CON CÁI ĐẾN ĐÒI NỢ CHA MẸ

PHẢI LÀM NHƯ THẾ NÀO ?

( Trích Báo ứng hiện đời 5- Hạnh Đoan biên dịch )

Có một phụ nữ trung niên mặt mày sầu khổ, ủ ê, cùng với ông chồng tìm đến tôi (Quả Hồng – một nữ cư sĩ đã khai mở túc mạng thông ) để hỏi về căn nguyên tiền kiếp. Tia nhìn như không còn sức lực, bà yếu ớt nói với tôi:

– Quả Hồng, tôi có một việc nan giải mong cô chỉ bảo giúp cho!

– Xin hãy nói đi ạ!

Bà chỉ vào một ông tuổi trung niên, ngồi phía sau mình giới thiệu:

– Đây là chồng tôi, chúng tôi kết hôn xong thì sinh được một trai, do công tác bề bộn, không rảnh để chăm sóc bé nên đành giao nó cho bà ngoại trông nom cháu giùm. Do thằng bé được một tay bà nuôi khôn lớn, nên tình cảm giữa hai bà cháu rất nồng hậu. Bởi bà quá yêu cháu, nên cái gì cũng giành làm thay, chẳng cho nó mó tay vào làm việc chi. Dù thằng bé đã 8, 9 tuổi đầu rồi, mà bà vẫn rửa mặt, chải tóc, tắm táp cho nó… Thậm chí khi bé đến mười tuổi, lúc ăn cơm bà vẫn còn đút cho, khiến nó quen tật, hễ không đút thì nó không ăn.

Đến khi thằng bé 13 tuổi, bà ngoại sức khỏe ngày càng suy yếu, do tuổi cao, có lòng mà không còn sức nữa nên chẳng thể lo được cho cháu, đành phải giao thằng bé lại cho chúng tôi chăm sóc.

Thằng bé suốt mười mấy năm nay đã quen kiểu sinh hoạt ỷ lại như thế rồi, vợ chồng chúng tôi đã sớm nhận ra sai lầm này, nên rất lo. Cũng từng khuyên nhắc hai bà cháu, nhưng vô phương sửa đỗi tệ trạng ấy. sẵn cơ hội nhận cháu về, hai chúng tôi nhất quyết sửa đổi, uốn nắn thằng con lại để nó biết tự lập, sống tốt hơn…

Ngờ đâu, nỗi phiền muộn lại thi nhau ập đến, khi chúng tôi phát hiện rằng: hầu như mình vô phương sửa đổi con. Sáng dậy, nếu không thay y phục giúp nó thì nó chẳng thèm nhúc nhích. Mười ba tuổi rồi, mà cả việc đánh răng, rửa mặt… chúng tôi còn phải phục vụ nó. Còn lúc dùng bữa, nếu không “dâng” thức ăn đến tận miệng thì nó không ăn, lẳng lặng ôm cặp đi thẳng đến trường học.

Hiện giờ thằng bé đã 16 tuổi, nhưng chuyện rửa mặt, tắm gội v.v… (nói xin lỗi) thậm chí tới… rửa đít cũng phải do cha mẹ nó hầu, phục vụ tất! Kề cho cô nghe mà chúng tôi thực xấu hổ, não lòng quá, vì bây giờ tất cả hầu như vô phương sửa đổi rồi… Thế nhưng khi theo dõi cháu nơi trường lớp, thì thấy cháu cư xử với đồng bạn mọi mặt đều tốt, không có gì là bất thường.

Vợ chồng chúng tôi rất buồn khi nghĩ đến các biểu hiện lạ lùng của con trai ở nhà: chờ cha mẹ mang áo đến khoác vào, mới chịu đưa tay ra, cơm dâng tận môi, mới há miệng, cũng chẳng thiết cầm đũa, không chịu mó tay vào làm bất cứ việc gì…

Cái kiểu sống như ông hoàng, cứ ỉ người ra mà chờ hầu hạ như thế, thì tương lai làm sao nó có thể trụ vững trong xã hội, làm sao mà sinh tồn? Tôi và ba nó ngày nào cũng rơi nước mắt, khổ đến không thiết sống! Xin cô hãy cứu chúng tôi!…

