thuật lại cho mọi người nghe:
-Trong lúc tôi đang mơ mơ màng màng bỗng có hai người sai dịch đến bảo: “Nha môn gọi ông!” Tôi cứ nghĩ là Tri huyện Đường Nguyên Tố cho gọi tôi. Nào ngờ họ dẫn tôi tới miếu Thành Hoàng, ngoài cửa có một cây rất to, tỏa bóng mát tứ phía. Dưới gốc cây có bày nhiều bàn ghế. Hai người sai dịch bảo:
-Đây là quán trà Bạch Gia.
Bỗng có tiếng gọi:
-Vương Tích.
Hai người sai dịch bèn dẫn tôi vào trong điện. Có một vị quan thưa:
-Tuổi thọ của người này đã hết, nhưng 20 năm trước có cứu được 2 mạng người, được tăng thọ 1 kỷ (12 năm).
Thành hoàng trên điện phán:
-Vậy thì để hắn hồi dương!
Hai sai dịch bèn dẫn tôi ra ngoài, rồi bỏ đi. Tôi ngơ ngác không biết đường nào mà đi, bỗng thấy một người mặt tròn như bánh xe hét lớn:
-Đi mau! Đi mau!
Tôi kinh hãi hét lên mở mắt ra thì thấy mình nằm trong quan tài, toàn thân toát mồ hôi, khỏi hẳn bệnh. Còn chuyện cứu 2 mạng người thì là năm xưa khi có loạn thổ phỉ đánh phá Giang Tô, khi bỏ thành chạy loạn tôi gặp một bà lão dẫn theo một đứa bé gái khóc lóc thê thảm.
Tôi hỏi chuyện bà lão mới biết đứa bé gái là con quan huyện Giang Âm còn bà lão là vú nuôi của cô bé. Quan huyện đã bị giặc giết, bà vú dẫn cô bé chạy trốn, khổ nỗi tứ cố vô thân, không biết đi đâu, làm sao mà sống? Tôi thấy tình cảnh họ đáng thương bèn dẫn họ về nhà nuôi dưỡng một thời gian. Sau lại tìm được bạn đồng liêu thân thiết của quan huyện bèn dẫn họ đến nương nhờ khiến họ có đường sống.
(Nhân Quả Báo Ứng Lục)
——————————–

NHAN PHU NHÂN QUẢ QUYẾT CỨU NGƯỜI.

Nhan thái phu nhân là mẹ của tiên sinh Nhan Tịnh Phủ, sống vào triều đại nhà Thanh. Bà có bản tính từ ái, biết cách dạy bảo con cái, có thể nói là một người mẹ mẫu mực.
Khi Nhan Tịnh Phủ bắt đầu bước vào con đường làm quan được bổ làm tri huyện Bình Độ, thuộc Sơn Đông, nổi tiếng thanh liêm, nhân từ, chính trực, công bằng.
Nhan phu nhân được tiên sinh rước về phủ để sớm hôm hầu hạ phụng dưỡng. Bà thường dạy con phải biết yêu thương dân chúng, xem nỗi khổ của người dân như nỗi khổ của chính mình.

Có một năm vào đời vua Càn Long, Nhan Tịnh Phủ có việc công phải đi đến tỉnh Tấn vào khoảng tháng 5, bất ngờ ở huyện Bình Độ lại xảy ra lũ lụt, nhà cửa ruộng vườn của người dân đều bị nhận chìm trong nước. Nhân dân bỏ nhà cửa, làng mạc chạy vào thành lánh nạn lụt như ong vỡ tổ, số đông đến cả vạn người.
Không ngờ càng ngày mưa lại càng lớn, nước dâng mỗi ngày một cao, ngay cả huyện thành cũng sắp bị cơn hồng thủy nuốt chửng. Do lụt lội kéo dài, người dân phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, đói khát không có gì ăn, tiếng than khóc chấn động cả đất trời.
Lúc đó, vì không có quan tri huyện trong thành nên các quan thuộc trong phủ chỉ biết khoanh tay đứng nhìn. Nhan thái phu nhân thấy tình hình cấp bách như thế liền chủ trương mở kho chứa trữ lương thực của huyện để cứu tế dân bị nạn.