Đối diện với người mẹ hình dáng tiều tụy, khổ đến không muốn sống, lòng tôi ngổn ngang trăm mối… tôi tập trung vận công quán sát, dần dần các hình ảnh tiền tiếp hiện ra, tôi hiểu ra vì sao họ phải trả báo nặng như thế này và không ngăn được thở dài! Càng thấm thìa luật nhân quả đúng là không sai mảy may, câu chuyện của họ lả bằng chứng sống thực, gióng lên hồi chuông cảnh báo, nhắc nhở tất cả mọi người:

“Vào thời xa xưa, có một tiểu thiếu gia con nhà đại phú quý, mẹ chàng hết dạ cưng yêu, nâng niu như châu ngọc. Bà chăm sóc con cực kỳ chu đáo, bắt kẻ hầu người hạ lúc nào cũng phải túc trực chung quanh.

Ngoài bảo mẫu chăm sóc tiểu thiếu gia ra, mẹ chàng còn cắt riêng một nữ tỳ và một tiểu đồng đề cùng bầu bạn, chơi đùa, hầu hạ chàng.

Tiểu thiếu gia được hai tớ trai tớ gái này lúc nào cũng kề cận ứng hầu, nên chàng có cảm tình nồng hậu và tin yêu họ như thân nhân mình.

Thời gian êm trôi, tiều thiếu gia dần trưởng thành, đối với hai người hầu này lòng thương mến càng tăng, cho nên chàng rất ưu ái dung túng họ.

Do vậy mả đôi nam nữ giúp việc này, đã lợi dụng lòng tín nhiệm của thiếu gia, tha hồ tác oai tác quái. Họ làm rất nhiều điều giảo quyệt sai quấy, thường trộm tiền bạc vật dụng của chàng đem bán tiêu xài, ăn chơi cho thỏa thích… số tài sản họ trộm của thiếu gia, tính ra nhiều không kể xiết.

Hai người hầu này chẳng có chút lòng hổ thẹn sám hối, ngược lại ngày càng bành trướng tính lươn lẹo dối gian, họ cùng lên kế hoạch “sẽ quơ một mẻ to kếch sù của thiếu gia rồi trốn đi”… nhưng mưu tính của họ chẳng được thành như ý nguyện.

Thời gian trôi qua, tất cả dần trở nên già nua rồi qua đời… bánh xe luân hồi vần xoay. Sang kiếp này, đôi người hầu gian tham trộm cắp đồ của tiểu thiếu gia kiếp xưa, đã kết hôn thành là vợ chồng, riêng tiểu thiếu gia thì đầu thai làm con họ. Sở dĩ họ phải nuôi con vất vả khác thường như thế, chính là đề trả nợ kiếp xưa, bởi họ thiếu nợ cậu quá nhiều, nhiều đến không thề nào tính xuể.

Riêng người mẹ tiền kiếp của thiếu gia, đời này lại sinh làm bà ngoại, vẫn còn lưu giữ niềm yêu thương sủng ái chàng hệt như kiếp trước.

Phần đôi vợ chồng “tôi tớ”, đối với nữ chủ kiếp xưa nay thành là mẹ, tất nhiên họ luôn khép nép vâng lời, không bao giờ dám cãi bà, hễ mẹ phán là chỉ biết có dạ vâng, sự kính nể trọng vọng dành cho bà luôn tiềm tàng nơi họ.

Thấy bà ngoại quá cưng cháu, họ nghĩ đây là điều tự nhiên, nhưng đến sau này khi muốn quản giáo con thì đã không còn kịp nữa. Do bởi nhân xấu ác đời trước họ gieo, sang đời này đà trổ quả và đây chính là ác báo mà hai vợ chồng cùng phải gánh chịu!

Nhìn người mẹ đang ngồi khóc nghẹn ngào, tôi dịu dàng khuyên:

– Không nên oán hận con mình, càng không nên chán ghét cuộc sống, mà phải cam tâm tình nguyện đón nhận. Bây giờ, đã hiểu rõ ngọn nguồn nhân quả rồi, thì hai vị nên chân thành ăn năn sám hối các tội mình đã tạo trong kiếp trước.

Do xưa kia không làm tròn bổn phận người hầu, ngược lại còn tham trộm tài vật chủ nhân, chiếm đoạt quá mức để tiêu xài cho thỏa… Có ngờ đâu đến đời này vẫn phải hoàn trả lại hết đủ cả vốn lẫn lời cho chủ, vì vậy mà khổ không kể xiết!…

Bắt đầu từ nay trở về sau, hai vị phải đến trước Phật chí thành sám hối lỗi xưa. Nhất định phải trì giới ăn chay, hằng ngày vì tiểu thiếu gia kiếp trước – giờ là con trai mà tụng một bộ “Kinh Địa Tạng”, hồi hướng công đức cho con, lấy công đức đó trả nợ kiếp xưa, cũng là tăng thêm huệ mệnh phúc báu cho mình cho người. Đồng thời, phải nài xin bà ngoại khuyên bảo cháu giùm: “Lớn rồi nên tự chăm sóc, tự lo! Nếu không chịu sống tự lập thì tương lai sẽ biến thành người vô dụng, thành kẻ phế thải trong xã hội!”…

Nếu như bà ngoại đáp ứng, chịu khuyên cháu, thì con các vị nhất định sẽ nghe lời. Phần hai vị phải dốc sức sám hối tụng kinh, ăn chay, tu sửa… Nếu làm được vậy thì cậu con ắt sẽ thay đổi nhanh thôi. Bởi vì bản chất cháu vốn không phải biếng lười chẳng muốn làm, mà do chịu ảnh hưởng của nghiệp lực tác động chi phối, nên mới không làm!

Tôi nói xong rồi, phương thuốc hay đã đưa ra, phần áp dụng thực hành là của các vị! Nếu có thể làm được như lời tôi khuyên, thì tất cả đều sẽ chuyển tốt!

Câu chuyện nhân quả có thực này khiến lòng tôi trở nên nặng nề, vì nghĩ đến hiện nay trên thế gian này: “Đã có bao gia đình gặp cảnh con cái bất hiếu, hút chích ma túy, sống dật dờ, hoặc suốt ngày đêm ngồi nơi quán net chẳng thiết về nhà?

Những cảnh yêu sớm rồi phá thai, chưa kết hôn đã vội sống thử, sống chung… ngoại trừ do ảnh hưởng giáo dục sai lầm và hoàn cảnh tệ lôi cuốn ra, liệu có nhân quả góp phần chi phối trong đó hay không? Thiết nghĩ, những vị làm cha mẹ, nên tự kiểm lại bản thân khi vấp phải những cảnh nghịch ý trái lòng tương tự”…

Chính vì tạo ác nghiệp sẽ chiêu lắm khổ báo ập tới… nên tất cả chúng ta cần phải phát nguyện: Đời đời kiếp kiếp tuân giữ ngũ giới, tu thập thiện, làm tròn bổn phận, không tham không cầu, không ích kỷ, tư lợi.

Phải biết chúng ta đang lặn hụp trong lục đạo, cứ luân hồi vần xoay trong biển khổ sinh tử, rồi từ đấy kết thân kết oán, thiếu nợ, hoàn nợ… Thực sự bạn vĩnh viễn trốn không được, thoát không khỏi lưới nhân quả giăng rất mật thiết, tinh vi trong trời đất!

Chỉ có tiếp thọ lời Phật dạy và y giáo phụng hành mới mong có ngày được giải thoát.

Quả Hồng

( Trích Báo ứng hiện đời 5- Hạnh Đoan biên dịch )

______________________

DUYÊN NỢ & CÁCH TRẢ NỢ

Hỏi:

– Chào Quang Tử, có điều này xin anh giải đáp cho. Bình thường em chẳng bao giờ bực bội với người khác, đối xử với mọi người rất là vui vẻ, cởi mở. Mà không hiểu sao cứ về đến nhà là bực mình với chồng con, rồi lời qua tiếng lại rất mệt mỏi. Vì biết Phật Pháp nên em thấy rất buồn, biết mình đang tạo nghiệp, sau mỗi lần như vậy em luôn sám hối, nhưng cứ vài ngày lại tiếp tục bị cuốn vào, khiến em rất hổ thẹn và khổ tâm.

Đáp :

– Bạn thân mến ! Thường những người thân quanh ta lại chính là những oan gia có nợ nần từ nhiều kiếp, nay duyên nợ xô đẩy kết vào với nhau trong quan hệ cha mẹ, con cái, vợ chồng, anh em, bạn bè, hàng xóm, đồng nghiệp.v.v.. để thanh toán nợ nần.