Tuy nhiên, theo luật pháp thời bấy giờ qui định thì lương thực chứa trong kho của huyện muốn xuất ra phải được phép của vị quan cấp tỉnh. Vì thế, các quan trong huyện không ai dám nghe theo chủ trương của phu nhân.
Phu nhân liền giải thích:
– Mục đích lập nên kho chứa trữ lương thực vốn để cứu tế dân chúng khi gặp hoạn nạn. Hiện trước mắt chúng ta có hàng vạn người dân đang bị đói khát, mạng sống chẳng khác nào đèn treo trước gió, nếu cứ cố chấp theo qui định, báo lên quan trên rồi chờ lệnh thì e rằng có rất nhiều người dân đã biến thành quỉ đói. Chuyện này nếu bị quan trên hỏi tội, tôi xin đứng ra gánh hết trách nhiệm, tuyệt đối không để liên lụy đến các vị. Hơn nữa, chỉ riêng gia sản nhà ta cũng không nhỏ, nếu quan trên có truy cứu thì ta sẽ bán ruộng vườn, nhà cửa để bồi thường.

Nhưng các quan thuộc vẫn hết sức lo sợ có chuyện lôi thôi về sau nên không ai dám mở miệng tán thành. Thấy vậy, Nhan phu nhân lại nói hết sức quả quyết:
– Nếu có việc gì một mình ta xin gánh vác, các vị tuyệt đối an tâm, không nên sợ liên lụy.

Mọi người thấy lòng kiên quyết của Nhan phu nhân như vậy, không thể không tuân lệnh, lập tức mở kho lương thực phân phát cho dân chúng bị nạn. Trong chốc lát dân chúng reo vui dậy cả đất trời, mọi người đều được thoát qua cảnh đói khát.

Những gia đình giàu có trong thành đều cảm động trước tấm lòng Bồ Tát của Nhan thái phu nhân nên không ai bảo ai cùng vui vẻ góp thêm lương thực vào việc cứu tế.
Bảy ngày sau, nước lụt đã rút dần, lương thực cũng đã cạn. Lúc đó, tri huyện họ Nhan nghe tin huyện nhà xảy ra lụt lội vội vàng thu xếp trở về. Các quan thuộc cấp liền bẩm báo việc mở kho lương thực cứu tế người dân lên quan tri huyện. Nhan Tri huyện nghe xong vui vẻ mỉm cười bảo mọi người:
– Mẹ ta bảo các vị làm như vậy là đúng.
Ông liền lập tức soạn thảo bản văn trình bày tường tận sự việc lên quan tỉnh; đồng thời sai người về quê bán hết tài sản, chuẩn bị để đền bù vào số lương thực đã xuất ra khỏi kho mà không có lệnh của tỉnh.
Sau khi sự việc được trình lên cấp trên, quan trưởng cấp tỉnh xem qua kinh hãi vô cùng, liền cấp báo về triều đình xin xem xét tội danh tự ý mở kho lương thực, đồng thời ra lệnh điều tra quan tri huyện.
Không ngờ hoàng thượng rất sáng suốt, nghe qua sự việc liền hết lời ngợi khen việc làm của mẹ con Nhan thị, lập tức hạ chiếu không cần tra cứu chuyện tự ý mở kho lương thực, cũng không bắt phải đền bù lương thực vào kho, lại còn ban tặng cho Nhan thái phu nhân một tấm hoành phi để khen ngợi.

Nhan Tịnh Phủ từ đó càng ra sức làm thiện, thương yêu dân chúng như con đẻ. Sau đó ông được bổ làm Tri phủ Nam Phủ, không lâu sau lại thăng chức Tuần phủ tỉnh Quý Châu.
Con trai ông là Nhan Kiểm giữ chức Bộ tào được thăng lên đến chức Lệ tổng đốc; cháu ông là Nhan Bá Đảo xuất thân từ hàn lâm, sau đó nhậm chức Tổng đốc Phúc Kiến; ngoài ra còn rất nhiều cháu chắt của ông cũng đều được vinh hiển. Tất cả đều là phước báo do Nhan thái phu nhân biết dạy con tích chứa điều lành.
(trích Tọa Hoa Chí Quả)