Đó là lí do phần nhiều bất hòa nằm trong gia đình chứ không phải từ ngoài xã hội.

Nguyên lí rất đơn giản, hễ có nợ thì sẽ hành nhau cho đến khi hết nợ mới ngưng. Chủ nợ ở đây ta phải hiểu rộng là những người, những chúng sinh đến hành ta để đòi nợ, có thể là vợ chồng, con cái, cũng có thể là đồng nghiệp, hàng xóm, và nhiều khi là các vong hồn của người đã khuất, của các con vật bị ta giết hại, ăn thịt từ kiếp này hay kiếp xưa.v.v… tất cả đều có thể là chủ nợ. Ta cứ mặc định như thế này, không duyên không nợ người ta không hành mình được, đã hành mình khổ được, ắt là phải có nợ.

Vậy khi nào thì tạo ra NỢ ?

Có 2 loại, một là NỢ ÂN, khi ta được một người khác giúp đỡ, bất luận là cho tiền, tặng vật chất, hay giúp bằng công sức, cứu mạng hay hướng dẫn, chỉ dạy hữu ích ( xúi bậy đương nhiên là không thuộc dạng này), dù là giúp bằng vật chất, hay giúp bằng tinh thần, v.v… MIỄN LÀ ĐEM LẠI LỢI ÍCH CHO TA, thì ta đều sẽ mang NỢ người đó.

Với người có lương tâm, thì ngay lập tức sẽ xuất hiện tâm lí muốn báo đáp, trả ơn. Và họ sẽ làm cách này cách khác đền trả, đến khi trả đủ món nợ thì dừng, coi như hết nợ. ( Nếu không dừng lại, tiếp tục giúp đỡ chủ nợ, thì tình thế đảo ngược, người kia sẽ nợ ngược lại ta, và ta thành Chủ nợ)

Với người vô ơn, không muốn báo đáp ân nghĩa, hoặc vì hoàn cảnh không thể trả ơn ngay. Thì món Nợ được bảo lưu qua nhiều kiếp sau, Nhân quả tự động sắp xếp cho con nợ gặp chủ nợ bằng muôn nghìn cách khác nhau để trả nợ ân nghĩa, như cha mẹ- con cái, vợ- chồng, anh em, bạn bè, chủ -tớ, xếp – cấp dưới, người bán hàng – người mua hàng, thầy – trò.v.v… xong không chỉ trả phần “gốc”, mà còn có cả phần “lời lãi”, càng để lâu thì lãi càng nhiều.

Thậm chí ban đầu chỉ nợ một hai đồng lẻ, xong cứ dây dưa trăm ngàn kiếp chưa trả, thì đến lúc gặp chủ nợ, phải trả đến một hai ngàn lượng vàng mới đủ ( người có tâm muốn đền ơn sẽ nhanh chóng trả sớm, kẻ vô ơn sẽ để lâu nhiều kiếp mới trả)

Loại thứ 2, đó là NỢ OÁN, đó là khi ta hại người khác, thì ta sẽ mắc nợ người bị thiệt hại, hay chúng sinh bị thiệt hại kia. Quy cách trả nợ cũng giống như NỢ ÂN, xong NỢ OÁN thì luôn đi kèm theo sự tức giận, xung đột, dày vò, hành hạ đau khổ … chứ không thoải mái, vui vẻ như trả nợ ân nghĩa, vì ngoài món nợ ra còn luôn đi kèm theo tâm lí báo thù của chủ nợ lúc ban đầu.

Và cũng có 2 cách để hết nợ.

Cách một là cứ như thường tình, hành hạ lẫn nhau, dằn vặt lần nhau, chịu đựng lẫn nhau cho tới khi chủ nợ lấy lại hết món nợ,( có khi nợ hết rồi mà vẫn tiếp tục hành nhau, thành ra một món nợ mới, con nợ lại biến thành chủ nợ trong kiếp sau ).

Cách này rất đau khổ, và cũng rất lâu mới thanh toán xong món nợ, lại hay sinh ra những oán hận dây dưa nhiều kiếp với nhau, gọi là oan oan tương báo, kiếp này A hại B, kiếp sau B hại ngược lại A, kiếp sau nữa A lại hại B, cứ thế tuần hoàn, chẳng biết khi nào mới chấm dứt. Do vì khi bị hại, ta chẳng biết đó là oan nghiệp kiếp trước, cứ mãi khởi tâm lí oán hận, muốn báo thù, thành ra cứ gặp nhau hoài để thỏa tâm báo thù.

Cách khác hay hơn nhiều, đó là hồi hướng công đức.

Người thiếu nợ tạo thật nhiều công đức lành, nhất là những công đức trong Phật Pháp như lạy Phật, in kinh sách ấn tống, tạc tượng Phật, lạy Phật, niệm Phật, tụng kinh, trì chú, cúng dường Phật, Pháp, Tăng .v.v… hay những phước thế gian như bố thí, phóng sinh, cứu người, trồng cây, xây cầu đắp đường.v.v… được bao nhiêu công đức hồi hướng cho chủ nợ, đồng thời khởi tâm sám hối những oan trái kiếp trước đã gây ra với chủ nợ, không khởi thêm tâm oán hận nhau nữa.

Cách này sẽ thanh toán món nợ một cách nhanh chóng, êm đẹp, vừa khiến chính mình tăng trưởng thiện pháp, lại cũng tăng trưởng thiện pháp cho chủ nợ, khiến cho nhiều kiếp sau có gặp lại, cũng trở thành duyên lành, giúp đỡ nhau tu hành cho đến khi viên thành Phật Đạo.

Ví dụ như sau cho dễ hiểu, một người vào nhà hàng kêu một bàn tiệc thịnh soạn, sau khi ăn xong thì không có tiền trả. Chủ nhà hàng liền dùng vũ lực bắt anh ta phải trả hết.

Nếu như anh ta ” tiền khô cháy túi”, thì buộc lòng phải ở lại rửa chén bát, quét dọn trừ nợ dần, thế thì phải 10 năm mới hết nợ. Trong thời gian này nhiều khi món nợ lại phát sinh thêm vì những khi anh ta làm bể đồ, gây thiệt hại… chủ tớ mắng chửi nhau, hiềm hận lẫn nhau kéo dài, đây là hạ sách.

Nếu như anh ta khá hơn một chút, có công việc ổn định sẵn, hàng tháng đi làm lấy lương trả, thế thì 3 tháng là hết nợ.

Nếu như anh ta khá hơn nữa, vốn là nhà có sẵn vàng bạc, kim cương ở nhà, chỉ là quên đem theo. Anh ta liền về lấy một ít đưa cho chủ nhà hàng, thế thì món nợ nhanh chóng được thanh toán, thậm chí còn thừa khiến chủ nhà hàng nợ ngược lại anh ta.

Cách rửa bát trừ nợ ví như cách chúng ta hành hạ nhau, dằn vặt nhau cho tới khi hết nợ.

Cách đi làm lấy lương trả nợ, ví như cách chúng ta dùng những phước thế gian như bố thí, cứu người, xây cầu, đắp đường, xây nhà tình thương.v.v… rồi hồi hướng phước đó cho chủ nợ.

Cách về nhà lấy vàng bạc, kim cương đến trả nợ, ví như cách tạo những công đức xuất thế gian trong Phật Pháp như lạy Phật, trì tụng kinh chú, niệm Phật, ấn tống, đúc tạc tượng Phật, phóng sinh theo Nghi thức, độ sinh.v.v…

Vì sao cách thứ 3 lại siêu việt như vậy ? Là vì công đức trong Phật Pháp không có cùng tận, gieo một nhân thì vô biên vô lượng kiếp sau vẫn còn tiếp tục sinh sôi nối nhau không dứt, cho tận đến khi thành tựu Phật Quả Toàn Giác, các phước thế gian không thể kéo dài lâu xa như vậy được.

Trên đây là so sánh sơ lược các loại nợ , và cách trả, cách hóa giải ân oán nợ nần. Còn trả mau hay lâu, phụ thuộc ở món nợ lớn hay nhỏ, mình hồi hướng công đức nhiều hay ít mà sẽ thấy hiệu quả khác nhau.