_________________
SÁI TIỂU HÀ

Sái Tiểu Hà là bố chánh tỉnh Hiệp Tây, có bộ hạ là tri huyện mỗ, nhân già lão lại hay bệnh nên thối quan. Khi bàn giao tri huyện mới kiểm tra thấy công khố thiếu 3.000 lạng bèn trình lên Sái Tiểu Hà. Lúc đó, luật lệ rất nghiêm khắc. Ai thiếu tiền công khố thì bị tịch thu tài sản, bắt bỏ tù. Đến hạn không nạp đủ sẽ bị tội tử hình.
Tri huyện mỗ là quan thanh liêm, tiền ông thiếu là ứng cho việc công cả, nhưng lại không biết cách bù đắp. Trong tay không có một xu ông chỉ đành chờ chết. Sái Tiểu Hà cho gọi ông vào, bảo tả hữu lui xuống rồi bảo ông:
-Ta biết ông thanh liêm, không có tiền bù đắp. Ông hãy trình công văn hoàn trả; ta sẽ chứng nhận cho ông.
-Tôi sao dám làm vậy?
Sái công cười bảo:
-Ta không đùa đâu, ta biết ông thanh liêm nên đem tiền dưỡng liêm để dành mà bù cho ông. Nhưng thủ tục giấy tờ vẫn phải làm thì ông mới thoát khỏi bị tù.
Huyện mỗ vui mừng theo lời, ngày hôm sau trình lên giấy tờ bồi hoàn. Sái công thân ấn ký chứng nhận, lại đưa tiền nộp vào công khố.
Huyện mỗ cảm động thưa:
-Ty chức được ân công giúp đỡ thực chẳng bao giờ dám quên ơn. Kiếp này đã già yếu sợ không báo đáp được. Chết rồi nhất định nguyện đầu thai làm con ân công để báo đáp.
Sau đó huyện mỗ về quê.
Thời gian trôi qua rất nhanh. 10 năm sau Sái công cũng cáo lão hồi hưu. Một trưa nọ ông ngồi ở sảnh đường ngủ gục, bỗng mơ thấy tri huyện mỗ mặc quan phục đến vái lạy.
Ông nghĩ chỗ này không phải là Hiệp Tây, tri huyện mỗ cũng đã cáo quan rồi sao lại đến đây? Còn đang nghi hoặc lại thấy tri huyện mỗ xông vào phòng phu nhân. Ông kinh hãi hét lên và giật mình tỉnh dậy. Ngay đó tỳ nữ vào báo tin mừng:
-Phu nhân vừa sanh một công tử.
-Tri huyện mỗ đã đến rồi, nhất định sẽ làm rạng danh gia đình ta.
Do đó, ông đặt tên con là Chấn Võ. Quả nhiên Chấn Võ rất thông minh, về sau thi đậu tiến sĩ làm quan đến Đạo Đài tỉnh Quảng Đông.
(Nhân Quả Báo Ứng Lục)
——————————————–
TIỀN ÔNG
Tiền Ông người Giang Tô, tuổi quá 50 còn chưa có con. Dân gian có câu:
30 tuổi không con, ngày bình đạm
40 tuổi không con, nhà vắng tanh
50 tuổi không con, không ai hỏi
60 tuổi không con, dứt lục thân.
Đó là ý kiến người đời, tả nỗi thống khổ của những người không có con. Tiền ông là vị trưởng giả trung hậu tuy nhiên không học Phật, nên cũng không tránh khỏi được nỗi buồn đó.
Cùng huyện có một ông họ Dụ, gia cảnh cực kỳ nghèo khổ, nhà lại đông con, nợ nần tứ tung. Chủ nợ thưa kiện, ông không có tiền trả nên bị bắt bỏ ngục. Vợ con Dụ cầu cứu Tiền ông. Tiền ông khẳng khái bỏ tiền ra trả nợ giúp.
Khi được tha Dụ đem cả nhà đến lạy tạ. Bà vợ Tiền ông thấy con gái ông Dụ mới 16 tuổi xinh đẹp, đoan trang, nghĩ mình không sinh được con khiến chồng buồn khổ, hay là mình nạp cô này làm thiếp, sinh con nối dõi cho chồng.
Bà bèn ngỏ lời với vợ chồng Dụ. Vợ chồng Dụ dĩ nhiên là đồng ý. Nhưng Tiền ông không đồng ý; ông bảo vợ:
-Thừa cơ người ta bị nạn, lấy con gái người ta làm thiếp là chuyện bất nhân. Tôi giúp đỡ họ chỉ là làm việc thiện. Hơn nữa tôi đã quá 50, sao có thể sánh với một cô gái 16 tuổi? Tôi thà không có con chứ không làm việc thiếu đạo đức như vậy.
Vợ chồng ông Dụ thấy Tiền ông cao nghĩa như vậy, cảm động đến rơi lệ, lạy tạ mà về.
Một đêm nọ, bà vợ ông Tiền nằm mộng thấy Quán Thế Âm bồ tát bảo bà:
-Chồng con âm đức rất lớn, đáng được tặng một quý tử.
Không lâu bà vợ thọ thai, sanh ra một đứa nhỏ bụ bẫm. Hai vợ chồng vui mừng quá điều mong ước, đặt tên con là Thiên Tặng (Trời cho). Đứa con rất thông minh, sau thi đậu tiến sĩ làm quan tới chức Ngự sử.