Mỗi người có điều kiện khác nhau, duyên khác nhau, nên không thể ép nên làm công đức gì hồi hướng cho chủ nợ, tùy duyên mà thực hiện, càng nhiều càng tốt.

Còn cách hồi hướng sau khi đã làm công đức như sau : ” Con nguyện đem công đức này hồi hướng cho … ( tên chủ nợ) được tiêu trừ nghiệp chướng, thanh tịnh cách phiền não, xóa bỏ mọi hiềm hận, tăng trưởng Bồ Đề Tâm, tăng trưởng trí tuệ, đức hạnh, sớm viên thành Phật Quả Vô Thượng, quảng độ chúng sinh.”

Rất nhièu người đã áp dụng cách hồi hướng công đức như vậy mà hóa giải được những mâu thuẫn, xích mích với người thân trong gia đình cũng như ngoài xã hội. Không những giải quyết được vấn đề trước mắt, mà còn tạo được công đức vô lượng cho chính mình và người khác đến tận vô lượng kiếp sau.

__________________

*Lưu ý : Đây là những chia sẻ kinh nghiệm – quan điểm cá nhân của Quang Tử trong quá trình nghiên cứu kinh điển của Đức Phật, không đại diện cho tông môn nào.

Các bạn có thể xem đây là một lời khuyên chân thành từ một đồng đạo. Nếu có gì thiếu sót, Quang Tử mong nhận được sự đóng góp của các bậc thiện tri thức mọi nơi.

Xin chân thành cảm ơn các bạn đã theo dõi các bài viết – bình luận và chia sẻ rộng rãi. Cầu cho ánh sáng của chư Phật luôn soi sáng tâm hồn các bạn ! Nam Mô A Di Đà Phật ! __()__

Các bạn có thể xem thêm những bài viết tương tự tại Fanpage

Quang Tử ⬇️⬇️⬇️

https://www.facebook.com/quangtu.chuyennhanqua/

______________________

TẶNG KINH SÁCH

( miễn phí)

Bạn muốn đọc thêm những sách nhân quả, cũng như muốn thỉnh kinh điển Phật Pháp về đọc tụng, vui lòng gọi điện vào số: 0376309077 gặp Thiện Như, báo họ tên, địa chỉ, số điện thoại (xin gọi, đừng nhắn tin, đừng xin thỉnh tại phần Bình luận) Ban ấn tống sẽ gửi tặng bạn như yêu cầu, phí ship người nhận trả.

Danh mục những kinh sách tặng :

– Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống

– Báo ứng hiện đời 1&2

– Báo ứng hiện đời 3

– Báo ứng hiện đời 4

– Nhân quả giải theo Phật Giáo ( Báo ứng hiện đời 5)

– Giai nhân áo phượng (( Báo ứng hiện đời 6)

– Nơi mẹ tôi đến ( Báo ứng hiện đời 7)

– Nhân quả Phụ Giải Lương Hoàng Sám 1

– Nhân quả Phụ Giải Lương Hoàng Sám 2

– Những chuyện niệm Phật cảm ứng

– Nhân quả báo ứng – những chuyện mắt tháy tai nghe

– Niệm Phật chuyển hóa tế bào ung thư

– Kinh Địa Tạng

– Kinh Vô Lượng Thọ

– Kinh Dược Sư

– Kinh Phổ Môn

– Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện

– Từ Bi Thủy Sám

– Kinh Thiện Ác Nhân Quả

– Nghi thức chú Đại Bi – Thập chú

– Kinh A Di Đà

– Nghi thức Cầu siêu oan gia – thai nhi- phóng sinh.

– DVD Sách nói mp3:Phật Pháp Tổng Hợp

– CD Sách nói mp3: Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống

Giới hạn : mỗi người thỉnh tối đa 5 cuốn

Không xin thỉnh giùm cho người khác.

Do số lượng có hạn, nên một số đầu sách sẽ hết trước, mong các bạn thông cảm.

Sau khi đăng kí thành công, sau vài ngày nhân viên shiper sẽ gọi điện cho bạn, vui lòng không tắt máy và tiếp nhận cuộc gọi từ số lạ.

Các bạn vui lòng đọc kĩ hướng dẫn và làm theo, những đăng kí sai hướng dẫn ban ấn tống sẽ tự động bỏ qua, mong các bạn thông cảm.

Related Articles

Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x