(Nhân Quả Báo Ứng Lục)
(Trích NHỮNG CHUYỆN NHÂN QUẢ, Dịch giả Dương Đình Hỷ)
____________
TẶNG KINH SÁCH
( Xin đừng copy thông báo này đăng trong các bài viết khác, vì chương trình ấn tống thường xuyên thay đổi số điện thoại, thời gian, danh mục sách… )
Bạn muốn đọc thêm những sách nhân quả, cũng như muốn thỉnh kinh điển Phật Pháp về đọc tụng, vui lòng gọi điện vào số: 0376309077 xin gặp Ban Ấn Tống, báo họ tên, địa chỉ, số điện thoại (xin gọi, đừng nhắn tin, đừng xin thỉnh tại phần Bình luận) Ban ấn tống sẽ gửi tặng bạn như yêu cầu, PHÍ VẬN CHUYỂN (SHIP) NGƯỜI NHẬN TRẢ.
Giới hạn : mỗi người thỉnh tối đa 5 cuốn
XIN ĐẶC BIỆT CHÚ Ý:
1. Không xin thỉnh giùm cho người khác. Kinh sách chỉ dành cho người có tâm cầu Đạo, khao khát cầu được kinh sách. Những người như thế không có ngại gì việc gọi một cuộc điện thoại để thỉnh.
2. Những người có thói quen không nghe điện thoại khi có số lạ gọi đến, và không thể sửa được thói quen này, xin đừng thỉnh sách. Vì khi bưu tá dùng số lạ gọi đến, không nghe máy, kinh sách sẽ bị chuyển ngược về Ban ấn tống, ảnh hưởng xấu đến nhiều người, đánh mất duyên lành của mình với Pháp Bảo.
3. Xin giữ thái độ tôn trọng, lịch sự khi thỉnh kinh sách, điều đó cũng thể hiện tâm cầu Đạo của người thỉnh. Ban ấn tống sẽ từ chối tặng sách với những cuộc gọi thiếu lịch sự. Và đồng thời xin nói ngắn gọn vào vấn đề, vì mọi người trong Ban ấn tống thường rất bận, ví dụ như : “ Ban ấn tống vui lòng cho tôi thỉnh những cuốn sách sau …”
Danh mục những kinh sách tặng :
– Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống
– Báo ứng hiện đời 1
– Báo ứng hiện đời 3
– Báo ứng hiện đời 4
– Giai nhân áo phượng ( Báo ứng hiện đời 6)
– Quê hương Cực Lạc
– Cô Ba Cháo Gà
– Nhân quả Phụ Giải Lương Hoàng Sám 2
– Những chuyện niệm Phật cảm ứng
– Địa Tạng Bồ Tát Bản Tích Linh Cảm Lục
– Kinh Địa Tạng
– Kinh Vô Lượng Thọ
– Kinh Dược Sư
– Kinh Diệt Tội Trường Thọ Hộ Chư Đồng Tử Đà Ra Ni
– Kinh Phổ Môn
– Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện
– Từ Bi Thủy Sám
– Kinh Thiện Ác Nhân Quả
– Nghi thức chú Đại Bi – Thập chú
– Kinh A Di Đà
– Nghi thức Cầu siêu oan gia – thai nhi- duyên âm- phóng sinh.
Do số lượng có hạn, nên một số đầu sách sẽ hết trước, mong các bạn thông cảm.
Sau khi đăng kí thành công, sau vài ngày nhân viên shiper sẽ gọi điện cho bạn.
VUI LÒNG KHÔNG TẮT MÁY, VÀ TIẾP NHẬN CUỘC GỌI TỪ SỐ LẠ.
Các bạn vui lòng đọc kĩ hướng dẫn và làm theo, những đăng kí sai hướng dẫn ban ấn tống sẽ tự động bỏ qua, mong các bạn thông cảm.

Related Articles

Responses